Nhưng thôi, số người không ít, giết chơi cũng được.
Vách núi.
Xám Xám đang nằm bò trên mặt đất đột nhiên đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía sơn môn ở phương xa, sau đó hú lên với Lâm Phàm, tần suất hú rất nhanh.
Lâm Phàm mở mắt ra, vừa định dò hỏi, lại đột nhiên khẽ động, bay thẳng đánh tới dưới chân núi.
Hắn cũng cảm ứng được rồi, chỉ là chậm hơn Xám Xám không ít, xem ra cảnh giác của dã thú rất mạnh.
Có kẻ địch tập kích.
Rốt cuộc là ai can đảm như vậy, thế mà tới Chính Đạo tông, không đúng… Trần Hư trưởng lão và Phạm Tĩnh trưởng lão dẫn rất nhiều đệ tử đi Địa Uyên, đúng là thời điểm sơn môn yếu kém nhất.
Có người muốn nhân dịp này tiêu diệt Chính Đạo tông ư?
…
Diệu Thiên và Bồ Đề Thánh liên thủ muốn chém giết Bách Hạo, đối mặt với thế công của hai người, Bách trưởng lão bình tĩnh, nhưng cũng cảm nhận được sâu sắc thực lực hai người chắc chắn không đơn giản như lão nghĩ.
Đặc biệt là thực lực Diệu Thiên cũng không yếu hơn lão.
Lão phát hiện song chưởng của Diệu Thiên hiện ra màu tím đen, tản ra khói độc đậm đặc, có lực phá hoại rất lớn đối với kình đạo, đây là tuyệt học cấm kỵ mà hắn ta ăn cắp được ở Thanh Nang tông ư.
Phương xa.
Lý Đạo Đoan và Huyền Vũ triền đấu ở bên nhau, lúc này kình đạo bao phủ trên người Huyền Vũ tương tự mai rùa, vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ chống lại Huyền Vũ Chân Công của Lý Đạo Đoan, hai bên ai cũng không bắt được ai. Sau khi kình đạo hùng hậu va chạm, uy thế tạo thành để lại hố sâu ở xung quanh mặt đất.
Huyền Vũ từ ban đầu khinh thường cho tới bây giờ nghiêm túc.
Người này có tu vi không yếu.
Huyền Vũ Chân Công quả thật là phi phàm, nhiều loại sát chiêu kinh thế hãi tục, mang đến chấn động không nhỏ cho gã.
Đây là cao thủ đối chiến.
Chu Tước và A La Thánh lại đang hành hạ tép riu, còn có đệ tử nội môn ở sơn môn, nhưng tu vi của bọn họ mà so sánh với những cao thủ tu luyện vài thập niên của hội Quốc Sư, có sự chênh lệch rõ ràng.
“Lũ các ngươi yếu như con kiến vậy, quả thực không chịu nổi một kích.”
Bàn tay A La Thánh vung lên, kình đạo hùng hậu trực tiếp bùng nổ ra ngoài, đánh bay một vị đệ tử nội môn, chẳng sợ vị đệ tử nội môn này vận chuyển kình đạo, nhưng luồng kình đạo kia ở trước mặt đối phương lại mềm yếu vô lực giống như trang giấy, chạm vào là rách.
“Sư tỷ, hai tên này thật khủng khiếp.” Cố Ngạo kinh hãi nói.
Ở trong mắt hắn ta, hai tên kia giống như hung thú hình người vậy, không người có thể ngăn, cho dù có vài sư huynh nội môn giao thủ mười mấy chiêu với đối phương, cũng đều bị kình đạo đối phương bắn bay.
Ngô Thanh Thu nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Các sư đệ, sư muội đừng tham gia, các ngươi không phải đối thủ của chúng.”
Nàng không ngờ sơn môn lại gặp chuyện như vậy.
Ầm ầm!
Ngay lúc nàng không thể tin được, một bóng người bị đánh bay qua, nàng thấy rõ khuôn mặt, đó là một vị sư huynh. Mắt thấy loại tình huống này, sao nàng có thể ngồi yên như không nhìn thấy.
Nàng bèn lập tức vận chuyển kình đạo, giơ tay muốn đỡ vị sư huynh kia.
“Ngô sư muội, tránh ra, ngươi đỡ không được.” Vị sư huynh nội môn bị A La Thánh đánh bay kia, nhìn thấy Ngô Thanh Thu muốn ngăn cản, vội vàng hình thể, luồng kình đạo này bùng nổ ở trong thân thể hắn ta, mười phần tác dụng chậm, ai chống đỡ đều gặp xui xẻo.
