Trong lòng A La Thánh khiếp sợ, quả thật là kình đạo rất mạnh, nếu không phải trước tiên nghe theo Chu Tước nói, sợ là muốn ăn thiệt thòi, nhưng…
“Chỉ thế này?”
Cơ bắp toàn thân A La Thánh bành trướng lên, mở miệng khiêu khích Lâm Phàm.
Nhưng rất nhanh hắn ta phát hiện tình huống không đúng.
Chỉ thấy người đối chưởng với hắn ta, kình đạo mà cả người bộc phát ra có chút không đúng.
“Làm tổn thương sư tỷ của ta, sao có thể để ngươi còn sống đi ra Chính Đạo tông.”
Lâm Phàm không giữ lại bất kỳ cái gì, cả bốn Long Cốt hoàn toàn kích hoạt, kình đạo bùng nổ, hung hăng nghiền áp, tức giận quát.
Phanh!
A La Thánh vừa nãy còn có thể chống chọi qua lại, bỗng phát hiện khó có thể ngăn cản, không ngừng lui ra phía sau, hai chân liên tục hoạt động, để lại vết trượt thật sâu.
Ầm vang!
Lâm Phàm đè A La Thánh vào trong phòng, phịch một tiếng, long trời lở đất, kình đạo bùng nổ, phòng ốc sập, nhưng đây mới chỉ bắt đầu.
Nếu không giấu được, vậy toàn lực ứng phó.
Trong phòng.
A La Thánh giương miệng, nhìn dung mạo lạnh băng đến mức tận cùng trước mắt, nội tâm cuồng bạo thế mà có chút sợ hãi, một luồng sát khí hùng hậu bao phủ thân hình hắn ta.
“Ngươi…” Lúc này hắn ta hoàn toàn hiểu ra, Chu Tước là nói cho hắn ta biết, hắn ta không phải đối thủ của người này.
Lạch cạch!
Lâm Phàm giơ tay, nhanh như tia chớp, bàn tay thành trảo, gắt gao nắm hàm dưới của A La Thánh, kình đạo cực nóng điên cuồng trào ra, dũng mãnh lao vào trong khoang miệng A La Thánh.
“Ngươi sẽ thích mùi vị tử vong thôi.”
Giọng nói âm trầm chậm rãi truyền ra.
“Cực Đạo Chân Ý!”
Lập tức.
Ở trong mắt A La Thánh, sau lưng người trước mắt xuất hiện mười loại sát chiêu chân ý mạnh nhất, mà chân ý này tản ra sát khí đậm đặc, ngay sau đó, thập cường kình đạo dung hợp với nhau, tựa như cuồng long nuốt ngày, cuồng bạo mà nổ.
“Ta sẽ chết…”
Lúc này toàn thân A La Thánh cứng đờ như rơi vào hầm băng, muốn di chuyển lại phát hiện khó có thể nhúc nhích, đó là một loại khí thế áp chế hắn ta, đè hắn ta thở không nổi.
…
“Người lúc nãy là ai?”
“Ơ, hình như là người Ngô sư tỷ thích, ta nghe người ta nói tên Lâm Phàm, đệ tử ngoại môn.”
“Thật hay giả, đệ tử ngoại môn mà lợi hại như vậy?”
“Ta cũng không biết.”
Thảo luận đều là một vài đệ tử ngoại môn, bọn họ rất muốn chống địch vì sơn môn, nhưng mà thực lực bày ra đó, căn bản không có tư cách tham gia chiến đấu như vậy.
Ngay lúc bọn họ thảo luận, phương xa có một bóng người đi tới, trong tay giống như còn xách theo một người.
Nhìn kỹ.
Người đứng là đồng môn của bọn họ, mà cái đầu bị xách theo rõ ràng chính là của kẻ địch khủng bố lúc trước.
Vẻ mặt Lâm Phàm bình tĩnh, đi tới từng bước một.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy hình bóng quen thuộc.
Chu Tước, người của hội Quốc Sư.
Hắn ném A La Thánh trong tay về phía đối phương.
Chu Tước không có lòng dạ nào mà giết địch, trước tiên nhìn thấy Lâm Phàm, sau đó lại nhìn thấy một bóng người bị đối phương ném tới, lăn đến trước mặt ả ta, bất ngờ lại chính là A La Thánh.
Ả ta nhìn A La Thánh.
Thật thảm.
Trên người tất cả đều là vết thương, cũng không biết rốt cuộc đã gặp đả kích đáng sợ đến cỡ nào.
