Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 313: CHƯƠNG 313: THÀNH PHÁ NGƯỜI VONG (1)

“Lão phu tới rồi đây.”

Trần Hư tới từ phương xa, tay hắn ta tùy tiện vung ra, ném cho Lâm Phàm một bình đan dược.

“Đại dược rèn luyện Đệ Tứ ở trong này, tu luyện cho thật tốt, lão phu đi đây.”

Hắn ta tới đưa dược cho Lâm Phàm.

Có được đệ tử có thiên phú tu luyện như thế, há có thể không coi trọng? Cần phải tăng cường coi trọng, hắn ta chỉ hận không thể giao tất cả những thứ tốt cho Lâm Phàm. Chỉ cần việc tu luyện của Lâm Phàm có chút tiến bộ, mặc kệ có dùng bao nhiêu thứ tốt cũng đáng giá.

“Trưởng lão xin dừng bước.”

Lâm Phàm nghe nói là đại dược rèn luyện Đệ Tứ Cốt vội vàng kêu hắn ta dừng lại.

Quá hạn, thật sự là quá hạn sử dụng.

Khuôn mặt Trần Hư lộ vẻ nghi hoặc: “Chuyện gì?”

“Trưởng lão…” Lâm Phàm có chút ngượng ngùng, nhưng nghĩ tới cảnh sơn môn muốn toàn lực ủng hộ hắn, hắn cũng nói thẳng ra: “Trưởng lão, đệ tử đã bắt đầu rèn luyện Đệ Ngũ Cốt, đan dược này đã không còn tác dụng gì với ta nữa.”

Bẩm báo đúng sự thật.

Trần Hư ngoáy lỗ tai, hình như hắn ta nghe lầm.

“Ngươi… Nói cái gì, đã rèn luyện tới Đệ Ngũ Cốt?”

Ngơ ngác.

Choáng váng.

Hắn ta chấn kinh rồi.

Hình như hắn ta không nghe rõ thì phải.

Đôi mắt Trần Hư trừng lớn tựa như chuông đồng, hắn ta ngây ngốc nhìn thẳng vào con người kia.

“Đệ tử nhận được sự coi trọng của sơn môn, được ban đại dược tôi cốt, làm ít công to. Nếu như không có những đại dược đó, đệ tử trăm triệu lần cũng không thể nhanh như vậy.”

Lâm Phàm trả lời khiêm tốn.

Tuy rằng độ thông thạo mà đại dược tăng có hơi bị ít, nhưng trong một khoảng thời gian dài, độ thông thạo tích lũy được cũng rất khả quan.

Trần Hư trầm mặc một hồi lâu, sau đó, hắn ta từ từ nói một câu.

“Ngươi rất giỏi… Chờ ta.”

Vừa nói xong lời này, Trần Hư nhanh chóng rời khỏi đó.

Dõi theo bóng dáng trưởng lão rời đi, Lâm Phàm vuốt cằm, tự lẩm bẩm với bản thân.

“Là biểu hiện của ta quá ưu tú sao?”

Nếu như sơn môn đã biết thì hắn cũng không muốn che giấu nữa. Giúp hắn tu luyện. chờ đến khi thực lực của hắn đạt tới đỉnh cao, mấy người muốn cái gì, hắn cũng có thể kiếm ra,

Mà lúc này, trong đầu Trần Hư rất loạn.

Cả đầu óc hắn ta đều suy nghĩ cuối cùng là Lâm Phàm đã tu luyện như thế nào vậy? Sao có thể tu luyện nhanh như vậy?

Kể cả có cắn dược cũng không thể hung mãnh như vậy chứ.

Đại dược rèn luyện Đệ Ngũ Cốt rất thưa thớt.

Kể từ Đệ Tứ Cốt, đại dược bắt đầu trở nên trân quý,

Đầu tiên là các nguyên liệu cần thiết rất khó có được, hơn nữa độ khó khăn khi luyện chế rất lớn, điều kiện khá cao. Bởi vậy, cho dù là hắn cũng không biết sơn môn có thể có bao nhiêu hàng dự trữ.

Luyện Dược đường.

“Lão Hồ, lão Hồ…” Trần Hư kêu lớn, hắn ta đẩy cửa ra, nhìn thấy Hồ Đỗ Sơn đang canh giữ trước đan lô, lão ta đang phe phẩy quạt hương bồ, thảnh thơi uống chút rượu.

Lò lửa tràn đầy thiêu đốt rừng rực, mùi của dược liệu lan tỏa ra khắp phòng.

“Sao ngươi lại tới đây?” Hồ Đỗ Sơn kinh ngạc. Đây chính là khách quý, khách ít đến đấy. Ngày thường Trần Hư rất ít khi tới đây, không ngờ hôm nay lại xuất hiện ở nơi này.

