Dù là Bách Hạo hay Phạm Tĩnh thì đều bị Trần Hư làm phiền không chịu nổi.
“Việc tu luyện sao rồi?” Trần Hư quan tâm hỏi.
Lâm Phàm đáp: “Xem như cũng có tiến bộ.”
“Có tiến bộ thì tốt, ngươi có thể có được tu vi như ngày hôm nay, không thể không kể đến sự nỗ lực của ngươi, ta nghĩ ngươi đã nhập tông tu luyện được mấy năm, có thể tiến bộ như thế, theo lẽ thường cũng là đúng…”
Vốn dĩ Trần Hư định nói đúng với việc phải làm.
Nhưng lời nói vừa thốt ra một nửa, hắn ta lập tức cảm thấy thật không nên.
Việc này có thể chỉ cần biết cố gắng, vài năm là tiến bộ được thôi, quên đi, hắn ta không thể nói, loại tình huống này đối với bất kì ai cũng đều là một loại đả kích khó có thể chấp nhận.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn Trần Hư trưởng lão, cứ cảm thấy hắn ta là lạ.
Nhưng hắn cũng không rảnh bận tâm, dù là sơn môn nào thì sự xuất hiện của một hai người có suy nghĩ hơi kỳ quặc cũng là chuyện rất bình thường, không cần quá ngạc nhiên.
Khụ khụ!
Trần Hư bình tĩnh giả vờ ho khan.
“Chúng ta đều thấy rõ sự cố gắng của ngươi, thân là một thành viên của Chính Đạo tông, tu luyện đã không còn là chuyện của mỗi mình ngươi, mà là chuyện của toàn bộ sơn môn. Ở đây ta có một lọ đan dược, chuyên dùng để rèn luyện Đệ Tứ Cốt, còn có một môn bí pháp, ngươi nhận hết đi, sau này không cần phải bận tâm nhiều đến những chuyện khác, có chúng ta là được rồi, nếu ngươi gặp phiền phức thì có thể tới tìm ta, ta sẽ giải quyết giúp ngươi.”
Trần Hư lấy đại dược và bí tịch ra từ trong lòng ngực, vốn định nói những thứ này đều là sơn môn để dành cho ngươi, càng về sau này thì đại dược càng trân quý, có thể lập tức lấy ra số lượng nhiều như vậy.
Đó thật sự là chuyện rất không dễ dàng.
Nhưng hắn ta ngẫm lại, cảm thấy không nên nói như vậy.
Nói vậy chẳng khác nào tự nhận sơn môn chúng ta không có năng lực đó.
“Trưởng lão, chuyện này…” Lâm Phàm ngây người, không ngờ sơn môn thật sự bắt đầu quyết tâm bồi dưỡng hắn, hơn nữa chẳng thèm đếm xỉa gì đến quy định cả, cho dù là đại dược hay bí pháp thì đều phải đổi bằng điểm cống hiến.
Đây là quy định các đệ tử phải tuân theo.
Vậy mà bây giờ Trần Hư trưởng lão lại trực tiếp đưa đồ vật đến trước mặt hắn, khiến hắn hơi không biết phải làm thế nào.
“Có gì đâu mà do dự, đừng có mà chịu áp lực tâm lý, ngươi chỉ cần tu luyện cho tốt là được rồi.” Trần Hư nói.
Lâm Phàm vốn định từ chối, nhưng bí pháp là thứ hắn đang cần, chuyện cấp bách trước mắt là Đệ Tứ Cốt của hắn viên mãn, cần phải tu luyện một môn bí pháp để nạp vào Đệ Tứ Cốt.
Trần Hư trưởng lão đưa bí pháp tới, còn không phải là có thể giải quyết được chuyện cấp bách này rồi sao.
Huống hồ hắn cũng là một thành viên của sơn môn mà.
Sự ưu tú của bản thân bị phát hiện, được sơn môn coi trọng cũng là chuyện rất bình thường.
“Đa tạ trưởng lão ưu ái.” Lâm Phàm tiếp nhận đồ vật.
Trần Hư vỗ lên bả vai Lâm Phàm nói: “Không cần cảm tạ ta, sự ưu tú của ngươi đáng để sơn môn trả giá cho ngươi, ngươi chỉ lo tĩnh tâm tu luyện, tất cả mọi người đều hy vọng ngươi có thể tiến bộ thêm từng bước.”
