Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 309: CHƯƠNG 309: THẬT RA ĐÂY CŨNG LÀ MỘT LOẠI PHIỀN NÃO (2)

Lý Đạo Đoan cười trả lời: “Hiện giờ Lâm sư đệ ngang trời xuất thế, điều duy nhất đệ ấy mang đến cho ta chính là, thân là đại sư huynh ta cũng phải thật nỗ lực mới được, nếu không chênh lệch quá lớn thì hơi hổ thẹn đó.”

“Ha ha ha…” Trần Hư cười: “Cũng xem như tiểu tử ngươi có động lực.”

Đối với Trần Hư mà nói, điều khiến hắn ta lo lắng nhất là sơn môn hỗn loạn, dù sao thì lòng người cũng hay thay đổi, yếu ớt, đặc biệt là loại địa vị Lý Đạo Đoan, đệ tử đứng đầu, tu vi tối cao.

Đột nhiên, một tên sư đệ mờ nhạt bất ngờ phất lên, thậm chí còn muốn lợi hại hơn mình, đồng thời lại được sơn môn ra sức giúp đỡ, cảm giác kiểu chênh lệch này thật đáng sợ.

Rất dễ khiến người ta biến chất.

“Trưởng lão, nếu số đan dược này dùng để trấn an đệ tử, thế thì thật sự không cần đây, thật sự nội tâm của ta không yếu ớt vậy đâu, sơn môn là nhà ta, các sư đệ sư muội cũng như đệ đệ muội muội ta, nếu một vị ca ca thấy đệ đệ muội muội có chút thành tựu mà sinh lòng đố kỵ, vậy thì có tư cách gì để trở thành đại sư huynh?” Lý Đạo Đoan nhẹ giọng nói.

Hồi nhỏ là hắn ta được nhặt về, khi đó tuy còn nhỏ tuổi, nhưng hắn ta đã rất hiểu chuyện, là các vị sư huynh, sư tỷ trong sơn môn dưỡng dục hắn ta nên người, dạy hắn ta tu luyện.

Tuy tháng năm vô tình, những sư huynh, sư tỷ đó đều đã rời đi hoặc hóa thành một nắm đất vàng.

Nhưng hắn ta đã kế thừa loại tư tưởng truyền thống này rồi.

Trần Hư rất vui mừng, chậm rãi nói: “Đây là sơn môn cho ngươi, hiện giờ ngươi đang rèn luyện Đệ Tứ Cốt, sơn môn cũng muốn hỗ trợ cho ngươi, bây giờ sơn môn đã có thể tự luyện chế đại dược, không cần mua từ chỗ của Thanh Nang tông nữa, sau này cũng sẽ ngày một tốt hơn, tuyệt đối không sợ thiếu đại dược.”

Lý Đạo Đoan nghe Trần trưởng lão nói như vậy, bèn ôm quyền cung kính đáp: “Đa tạ các vị trưởng lão ưu ái, đệ tử Đạo Đoan khắc ghi trong lòng.”

“Tu luyện cho tốt nhé.” Trần Hư nói rồi xoay người rời đi.

Lúc này tâm trạng của hắn ta rất khá, cảm giác như Chính Đạo tông sắp phất lên rồi, có thể xuất hiện hai đứa đệ tử như vậy, một đứa tu luyện hung mãnh, một đứa rộng lòng bao dung, một nội một ngoại, giúp đỡ lẫn nhau, nhất định có thể đưa Chính Đạo tông đi lên một cách quang minh chính đạo.

Ngụy phủ.

Ngụy Trung đã sớm phái người theo dõi điều tra mọi thông tin về Lâm Phàm.

Chuyện cao thủ hội Quốc Sư tấn công Chính Đạo tông lão cũng đã biết, lão phát hiện người tên Lâm Phàm này còn lợi hại hơn so với lão tưởng tượng, tuyệt đối đã bước đến đỉnh trong giới có thực lực.

Chỉ là lão cũng đã điều tra rõ sự tình phía sau.

“Thanh Nang tông…”

Ngụy Trung nhíu mày, Thanh Nang tông luyện chế Hóa Ma đan cho lão, dùng làm đan được thiết yếu để tiền tuyến đối phó với địch, đồng thời cũng mượn uy thế của lão luyện đan, vậy mà không ngờ Thanh Nang tông lại vì tiêu diệt Chính Đạo tông, đưa đan dược đó cho hội Quốc Sư.