“Không ngờ ngươi lại xuất hiện ở chỗ này, là tới chịu chết đấy à?” Lâm Phàm nhìn Chu Tước, đây là một vị nữ tử có dung mạo rất không tệ, nhưng không thể chỉ nhìn dung mạo không tệ, thật ra tuổi rất lớn.
Không có bảy tám chục năm tu luyện, không đạt được loại trình độ này.
Trong thời gian mấy tháng, tu vi của hắn lại tăng lên không ít, Long Cốt rèn luyện đến màu vàng, hơn nữa, hắn phát hiện tu vi A La Thánh còn không lợi hại bằng người đàn bà trước mắt.
Thực lực không cao còn dám tổn thương sư tỷ hắn.
Không biết trời cao đất dày.
Vẻ mặt Chu Tước nặng nề, đã sớm không còn bình tĩnh như lúc trước, đã giao thủ nên ả ta biết người trước mắt này đáng sợ cỡ nào.
“Không ngờ ngươi là người của Chính Đạo tông.”
Chu Tước quan sát tình hình chung quanh.
Diệu Thiên và Bồ Đề Thánh vây giết đối phương, chắc chắn không rảnh phân tâm.
Mà hiển nhiên Huyền Vũ cũng không đáng tin cậy, không có tác dụng gì.
Phương xa.
Bách Hạo chú ý tới tình huống nơi này, thật sự rất khiếp sợ.
Tuy rằng lão cần đối phó với sự vây giết của Diệu Thiên và Bồ Đề Thánh, nhưng vẫn quan tâm tới tình hình đệ tử sơn môn, thấy Chu Tước và A La Thánh liên tục làm các đệ tử sơn môn bị trọng thương, lòng lão nóng như lửa đốt, chỉ hận không thể có thuật phân thân. Nhưng không ngờ vào lúc này lại xuất hiện một đệ tử cực kỳ mạnh mẽ, nhìn dung mạo vô cùng lạ mặt, giống như chưa từng thấy.
Điều này làm cho lão rất khiếp sợ.
Người này từ đâu ra vậy?
Lâm Phàm dốc sức tu luyện đến loại cảnh giới như bây giờ, là vì hy vọng người khác nhìn thấy điểm sáng trên người hắn ư? Chắc chắn không phải, hắn chỉ không hy vọng bị quấy rầy mà thôi.
Nhưng bây giờ thực lực của hắn đã bị sáng tỏ.
Không sao cả.
Sáng tỏ thì sáng tỏ thôi.
Chu Tước thấy Lâm Phàm đánh về phía mình, ả vội vàng ra tay. Đôi tay đỏ đậm bùng cháy lên ngọn lửa hung hăng đánh về phía Lâm Phàm. Hai chưởng va chạm, kình đạo khuếch tán.
Ả ta phát hiện đối phương còn lợi hại hơn lúc gặp được trên chiến trường.
Gặp quỷ.
Vậy là lúc ở trên chiến trường, đối phương vẫn chưa thi triển toàn bộ thực lực ư?
Ả ta nhanh chóng trốn tránh, không muốn cứng đối cứng với Lâm Phàm. Mỗi khi chống chọi lại một kích, ả đều cảm thấy kình đạo như dời non lấp biển nghiền áp xuống, làm ả ta có loại cảm giác khó có thể ngăn cản.
Nghĩ đến đây, hai vai ả ta lại mơ hồ đau đớn.
Mấy tháng trước hai tay của đối phương bắt được hai vai ả ta, mười ngón đâm thủng máu thịt của ả ta, đến bây giờ hai vai còn sót lại từng vết thương.
Nhưng vào lúc này, một chưởng của Lâm Phàm đánh trúng bụng Chu Tước, kình đạo hùng hậu bùng nổ.
Một tiếng kêu thảm thiết truyền đến.
Chu Tước hộc máu lui mạnh ra sau, máu trong cơ thể sôi trào. Một chưởng này như muốn nửa cái mạng già của ả ta vậy, ánh mắt sợ hãi nhìn đối phương, đã bị kinh hãi đến mức không biết sao cho phải.
“Ngươi chỉ có chút năng lực như vậy? Tên kia đâu, sao hắn ta không tới đây với ngươi, xem các ngươi đều phối hợp rất ăn ý, có lẽ có thể đưa các ngươi lên đường cùng một lượt.” Lâm Phàm trầm giọng nói.
Chương 302 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]