“Tốt, rất tốt…” Bách Hạo khen, sau đó xoay người rời đi, không nói thêm lời nào, khiến đầu óc Lâm Phàm mơ hồ, không hiểu ý của trưởng lão.
Sau đó, hắn dường như nghĩ đến cái gì.
Chẳng lẽ trong lúc nhất thời trưởng lão không tiếp thu được tình huống như vậy?
Muốn trở về bình tĩnh một chút, tiêu hóa chuyện đã biết.
Ừm.
Rất có thể chính là như vậy.
Ánh mắt các đệ tử chung quanh nhìn về phía Lâm Phàm đều xảy ra thay đổi.
Đệ tử ngoại môn điên cuồng hỏi thăm vị đồng môn có thao tác dũng mãnh như hổ này là ai.
Lúc nãy bọn họ đều xem ở trong mắt.
Đó là thật sự bá đạo.
Tu vi thâm hậu, chiến đấu dũng mãnh như hổ, xem đến bọn họ hâm mộ không thôi, đều muốn có được thực lực giống như hắn.
Mà đối với các đệ tử nội môn mà nói, bọn họ cũng đều biết Lâm Phàm là ai.
Rốt cuộc Ngô sư muội đều có quan hệ rất tốt với bọn họ, nên bọn họ đềubiết Ngô sư muội thích một vị sư đệ ngoại môn.
Đương nhiên, bọn họ chưa bao giờ nghĩ vị sư đệ ngoại môn kia muốn dựa vào Ngô sư muội, mà thật lòng chúc phúc, cũng tin tưởng ánh mắt nhìn người của Ngô sư muội sẽ không kém.
Hôm nay xem ra thì thật đúng là như vậy.
Không thể không nói ánh mắt Ngô sư muội thật sự quá tốt.
Thực lực Lâm sư đệ quá mạnh, thậm chí phần lớn đều cảm thấy thực lực Lâm sư đệ còn lợi hại hơn đại sư huynh Đạo Đoan.
Đây là điều bọn họ thấy.
Đồng thời bọn họ dều không có nghĩ đến việc Lâm sư đệ lại che giấu sâu như thế.
Cảm nhận được ánh mắt các sư huynh đồng môn, Lâm Phàm ôm quyền, không nói câu nào, ý tứ rất rõ ràng, các vị sư huynh chớ trách, không phải ta muốn giấu giếm, mà là thật không có thời gian nói cho các ngươi.
Ngày thường vẫn luôn tu luyện, lúc ta có thời gian thì các ngươi đều đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm khi các ngươi đi lại, vừa vặn ta đang tu luyện.
Nếu không phải sư tỷ gặp phải loại tình huống này, bọn họ muốn biết thực lực của Lâm Phàm, sợ là phải chờ tới khi Lâm Phàm tu luyện đến đỉnh.
“Sư tỷ, ta phát hiện ánh mắt các vị sư huynh sợ là muốn nuốt mất ta, ta về vách núi tránh đầu gió trước.” Lâm Phàm nhẹ giọng nói, sau đó nhanh chóng rời đi, nơi đây không nên ở lâu.
Sau khi Lâm Phàm rời đi, đám nội môn đệ tử vọt tới.
“Ngô sư muội, Lâm sư đệ là chuyện thế nào, tu vi này, cảnh giới này, đúng là dọa chúng ta nhảy dựng.”
“Đúng vậy, ta vẫn luôn cho rằng Lâm sư đệ có tu vi bình thường, nhưng này…”
“Kinh thiên động địa, quỷ thần đều khiếp.”
Ngô Thanh Thu thấy các sư huynh truy hỏi, hơn nữa hỏi đều là chuyện của Lâm sư đệ, trong lòng rất tự hào.
“Các vị sư huynh, ngày thường sư đệ hắn đều khắc khổ tu hành, hắn có thể có được tu vi như vậy, đều là từng bước một đi tới, ngược lại không phải sư đệ giấu dốt, mà là sư đệ vẫn luôn đều đang tu luyện ở vách núi.” Ngô Thanh Thu giải thích.
Nàng không hy vọng các sư huynh sẽ hiểu lầm sư đệ.
“Ngô sư muội, chúng ta đều nhìn lầm, chỉ có ngươi xem chuẩn nhất. Lúc nãy dường như ta thấy Lâm sư đệ thi triển chiêu thức trong Huyền Vũ Chân Công, lại còn tu luyện đến cảnh giới cực cao, ta đã từng không quá tin tưởng vào thiên tài, bây giờ nhìn thấy nhân vật như Lâm sư đệ, sư huynh tin.” Lý Đạo Đoan đều gia nhập vào đội ngũ thảo luận Lâm Phàm.
