Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 304: CHƯƠNG 304: NGƯỜI ƯU TÚ CHÍNH LÀ NHƯ VẬY (2)

Kình đạo hùng hậu bùng nổ.

Thời điểm mỗi một chiêu đánh tới, hình thành kình đạo dao động đều giống như vòi rồng cuốn qua vậy, khắp nơi rách nát không chịu nổi.

Lúc này Bồ Đề Thánh đã sớm thi triển tuyệt học nào đó.

Thân thể nở rộ ánh sáng nhạt.

Cứng rắn chống đỡ thế công của Lâm Phàm.

Dần dần rơi vào thế yếu.

Lâm Phàm ôm quyền quét ngang, kình đạo sôi trào, Bồ Đề Thánh ngăn cản, trực tiếp bị luồng kính đạo này đánh bay lần nữa, hai chân rơi xuống đất, trượt về phía sau, vận chuyển kình đạo ổn định thân hình.

Càng đánh càng khiếp sợ, quá hung mãnh, Bồ Đề Thánh cảm thấy thực lực tên trước mắt càng thêm mạnh mẽ, giống như hắn ta nghĩ, nếu đơn đả độc đấu thì đây là một trận tử chiến.

Cuối cùng người bị đánh chết rất có thể chính là hắn ta.

Ánh mắt Lâm Phàm vô cùng sắc bén, quả nhiên không thể coi khinh cao thủ thế gian, tên cao thủ của hội Quốc Sư trước mắt có thực lực rất mạnh, hắn thi triển tuyệt học Huyền Vũ Chân Công, đối phương đều có thể chống đỡ được, lợi hại hơn so với Chu Tước và Thương Long kia rất nhiều.

Muốn bắt được hắn ta đúng là không dễ.

Cũng không biết thực lực người này đứng thứ mấy trong hội Quốc Sư, nếu lên không được mặt bàn, vậy thực lực của hội Quốc Sư thật sự quá mạnh, sau này sợ là phải tu luyện vững chắc, tuyệt đối không thể tùy ý xằng bậy.

“Diệu Thiên, quyết định nhanh đi.” Bồ Đề Thánh hô.

Hắn ta không muốn đánh một trận chiến không có nắm chắc, cho dù bây giờ lôi kéo Chu Tước đang bị thương cùng nhau vây công tên trước mắt này, cũng chưa chắc có thể có tác dụng.

Diệu Thiên triền đấu với Bách Hạo, chau mày, quan sát tình hình hiện trường.

Chiến đấu giữa Huyền Vũ và Lý Đạo Đoan thật lâu vẫn không thể phân ra thắng bại, điều này làm Diệu Thiên càng thêm cảm thấy thực lực tổng thể của Chính Đạo tông có chút đáng sợ, thế mà xuất hiện hai vị đệ tử như vậy.

Vốn dĩ hắn ta tự nhận hai vị trưởng lão rời đi, cũng là lúc lực lượng Chính Đạo tông yếu ớt nhất, hắn ta và Bồ Đề Thánh chém giết Bách Hạo, ba vị khác chém giết đệ tử Chính Đạo tông.

Với thực lực của bọn họ, giết những đệ tử bình thường đó đơn giản giống như bóp chết con kiến vậy.

Nhưng ai có thể ngờ được lại xuất hiện loại tình huống này.

Sau đó xuất hiện vị đệ tử này, thực lực còn mạnh hơn Lý Đạo Đoan, không… Không chỉ là vấn đề mạnh, mà Diệu Thiên cảm thấy có thể đè nặng Bồ Đề Thánh, thực lực của đối phương hẳn là có thể ganh đua cao thấp với hắn ta.

“Bách huynh, hôm nay quấy rầy nhiều rồi, cáo từ, rút lui…” Diệu Thiên hô.

Sau đó, chỉ thấy hai chưởng Diệu Thiên vỗ vào nhau, độc vật nồng nặc tràn ngập ra ngoài, phong tỏa con đường phía trước.

“Có độc, tất cả lui ra phía sau.” Bách Hạo vội vàng nói.

Trong khoảng thời gian lão giao thủ với Diệu Thiên, biết rõ độc của Bách Hạo đánh tới cuối sẽ kinh khủng đến cỡ nào, bởi nó có thể ăn mòn kình đạo. Chẳng sợ bây giờ nhìn lão như không có một chút vấn đề gì, nhưng thật ra trong cơ thể đã nhiễm một ít độc tố, chỉ là bị lão dùng kình đạo áp chế mà thôi.