“Đừng vô nghĩa, cho ta vài đại dược rèn luyện Đệ Ngũ Cốt, đừng cho vài viên. Cho một lọ, một lọ đầy ấy.” Trần Hư nói.

Nếu như là người khác, Hồ Đỗ Sơn đã sớm đuổi đối phương ra, nhưng người tới chính là Trần Hư.

Tuy rằng không biết có ích lợi gì, nhưng lão ta vẫn làm theo, giao cho hắn ta đại dược Đệ Ngũ Cốt đã luyện chế. Người ta là trưởng lão của sơn môn, toàn bộ sơn môn đều thuộc quyền quản lý của hắn ta.

Tới lấy đại dược thì cần gì phải hỏi lý do, cứ cho là xong việc.

Lâm Phàm chờ không bao lâu đã nhìn thấy Trần Hư trưởng lão đã mang theo đại dược quay về.

Loại cảm giác này thật sự rất tốt.

Hắn dùng đại dược, tiếp tục tu luyện.

Hội Quốc Sư.

“Ân sư, không phải là ngài đã hẹn gặp mặt với Chính Đạo tông Lâm Phàm sao? Ngài không đi gặp sao?” Diệu Thiên dò hỏi.

“Không cần, hắn sẽ không tới.”

Quốc sư đã truyền tin qua, dù sao lão cũng không thật sự muốn gặp mặt Lâm Phàm, mà chỉ là để nhắc nhở Lâm Phàm rằng hắn đã bị lão chú ý, cái này xem như là một sức mạnh.

Sau đó, quốc sư ngẩng đầu nhìn lên giữa trời.

Hắc Lân chắc đã quay lại rồi.

Đây là thú cưng mà lão nuôi nấng, có linh trí cực kỳ cao, lúc trước toàn dùng để truyền tin.

“Ân sư, lúc trước thánh thượng có phái người tới dò hỏi, khi nào mới có thể đánh hạ được Hạc thành?” Diệu Thiên nói chậm rãi.

Thời gian kéo dài đã rất lâu.

Đã lâu rồi nhưng vẫn chưa thể đánh hạ được Hạc thành.

“Nhanh thôi, không cần sốt ruột.” Quốc sư nói.

Diệu Thiên nhìn ân sư, tuy rằng không nhìn được dung mạo, nhưng từ trong giọng nói của ân sư có thể cảm giác ra được, ân sư đã nghĩ ra cách, chỉ là cần chút thời gian mà thôi.

Nhưng mà hắn ta không biết ân sư chuẩn bị dùng cách gì.

Mấy ngày sau.

Hội Quốc Sư, Luyện Dược sở.

Hắn ta đang tùy tiện đi dạo, nhìn thấy trên kệ để đồ bày rất nhiều đồ vật nhìn như cỏ khô. Lòng nghi hoặc nảy sinh, hắn ta cầm lên, mùi rất gắt, chắc chắn không phải cỏ khô.

“Diệu Thiên đại nhân, mấy thứ này rất nguy hiểm, không thể tùy tiện chạm vào.” Một lão giã có thân hình còm còm đi tới, lão chống quải trượng, quải trượng của lão tựa như được chế tạo từ xương cổ của một loại thú. Mấy sợi vải vụn trên trượng rũ xuống, nhìn tổng thể lão như một Pháp sư trong các bộ lạc cổ xưa.

“Ba Đồ, những cái này là gì?” Diệu Thiên dò hòi.

Vị trước mắt này là cao thủ luyện dược của hội Quốc Sư, tinh thông các loại dược lý hiếm lạ cổ quái. Lai lịch của lão rất thần bí, ngay cả Diệu Thiên cũng không biết đối phương tới từ đâu.

Từng có vị cao thủ của hội Quốc Sư, cánh tay bị người ta chặt đứt. Theo lý thuyết chắc chắn không có khả năng có thể nối liền lại, nhưng vị này ra tay, dùng phương thức phi thường kỳ quái, vậy mà lại có thể nối cánh tay người nọ lại.

Mà phương thức này chính là để một loại sâu kỳ quái vào cánh tay bị đứt rời kia.

Loại tình huống này hắn ta chưa từng nghe thấy, cũng chưa từng nhìn hấy.

Lão giả Ba Đồ cười lên, để lộ hai hàm răng đem nhánh, nếp nhăn trên mặt lão ta dính vào nhau: “Cái này được luyện thành từ các loại độc vật. Sau khi châm lửa thiêu đốt nó, khói độc sẽ phiêu tán theo gió. Người đụng vào, hút vào làn khói độc đó sẽ thối rữa toàn thân, cuối cùng biến thành người không ra người, quỷ không ra quỷ, chết thê thảm.”

Chương 313 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!