Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 310: CHƯƠNG 310: THẬT RA ĐÂY CŨNG LÀ MỘT LOẠI PHIỀN NÃO (3)

“Trần ca, có phải là về vấn đề ngân lượng không, các huynh đệ đều có thể giúp ngươi.”

Trần Cửu buông bát rượu xuống, nhìn bọn họ hỏi: “Các ngươi có biết bên Giang Châu đã xảy ra chiến loạn rồi không, quân đội Đại Càn vẫn luôn tấn công Hạc thành, chẳng qua là nơi đó có đường hẻm núi, dễ thủ khó công, đã ngăn quân đội Đại Càn ở ngoài được gần một năm rồi.”

“Biết.” Mọi người gật đầu, vô cùng tò mò, không biết Trần ca như vậy là có ý gì.

“Nhưng các ngươi biết không, người thủ Hạc thành đều là người của Ngụy Trung, là Ngụy Trung đã phái tới người cố thủ ở nơi đó, hơn nữa rất nhiều phú thương địa phương đều bán của cải đổi lấy tiền mặt, mua sắm vật tư vận chuyển qua đó…” Trần Cửu còn chưa nói xong, một bàn tay đặt trên vai hắn ta.

Một đồng sự ngồi cạnh hắn ta đứng dậy nói: “Trần ca, ngươi uống nhiều rồi, đừng nói chuyện đó nữa, chức trách của chúng ta là bảo vệ triều đình, bảo vệ thánh thượng, giúp đỡ chính đạo, lão Ngụy Trung là người thế nào ngươi còn không rõ sao, sao lão có thể làm được chuyện như thế?”

Trần Cửu vừa định phản bác, lại phát hiện ánh mắt vị đồng sự hơi nghiêm túc, còn khẽ lắc đầu, ý bảo hắn ta đừng nhiều lời.

Hắn ta nhìn ánh mắt của vị đồng sự này.

Trần Cửu thở dài một tiếng, nở nụ cười đầy miễn cưỡng.

“Vậy… Các huynh đệ, tới làm một chén đi.”

Khi câu nói viết cất lên.

Bầu không khí vốn hơi yên lặng lại náo nhiệt lên.

Mấy tháng sau.

【 Nhắc nhở: Đệ Tứ Cốt thăng cấp! 】

Rốt cuộc cũng viên mãn.

Cuối cùng sự nỗ lực cũng đã được đền đáp.

Sau khi Đệ Tứ Cốt viên mãn, Lâm Phàm cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể mình sắp nứt toạc ra, một luồng sức mạnh cuồn cuộn không ngừng chạy khắp cơ thể.

Điểm vạn năng đạt được cũng xem như có khả quan.

Nhưng hắn đã tích lũy 3365 điểm vạn năng.

“Đột phá!”

【 Tiêu hao: 2500 điểm vạn năng. 】

Sau khi cảnh giới đột phá.

Sức mạnh của Lâm Phàm lại được tăng lên, đối với hắn mà nói, sức mạnh gia tăng là đơn giản vậy đó.

Ngay sau đó, hắn nghĩ đến tình hình hiện tại, cảm thấy hơi bất đắc dĩ, thứ cần để tu luyện thật sự quá nhiều.

Đệ Ngũ Cốt, bí pháp, đều là thứ mà bây giờ hắn cần phải tu luyện.

Hắn cần phải từng bước chuẩn bị thật tốt nền tảng.

Trước khi tu luyện bí pháp, Lâm Phàm dung nhập bí pháp vào Đệ Tứ Cốt, đạt tới trạng thái viên mãn nhất.

Hắn lấy cuốn bí pháp mà Trần Hư trưởng lão đã đưa ra.

《 Vạn Trọng Sơn 》

Lâm Phàm lật xem, phát hiện môn bí pháp này tuyệt đối là môn tuyệt học bí pháp hiếm có ở Chính Đạo tông.

Khi tu luyện đến viên mãn, kình đạo có thể bùng nổ gấp bảy lần.

Thế nhưng môn bí pháp này so với Huyền Vũ bí pháp thì vẫn là có chênh lệch rất lớn.

Ý tưởng biên soạn của môn bí pháp này chính là ngắm nhìn khắp dãy núi, núi đồi trùng điệp, cuồng phong kéo tới, dãy núi uy nguy vững vàng.

Hắn cũng không biết những người biên soạn bí pháp là ai.

Rốt cuộc họ biên soạn thế nào?

Đầu óc họ suy nghĩ kiểu gì?

Không khỏi quá thông minh.

Chuyện khác hắn không dám nhiều lời, riêng việc bây giờ kêu hắn đi biên soạn bí pháp hay là tuyệt học, cho hắn một trang giấy trắng, nguyên một năm trôi qua, nhất định cũng không thể viết ra được cái rắm gì.