Lâm Phàm nghe thấy trưởng lão nói lời này, hít sâu một hơi.
Hóa ra gánh nặng trên vai ta to lớn đến thế sao?
Xem ra quả thật hắn cần phải nỗ lực hơn mới được.
“Vâng, trưởng lão yên tâm, ta sẽ tiếp tục cố gắng.” Lâm Phàm trả lời.
Trần Hư không quấy rầy Lâm Phàm nữa, sau khi đưa đồ cho hắn, hắn ta dặn dò vài câu rồi lập tức đi ngay.
Lâm Phàm tùy ý lật xem cuốn bí pháp trong tay, thả vào trong ngực, còn về phần đại dược rèn luyện Đệ Tứ Cốt, hắn trầm tư một lát rồi lấy một viên ra, nuốt vào trong bụng, muốn nhìn thử xem kết quả tu luyện khi mượn dùng đại dược sẽ như thế nào.
Trước kia không phải hắn không muốn thử, mà là không có đại dược tương đối phù hợp. Cho dù có thể đi tìm, hắn cũng lười đi. Khoảng thời gian này, hắn vùi đầu vào tu luyện, không biết độ thông thạo của Long Cốt tăng lên được bao nhiêu.
Đại dược vào bụng.
Tức khắc hắn cảm giác được một cỗ dược lực bùng nổ trong cơ thể, tựa như có mấy luồng nhiệt chảy dọc trong cơ thể.
Lâm Phàm khoanh chân tu luyện, vận chuyển Trọng Thiên Đồ, rèn luyện Long Cốt, có thể cảm giác được một cỗ ngoại lực cũng đang rèn luyện Long Cốt.
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Tứ Cốt +28 (2) 】
Ồ!
Lần đầu tiên xảy ra loại số liệu thế này, xem ra đại dược thật sự có hiệu quả, nhưng không có tác dụng với bạo kích.
“Xem ra có vẻ không tồi.”
Lâm Phàm cười, tuy độ thông thạo mà đại dược tăng phúc cũng không cao, nhưng trong trường hợp có được nhiều đại dược, sau một thời gian dài, độ thông thạo tăng lên cũng rất khả quan.
Lâm Phàm nhân lúc đại dược vẫn còn tác dụng, nhanh chóng vùi đầu vào tu luyện.
Có đại dược hỗ trợ, tốc độ tu luyện cũng tăng lên không ít
…
“Đạo Đoan, trong lòng ngươi sẽ không cảm thấy bất công chứ?”
Trần Hư gặp Lý Đạo Đoan, đưa tới một ít đại dược, chính là để trấn an đại sư huynh của sơn môn, dù sao hắn ta cũng là đại sư huynh, hiện giờ Lâm Phàm được đến sơn môn giúp đỡ, đám người Trần Hư cũng rất lo Lý Đạo Đoan có ý nghĩ cảm thấy sơn môn không công bằng.
“Trần trưởng lão, người nghĩ Đạo Đoạn là ai chứ, nếu Đạo Đoan vì Lâm sư đệ xuất chúng, được sơn môn giúp đỡ, mà lòng sinh ra đố kị, vậy thì Đạo Đoan đâu còn mặt mũi để trở thành đại sư huynh của sơn môn. Chuyện khác Đạo Đoan không biết, nhưng ta biết thân là đại sư huynh, ta cần phải có tấm lòng rộng lượng, yêu quý sư đệ sư muội trong sơn môn, nhìn thấy có sư đệ sư muội xuất sắc xuất hiện, không phải ghen ghét, oán hận, mà là nên cảm thấy vui mừng.” Lý Đạo Đoan thành khẩn nói.
Trần Hư nhìn Lý Đạo Đoan, không nhìn ra sự giả dối trong ánh mắt hắn ta.
Mà trong ánh mắt đó chứa đầy sự chân thành, trung thực.
“Đạo Đoan, ngươi có thể nghĩ được như vậy thì lão phu rất vui mừng, ta đã không nhìn lầm ngươi.” Trần Hư vô cùng cảm thán, ít nhất trong chuyện chọn đại sư huynh cho sơn môn, hắn ta cảm thấy Bách sư huynh thật sự rất có mắt nhìn người.
Chương 308 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]