Ngô Thanh Thu biết rõ đạo lý một vừa hai phải.
“Đại sư huynh, nào có ưu tú như ngươi nói, hắn chỉ hơi nỗ lực một chút mà thôi, thật ra cũng tu luyện thời gian rất lâu.”
Lý Đạo Đoan cười nói: “Sư muội, người khác không biết tình hình của Huyền Vũ Chân Công, sao ta còn có thể không biết, môn tuyệt học này đừng nói tu luyện đến cảnh giới cực cao, cho dù nhập môn đều rất khó khăn, đó cũng không phải nỗ lực là có thể đổi lấy.”
Ngô Thanh Thu cảm thấy hôm nay là thời điểm vui vẻ nhất.
Đại sư huynh đều khen sư đệ như vậy.
Làm mẹ già thật vui mừng… Không đúng, là sư tỷ vui mừng nhất.
Bầu không khí trong Chính Đạo tông rất tốt, ngược lại sẽ không xảy ra sự kiện ác tính như ghen ghét, bởi vì mặc kệ bất kỳ đệ tử gì nhập môn khi nào, sư huynh, sư tỷ trong sơn môn đều vô cùng yêu mến sư đệ sư muội.
Sẽ không có ghen ghét, cũng không có cạnh tranh ác tính.
Bởi vậy, mọi người đều sẽ không có loại ý tưởng này, mà là xem trên dưới sơn môn trở thành đoàn thể, hoàn cảnh tốt đẹp có thể bồi dưỡng ra đồng môn yêu thương lẫn nhau.
Nếu ở trong sơn môn ngươi lừa ta gạt, tất nhiên tình huống sẽ khác.
Cho nên hoàn cảnh ảnh hưởng rất lớn tới đệ tử.
Lý Đạo Đoan thân là đại sư huynh, trước nay đều sẽ không sợ hãi sư đệ hoặc sư muội đuổi kịp hắn ta, hoặc là uy hiếp đến địa vị của hắn ta, chưa bao giờ xuất hiện ý nghĩ như vậy.
Ngược lại hắn ta hy vọng đồng môn có thể càng thêm mạnh mẽ.
Vách núi.
“Ai, cuối cùng giấy vẫn không thể gói được lửa, ưu tú như ta chẳng khác gì ngọn lửa vậy, từ đốm lửa đốt cháy lên ngọn lửa, bại lộ, về sau phải gánh vác cái loại ánh mắt hâm mộ mà người khác quăng tới này.”
Lâm Phàm cúi đầu, nhìn dáng người không tính cường tráng của bản thân.
“Thân hình nhỏ yếu này của ta, có thể thừa nhận được loại hậu quả mà ưu tú mang đến không?”
Hoàng hôn đỏ hồng ở phương xa, chiếu rọi nội tâm hắn lúc này, một loại đại đạo thông thiên mới tinh bày ra.
Hắn biết rõ.
Từ nay về sau, không có cách nào ẩn dật khiêm tốn nữa.
Hội Quốc Sư biết sự tồn tại của hắn.
Sơn môn cũng biết thực lực của hắn.
Đã hoàn toàn không có cách nào ẩn mình.
Chỉ có thể tuân theo tấm lòng son mà đi về phía trước, không quên ước muốn ban đầu, nỗ lực tu luyện, tranh thủ nhìn thấy một thế giới càng thêm rộng lớn.
Trong sơn môn.
Bách Hạo khó có thể áp chế nội tâm kích động, không phải lão không muốn tìm hiểu thêm về tình hình của Lâm Phàm, mà lão phát hiện thiên tài chân chính, không sai, chính là cái loại thiên tài mà lão thấy cũng chưa từng thấy này.
Trước không nói Lâm Phàm nhập tông mấy năm, cho dù hắn tu luyện ba mươi năm, bốn mươi năm, đều có thể cảm thấy hưng phấn.
Bình tĩnh.
Nhất định phải bình tĩnh.
Chính Đạo tông thành lập mấy trăm năm, xuất hiện rất nhiều thiên tài trong lời đồn đãi của ngoại giới, nhưng khi so sánh với Lâm Phàm, quả thực chính là cục phân.
Chương 305 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]