Lão biết những đan dược này là được đưa cho quốc sư của hội Quốc Sư dùng để đánh vỡ ràng buộc ngăn trở.

Chỉ là tuyệt đối quốc sư vẫn chưa tu luyện đến trình độ này, nếu không thế cục hiện tại đã không đơn giản nhẹ nhàng được như vậy.

Trong khoảng thời gian này.

Lão phái người cưỡng ép thu mua lương thực từ nhà buôn, sớm đã hoàn toàn đắc tội với những nhà buôn đó, đồng thời cũng phát hiện có thế lực nào đó gây cản trở việc thu mua lương thảo của lão.

Không cần nghĩ cũng biết.

Là người của phái Bảo Hoàng làm.

“Mẹ nó, một ngày nào đó, lão phu sẽ khiến các ngươi đầu rơi xuống đất.” Trong mắt Ngụy Trung lóe lên tia hung ác.

Nhưng vào lúc này.

“Ngụy Công, vừa có tin báo đến, phái Bảo Hoàng gặp mặt thánh thượng, thánh thượng hạ thánh chỉ, hình như là thánh chỉ cho lui binh cầu hòa, đang trên đường đưa đến Giang Châu rồi.” Một bóng đen xuất hiện, cung kính báo.

“Hừ, chặn lại giữa đường, giết cho ta.”

“Tuân lệnh.”

Lửa giận trong mắt Ngụy Trung càng bùng cháy, lão cũng biết đây không phải là cách lâu dài, nhưng có thể kéo dài được bao lâu thì hay bây lâu.

Đi tới đâu, giết tới đó.

Mà gần đây thế cục của lão cũng không tốt đẹp mấy.

Những quan viên bị ám sát đó, gây ra động tĩnh không nhỏ ở khắp nơi, tuy dấy lên không ít ảnh hưởng, nhưng dưới sự thao túng của phái Bảo Hoàng, cái chết của những quan viên đó đều đổ lên hết trên người lão.

Đương nhiên.

Những tên tham quan kia chết thì cứ chết, ánh mắt bá tánh bừng sáng, khi biết những tên quan viên làm nhiều việc ác bị giết, bọn họ đều muốn chúc mừng một phen.

Nhưng phái Bảo Hoàng vô cùng tàn nhẫn, thế mà lại chọn vài vị quan liêm khiết, có uy tin trong địa phương để xuống tay, giết hại cả nhà, trút hết tội danh này lên người lão.

Việc này dẫn tới sự chống đối của một số nhân sĩ giang hồ, hình như thành lập nên hội liên mình diệt trừ Ngụy gì, thành lập rất hoành tráng, mục đích đúng đắn, sau lưng có kẻ xấu thúc đẩy.

Thế nhưng Ngụy Trung cảm thấy, những cuộc đấu tranh đó chỉ như con kiến, không biết tự lượng sức mình.

Hoàng Thành ty.

Một đám các cao thủ vì nước, vì giúp đỡ chính nghĩa tụ tập lại với nhau.

Uống rượu, nói chuyện trên trời dưới đất.

“Dạo này Ngụy Trung càng ngày càng quá đáng, động thủ với nhà buôn lương thực của các thành, cưỡng ép thu mua, việc này quả thật chẳng khác gì lũ thổ phỉ.” Một thành viên vô cùng tuổi trẻ của Hoàng Thành ty nói với vẻ mặt đầy oán giận.

“Mà giận thì cũng đâu dám nói gì, may là chúng ta thông báo kịp thời, cũng nhiều lần cản trở, từng chiến đầu vài lần với thuộc hộ dưới trướng Ngụy Trung, đánh lui vài đám, nhưng các ngươi thấy không, những tay sai dưới trướng Ngụy Trung đó đều chẳng ra gì.”

“Không phải chẳng ra gì, mà là cực kì yếu.”

“Ha ha ha…”

Mọi người sôi nổi bàn luận.

“Trần ca, sao ngươi không nói lời nào vậy, uống rượu vào là buồn sao?” Mọi người thấy một lão đại ca lặng lẽ không nói, lúc trước hắn ta thường hay kể chuyện cười người lớn cho bọn họ nghe, thế mà bây giờ lại một câu cũng không nói, thật sự quá kỳ lạ.

Trần Cửu nhìn mọi người, chậm rãi hớp rượu: “Gần đây, có người thân ở quê tới Đô thành nhờ vả ta.”

Mọi người nghe thấy thế, dường như đã hiểu ra gì đó.

Chương 309 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!