Lâm Phàm lui ra phía sau, không có đuổi theo, hoặc là nói đối phương rời đi không có bất kỳ ảnh hưởng gì đối với hắn, nhưng mà lúc này, hắn nhìn thấy Diệu Thiên mở ra năm ngón tay, muốn mang thi thể A La Thánh trở về.

Loại tình huống này, làm sao có thể để hắn ta toại nguyện.

Người làm tổn thương sư tỷ ta, phải đem thi thể đút cho chó.

Ngay lúc Diệu Thiên sắp bắt được thi thể, một bóng người xuất hiện, đỡ khói độc, đánh một chưởng về phía hắn ta. Hắn ta nhíu mày, giơ tay đánh qua một chưởng.

Bùm!

Hai chưởng va chạm.

Ngay sau đó tách ra.

Diệu Thiên liếc Lâm Phàm một cái thật sâu, xoay người rời đi, không muốn mang thi thể A La Thánh về nữa.

Nhưng chỉ một cái liếc mắt này khiến Lâm Phàm biết rõ Diệu Thiên đã ghi hận hắn.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay.

Khói độc ăn mòn kình đạo.

Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, nắm chặt nắm tay, kình đạo sôi trào, lại lần nữa mở ra bàn tay, khói độc tiêu tán không còn chút tung tích.

Kết thúc.

Lâm Phàm trở lại trước mặt Ngô Thanh Thu, nhẹ giọng nói: “Sư tỷ, tên kia đã bị ta đánh chết.”

“Sư đệ…” Ánh mắt Ngô Thanh Thu nhu hòa nhìn sư đệ, nàng biết sư đệ đánh chết đối phương chính là để báo thù cho nàng, một dòng nước ấm chảy xuôi trong lòng.

“Lâm huynh, ngươi trở nên lợi hại như thế khi nào?” Vẻ mặt Cố Ngạo ngây ngốc, đại não mơ hồ, vẫn luôn không tin vào chuyện xảy ra trước mắt.

“Vẫn luôn như vậy.” Lâm Phàm trả lời.

Cố Ngạo che lại ngực.

“Cố huynh, dưỡng thương thật tốt, kình đạo của người nọ rất mạnh, tuy nói bị ta tháo bỏ xuống một mảng lớn, nhưng kình đạo còn sót lại vẫn không phải thứ các ngươi có thể chống đỡ được.” Lâm Phàm có lòng tốt nhắc nhở.

Chỉ là lời này nghe vào trong tai Cố Ngạo, làm hắn ta phát hiện có chút không thích hợp.

Đây là quan tâm hả?

Không… Nếu đây là quan tâm, vậy quan tâm chân thành trên thế giới này rốt cuộc là cái gì chứ.

Lúc này.

“Bách trưởng lão…”

Trên mặt mọi người vốn dĩ đầy tươi cười, nhìn thấy Bách trưởng lão đi tới, biểu hiện rất cung kính.

Bách Hạo đi tới sau lưng Lâm Phàm, ánh mắt bình tĩnh nhưng tràn ngập nghi hoặc.

“Ngươi tên gì?”

Lúc lão hỏi ra lời này, mặt già đều có chút đỏ, cảm thấy thân là người đứng đầu sơn môn, thậm chí ngay cả đệ tử ưu tú như thế cũng không biết, nói thật, đây là thật sự thất trách.

“Bẩm trưởng lão, đệ tử Lâm Phàm.” Lâm Phàm cung kính nói.

Hình như Bách Hạo nghĩ tới điều gì: “Ngươi chính là thiên tài mà Trần Hư trưởng lão nhắc tới à?”

“Không dám, đệ tử cũng không cho rằng mình là thiên tài.” Lâm Phàm nói.

Không ngờ vị Trần Hư trưởng lão kia vẫn luôn thổi phồng mình ở bên ngoài.

Thiên tài?

Đây quả thực chính là một loại xưng hô mang tính nhục nhã, hắn cực khổ tu luyện, ngay cả thời gian ngủ còn không có, bằng chính nỗ lực của mình, không liên quan gì tới thiên tài.

“Ngươi nhập tông đã bao lâu?”

“Bẩm trưởng lão, đã được vài năm.”

“Đã được vài năm…”

Bách Hạo nhất thời nghẹn lời, cũng không biết nên nói cái gì, vài năm mà tu luyện đến loại trình độ này.

Mặc kệ là ai nói với lão, lão đều sẽ không tin tưởng.

Nhưng bây giờ… Chuyện xảy ra ở trước mắt, cho dù không tin cũng không được.

Chương 304 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!