“Chứ ngươi muốn ta phải nói gì?” Bách Hạo hỏi.
“Không có gì khác, nhưng mà sư huynh nói nhiều hơn mấy câu đi.”
“Cút xéo.”
“Hầy, tính tình đáng ghét hệt như sư tỷ.” Trần Hư lắc đầu, dường như rất chán ghét bỏ loại tính cách này.
…
“Sư đệ, bây giờ danh tiếng ở sơn môn của ngươi cực kỳ lớn luôn.” Ngô Thanh Thu cười hì hì nói, những lời này nàng đều đã nghe đến mức lỗ tai đóng mạng nhện, nhưng không biết vì sao, nghe hoài không chán.
Lâm Phàm bất đắc dĩ nói: “Sư tỷ, tỷ hiểu ta mà, chỉ muốn âm thầm tu luyện, nào ngờ tình cảnh thế mà lại thành ra như vậy, sau này cũng không thể thoải mái ra ngoài.”
“Được lợi mà còn khoe khoang, rất nhiều sư đệ sư muội đều vì câu chuyện của ngươi mà bắt đầu nỗ lực tu luyện, nhưng rất nhiều người kiên trì không nổi, có vài sư đệ học tập theo ngươi, liên tục tu luyện vài ngày, suýt chút nữa chưa tu xong mà tinh thần đã ngơ ngẩn, đều nói chịu không nổi, còn có vài người chạy đến chỗ ta xin kinh nghiệm, hỏi ta rằng sư đệ tu hành bằng phương thức gì.”
“Sư tỷ, vậy sư tỷ không nói cho bọn họ biết chứ?”
“Sao ta nói được, ta cũng đây biết sư đệ tu hành bằng phương thức gì.”
“Sao sư tỷ có thể không biết.”
“Ngươi nói với ta rồi ư?” Ngô Thanh Thu vô cùng kinh ngạc, cẩn thận nhớ lại, chưa từng nghe sư đệ nói mà.
Lâm Phàm vừa ăn đồ ăn ngon, vừa cười nói: “Đương nhiên, đó là vì bọn họ không có sư tỷ làm bạn như tỷ, cho nên mới không thể kiên trì nổi.”
“Sư đệ…” Ngô Thanh Thu lấy tay che mặt lại, ngại ngùng, đang yên đang lành được sư đệ thổ lộ như vậy, sao có thể chịu được.
Bữa ăn kết thúc.
“Sư đệ, tu luyện cho tốt đi, sư tỷ không quấy rầy ngươi nữa, những mà bây giờ ngươi ra ngoài phải cẩn thận đó, hội Quốc Sư của Đại Càn đang nhắm vào ngươi, nhất định sẽ nghĩ cách đối phó ngươi, cho nên sơn môn vẫn là an toàn nhất.” Ngô Thanh Thu thu dọn chén đũa, điều khiến nàng lo lắng nhất chính là chuyện này.
“Sư tỷ yên tâm, lòng ta hiểu rõ.” Lâm Phàm nói.
Hắn biết sư tỷ đây là đang quan tâm hắn.
Hắn vô cùng hưởng thụ sự quan tâm này.
“Sư tỷ, tỷ cũng phải tu luyện thật tốt mới được.” Lâm Phàm lên tiếng.
Ngô Thanh Thu đáp: “Sư đệ lợi hại, sau này ngươi có thể bảo vệ sư tỷ, sư tỷ tu luyện hay không cũng như nhau thôi.”
“Không, không giống nhau, ta hy vọng sư tỷ có thể ở bên ta cả đời.” Lâm Phàm nói với vẻ nghiêm túc.
Theo sự tăng lên không ngừng của cảnh giới, hắn cũng hiểu ra tầm quan trọng của việc tu luyện. Khi tu luyện đến một trình độ nhất định, tuổi thọ cũng có thể tăng lên, trái lại khi cảnh giới ngừng tăng, tuổi thọ đã hết, cuộc đời thực sự cũng sẽ chấm dứt.
Ngô Thanh Thu đang thu dọn chén đũa, nghe thấy lời nói của Lâm Phàm, động tác ngừng lại, sau đó nàng ngẩng đầu cười nói: “Được, vì sư đệ, sư tỷ phải chăm chỉ tu luyện.”
“Ừm, ta tin sư tỷ nhất định có thể.” Lâm Phàm nói đầy kiên định.
Sau khi tiễn sư tỷ đi.
Hắn tiếp tục tu luyện.
…
Một khoảng thời gian sau.