Dù viết được, nhiều nhất cũng chỉ có cái tên.

Dù môn bí pháp này yếu hơn Huyền Vũ bí pháp mà hắn đang tu luyện, nhưng so với hai môn bí pháp khác thì lại lợi hại hơn rất nhiều.

Thông thường khi tu luyện có chút đột phá, hắn sẽ thong thả một lúc, thả lỏng tinh thần.

Nhưng hiện tại, hắn cảm thấy không cần thư giãn, cũng không nên thả lỏng, mọi người trong sơn môn đều kỳ vọng vào hắn, gây cho hắn rất lớn áp lực, không… Phải nói là động lực.

Hơn nữa hắn mà tùy tiện đi dạo ở sơn môn, luôn có thể nhìn thấy ánh mắt mà đồng môn ném tới

Là ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và hâm mộ.

Hắn không thích ánh mắt như vậy lắm, cũng không thích trở thành tiêu điểm trong mắt đồng môn, bởi vì bọn họ sẽ luôn để mắt tới tình hình tu luyện của hắn.

Lại một câu…

Mẹ nó! Hắn lại đột phá.

Đây là điều khiến lòng người tổn thương nhất.

Hắn không cần bản thân phải ưu tú đến thế, nhưng hắn thật sự bất lực, không phải hắn muốn ưu tú, mà là ưu tú liều mạng đuổi theo hắn.

Lâm Phàm lật xem bí pháp.

Tiến vào hình thức khổ tu.

Phía xa.

“Sư huynh, mặc kệ huynh có phục hay không, ta rất phục, thái độ tu hành của hắn đã đạt tới mức khiến người ta kinh sợ.” Trần Hư cảm thán.

Bọn họ đứng ở đó, yên lặng quan sát.

Bách Hạo lặng lẽ nhìn, lời sư đệ nói, ông ta đều nghe thấy, nhưng lại không muốn trả lời.

Ngay sau đó.

Ông ta lại nghe sư đệ nói.

“Dạo này ta thật sự rất rảnh, quan sát hắn suốt một tháng, hắn ngủ thì ta sẽ ngủ, nhưng tron một tháng qua, ta chưa từng được ngủ.” Trần Hư nói.

Bách Hạo nhìn sư đệ với ánh mắt vô cùng kỳ quái.

Vẫn là cảm thấy sư đệ càng già, đầu óc càng có vấn đề.

“Ngươi cũng rảnh thật đó.” Bách Hạo lên tiếng.

Trần Hư đáp: “Không phải ta rảnh, mà là quan tâm vãn bối, còn có quyết tâm chứng kiến kỳ tích.”

Không chờ Bách Hạo trả lời.

Trần Hư tiếp tục nói: “Ta còn muốn bảo hộ hắn, đề phòng người của hội Quốc Sư tới hại hắn, đây là chuyện một trưởng lão như ta nên làm.”

Ngay khi Bách Hạo vừa định nói gì đó, Trần Hư lại cướp lời, khiến câu nói của Bách Hạo vừa đến miệng đã bị nghẽn lại.

“Ta định cho người trong sơn môn đi tuyên truyền sự tích tu luyện khắc khổ của hắn, làm đại diện tiêu biểu, đề cao nhiệt huyết đối với tu hành của đệ tử sơn môn, sư huynh, huynh thấy thế nào?”

Bách Hạo híp mắt: “Ngươi đang trưng cầu ý kiến từ ta sao?”

“Không phải, ta là báo với sư huynh một tiếng.”

Bách Hạo hít sâu một hơi: “Ngươi trông coi là được.”

Lúc bọn họ đang vây xem.

Ngô Thanh Thu bưng hộp đồ ăn đến như thường ngày, sau đó là nói chuyện phiếm với Lâm Phàm.

“Sư huynh ngươi xem, nữ nhân rất có mắt nhìn, nha đầu Thanh Thu này xem như đã tìm đúng người, ta thấy tình cảm của bọn nó thật tốt, nếu Ngô sư đệ và Chu sư muội nhìn thấy thì sẽ rất vui đó.” Trần Hư nói.

“Ừm.” Bách Hạo đáp.

“Sư huynh, dường như ngươi không hề có hứng thú, ngày xưa Ngô sư đệ và Chu sư muội là vì sơn môn nên mới hy sinh, con của bọn họ cũng chính là con của chúng ta, ngươi chỉ ‘ừm’ một tiếng không khỏi hơi trả lời cho có lệ rồi đó.” Trần Hư kinh ngạc nhìn sư huynh, sao lại bạc bẽo như thế?

Chương 310 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!