“Cố sư đệ, Trương sư muội, giúp ta một tay.” Ngô Thanh Thu vội vàng hô.
Cố Ngạo và Trương Yên kịp phản ứng, vội vàng gật đầu, vận chuyển kình đạo mạnh nhất của bản thân, đi đỡ vị sư huynh kia cùng với sư tỷ.
Bàn tay vừa mới đụng tới sau lưng vị sư huynh kia.
Một luồng kình đạo hùng hậu truyền đến.
Rầm!
Lập tức.
Ba người bọn họ bay ngược ra ngoài, chấn động mà luồng kình đạo kia mang đến, căn bản không phải bọn họ có thể ngăn cản.
A La Thánh ngao ngao kêu to: “Dám can đảm ngăn con kiến bị ta trọng thương, các ngươi đều đang tìm chết.”
Thân hình Ngô Thanh Thu loạng choạng, cảm giác máu trong cơ thể đang sôi trào, nhưng vào lúc này, một luồng kình đạo nhu hòa truyền đến từ sau lưng, quay đầu vừa thấy, lại phát hiện Lâm sư đệ không biết xuất hiện từ khi nào.
Lâm Phàm ôm sư tỷ vào trong lòng ngực, nhẹ giọng nói: “Sư tỷ, không sao chứ.”
Rầm!
Rầm!
Cố Ngạo và Trương Yên được Lâm Phàm chăm sóc, lắng lại kình đạo cuồng bạo trong cơ thể, nhưng vẫn ngã trên mặt đất, mông rơi đau đớn khó nhịn.
“Sư đệ, ta không sao.” Ánh mắt Ngô Thanh Thu nhu hòa nói.
Đột nhiên, Lâm Phàm nhẹ nhàng chà lau bên môi sư tỷ: “Đổ máu bị thương, sư tỷ, ta báo thù cho ngươi, ngươi sang bên cạnh nghỉ ngơi một chút.”
“Sư đệ, không cần, hắn ta rất mạnh.”
“Không sao.”
Lâm Phàm mỉm cười, buông sư tỷ.
Hắn dùng anh mắt sắc bén nhìn về phía A La Thánh, nhẹ nhàng nâng tay chỉ hướng đối phương, nhẹ giọng nói: “Ngươi chết chắc rồi.”
“Lại từ đâu ra một con kiến.” A La Thánh nghiêng đầu, vẻ mặt càng thêm dữ tợn hung ác, hoàn toàn không để Lâm Phàm vào mắt, đối với hắn ta lại là một con kiến tới chịu chết mà thôi.
“Lâm sư đệ, không cần xúc động.” Vị sư huynh nội môn kia gian nan đứng dậy, đương nhiên hắn ta biết vị trước mắt này chính là ai, một vị sư đệ ngoại môn mà Ngô sư muội thích.
“Sư huynh, hãy dưỡng thương thật tốt.”
Vừa dứt lời, Lâm Phàm khinh thường nhìn A La Thánh, bước chân đạp mạnh, bay thẳng đánh về phía đối phương.
“Tới tốt lắm, xem ta đánh chết ngươi ra sao.” A La Thánh nổi giận.
Cách đó không xa, ánh mắt Chu Tước nhếch lên, một dung mạo xuất hiện trong tầm mắt ả ta.
Rất quen thuộc.
Đột nhiên.
“Là hắn…”
Ả ta nghĩ tới người độc đấu với mình và Thương Long trên chiến trường, sau đó vội vàng hô.
“A La Thánh, đừng chủ quan, hắn không phải người ngươi có thể…”
Lời còn chưa nói xong.
Đã thấy Lâm Phàm gầm nhẹ một tiếng, mở ra Diệu Nhật Thể, vận chuyển kình đạo, đánh một chưởng về phía A La Thánh.
A La Thánh nghe được giọng nói của Chu Tước, tuy nói không biết rốt cuộc ả ta có ý tứ gì, nhưng có thể làm Chu Tước cực kỳ hoảng sợ, tất nhiên không phải tên đơn giản.
Ý định trêu đùa không còn sót lại chút gì, mà là toàn lực đánh qua một chưởng.
Bùm!
Hai chưởng va chạm, uy thế làm cho người ta sợ hãi.
Chương 301 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]