Trần Hư bắt đầu truyền bá sự ưu tú của Lâm Phàm, mỗi ngày hắn ta đều rảnh rỗi không có gì làm, lại đi dạo trong sơn môn, gặp được một đứa đệ tử nào thì lập tức lôi kéo, vỗ nhẹ lên vai đệ tử đó, tha thiết nói:
“Ừm, thật không tồi, tu vi có chút tiến bộ, nhưng nếu ngươi có thể nỗ lực như Lâm Phàm, có thể sẽ đạt được thành tựu lớn hơn.”
Lời nói vừa phát ra.
Đối các đệ tử mà nói, chẳng khác gì tiêm máu gà, cả người đều tràn đầy động lực, trưởng lão đã nói như vậy, đệ tử còn có thể giả vờ không nghe được sao?
Không vì điều gì khác.
Mà là vì không thể phụ sự kỳ vọng của trưởng lão đối với bọn họ.
Loại tình huống này xảy ra ở khắp nơi trong sơn môn.
Rất nhiều đệ tử đều là vì được trưởng lão cổ vũ, tràn đầy động lực, nhưng động lực này lại duy trì không bao lâu, chỉ sau một tháng, rất nhiều đệ tử đều từ bỏ.
Lúc nào cũng phải tu luyện.
Bọn họ thật sự không chịu nổi.
Cho dù thể lực chịu được thì mặt tinh thần cũng là một sự dày vò, cả người đều có vẻ hơi ngẩn ngơ.
Sau đó.
Bọn họ đều từ bỏ.
Đám đệ tử nhớ đến những lời mà trưởng lão nói với mình, bọn họ chỉ muốn thốt lên… Trưởng lão ơi, không phải bọn ta không muốn nỗ lực, mà là bọn ta thật sự chịu không được, tu luyện kiểu này thật sự cực kỳ không tốt cho sức khỏe thể xác lẫn tinh thần của bọn ta.
Mà khi tất cả bọn họ đều chịu không nổi.
Lâm Phàm lại đang tu luyện bí pháp 《 Vạn Trọng Sơn 》, hơn nữa hắn đã tu luyện xong tầng thứ nhất, đang nỗ lực nhập kình luôn rồi.
【 Nhắc nhở: Vạn Trọng Sơn thăng cấp! 】
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp năm trăm bao mươi lần! 】
【 Đạt được: Điểm vạn năng +530! 】
Tu luyện có chút tiến bộ.
Lâm Phàm hít sâu một hơi.
Hắn nhìn hoàng hôn phía xa xa, trời đã sập tối, lúc này trạng thái tinh thần hắn rất tốt, chưa từng có loại cảm giác vì tu luyện quá lâu mà sinh ra hoảng hốt.
Hắn quen rồi.
Thân thể và tinh thần đều đã phục tùng, không dám có bất cứ ý định chống đối nào.
Nhưng vào lúc này.
Một bóng dáng bay tới từ phía xa.
“Sư đệ…” Lý Đạo Đoan chậm rãi bước tới, thấy Lâm sư đệ đã tu luyện xong, trong lòng hắn ta vô cùng khâm phục, thật sự quá nỗ lực, ngay cả hắn ta cũng không thể không nể.
“Sư huynh.”
Lâm Phàm ôm quyền, Lý sư huynh trước mặt có ân tình rất lớn với hắn, cho dù hiện tại thực lực của hắn đã lợi hại hơn sư huynh, nhưng trong lòng vẫn luôn tôn kính, kính trọng đại sư huynh.
“Tu luyện sao rồi?”
“Cũng coi như có chút tiến bộ, tu luyện bí pháp mới khá hiệu quả.”
Lâm Phàm nghi hoặc trong lòng, không biết đại sư huynh đến tìm hắn là có việc gì, đương nhiên, cho dù là bất cứ chuyện gì đi nữa, chỉ cần đại sư huynh mở miệng, chẳng sợ lên núi đao, xuống biển lửa, hắn đều sẽ không khước từ.
Lý Đạo Đoan nói: “Sư huynh có một chuyện muốn nhờ sư đệ giúp một chút.”
“Mời sư huynh cứ nói.”
“Ta muốn hợp tác với sư đệ, sư đệ đã tu luyện Huyền Vũ Chân Công đến mức độ cực kỳ cao thâm, không giấu gì ngươi, trong quá trình tu luyện Huyền Vũ Chân Công sư huynh gặp phải một vài bình cảnh, mong sư đệ có thể tương trợ một phen.” Lý Đạo Đoan nhờ vả.
Chương 311 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]