Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 314: CHƯƠNG 314: THÀNH PHÁ NGƯỜI VONG (2)

Diệu Thiên nghe lão ta nói vậy thì trong lòng giật mình.

“Cái này dùng để đối phó với binh lính của Đại Âm?” Diệu Thiên hỏi.

Ba Đồ nói: “Không biết, lão phu cũng chỉ là nghe theo mệnh lệnh của quốc sư nên mới luyện chế ra mấy thứ này.”

Diệu Thiên nhíu mày, tuy rằng đối phương không nói rõ ràng, nhưng hắn ta biết mục đích luyện chế ra mấy thứ này. Chắc chắn là dùng để đối phó với những binh lính Đại Âm của Hạc thành.

Chỉ là thủ đoạn này có điểm khiến trời giận người oán.

“Khi nào có thể sử dụng được?”

“Cần chút thời gian.”

Diệu Thiên rời khỏi luyện dược sở, tìm tới quốc sư.

“Ân sư, mới nãy ta đi luyện dược sở…” Diệu Thiên muốn nói lại thôi, hắn ta có chuyện muốn nói, nhưng lúc đối mặt với ân sư, những lời muốn nói lại bị nghẹn ở trong lòng.

“Ngươi đã biết?”

“Vâng, nhìn thấy những dược vật đó, ta không biết có chút quá tàn nhẫn hay không.”

“Diệu Thiên, lòng dạ của ngươi quá đàn bà. Ngươi thân là hoàng tử của Đại Càn mà lại lo lắng cho binh lính của Đại Âm. Ngươi có biết, lời của ngươi nếu như để cho người Đại Càn biết, họ sẽ thất vọng về ngươi bao nhiêu không?” Quốc sư trầm giọng.

“Ân sư, ý của đồ nhi không phải là thương cho binh lính của Đại Âm, mà thủ đoạn này quá mức tàn nhẫn, có mức tuyệt đường người.” Diệu Thiên thật sự nghĩ như vậy, giết và độc giết là hai loại tình huống. Tranh đấu lẫn nhau, thứ khảo nghiệm chính là thực lực của cá nhân. Kỹ không bằng người không thể trách được người, nhưng loại độc sát này cũng quá mức tà ma ngoại đạo.

Quốc sư nói: “Quá trình không quan trọng bằng kết cục. Không cần phải nói, việc này không cần ngươi phải động thủ, ắt sẽ có người tự xử lý, lui ra đi.”

“Vâng.” Diệu Thiên im lặng lui ra.

“Lòng dạ đàn bà.”

Mấy tháng sau.

【Hệ thống nhắc nhở: Đệ Ngũ Cốt thăng cấp! 】

【Đạt được: Điểm vạn năng +400! 】

Tu luyện Đệ Ngũ Cốt đến màu đen đã là tiến triển rất tốt.

Sơn môn.

“Đó chính là Lâm sư huynh đấy.”

“Ta nhập môn có chút muộn, mới biết được sơn môn chúng ta vậy mà có sư huynh như vậy, thật sự là quá may mắn.”

“Các ngươi nói là đại sư huynh hay Lâm sư huynh lợi hại hơn?”

“Chắc chắn là đại sư huynh lợi hại hơn. Nếu không huynh ấy cũng không thể trở thành đại sư huynh của sơn môn được.”

“Ta cho rằng Lâm sư huynh lợi hại hơn.”

“Cái này có gì hay mà tranh luận? Cứ hỏi trực tiếp không phải là được rồi sao?”

“Cũng đúng.”

Lâm Phàm đi trong sươn môn cảm nhận được thay đổi sau khi nói ra. Nhìn mấy ánh mắt của sư huynh đệ kia, đó là hâm mộ còn lộ ra tia sùng bái.

“Kính chào sư huynh.”

Lúc này có vài vị sư đệ có chút khẩn trương đi tới. Bọn họ mới vào sơn môn không lâu nhưng lại nghe được sự tích về Lâm sư huynh, ngoại trừ khiếp sợ chính là khiếp sợ.

Lúc chưa gia nhập vào sơn môn, bọn họ đều cho rằng về mặt tu luyện, bản thân đã rất khắc khổ nên cũng không phục bất kỳ kẻ nào. Mãi đến sau này, khi đã gia nhập sơn môn, bọn họ mới nghe được thần thoại về Lâm sư huynh.

Nghĩ đến phương thức tu luyện này, trong lòng bọn họ run như cầy sấy, chỉ có thể nói rằng bái phục đến mức quỳ xuống mà vái lạy.

“Các vị sư đệ có chuyện gì sao?” Lâm Phàm mỉm cười hỏi.

“Sư huynh, giữa huynh và đại sư huynh, ai lợi hại hơn?”

Mọi người đều tò mò, chờ đợi câu trả lời của Lâm sư huynh.

Nghe thấy vấn đề như vậy, trong lòng Lâm Phàm rất muốn cười.

Nếu như trước đây, chắc chắn là đại sư huynh lợi hại, mà giờ đây, đại sư huynh đã không phải là đối thủ của hắn nữa rồi.

“Tuyệt học ta tu luyện đều là nhờ đại sư huynh truyền cho ta, các ngươi nói ai lợi hại hơn?”

Lâm Phàm lắc đầu cười, rời khỏi đó, hắn không nói nhiều thêm một câu nào nữa.

Ngay sau đó, hắn nghe thấy thanh âm của các vị sư đệ ở phía sau.

“Ta đã nói rồi, vẫn là đại sư huynh lợi hại hơn. Lâm sư huynh toàn học tuyệt học của đại sư huynh.”

Nghe thấy mấy cái này, khóe miệng của Lâm Phàm lộ ra ý cười.

Hắn không muốn tranh xem ai lợi hại hơn trong sơn môn, hoàn toàn không có nhu cầu gì cả. Ánh mắt của hắn đặt ở bên ngoài, bây giờ những cao thủ mà hắn muốn tiếp xúc nằm ở hội Quốc Sư.

Hắn đã từng nghe thấy danh hào quốc sư rất nhiều lần.

Không biết người này cuối cùng có tu vi như thế nào.

Nhưng nếu như có thể khống chế nhiều cao thủ như vậy, chứng tỏ tu vi của quốc sư này cũng không yếu.

Ninh thành.

Vương phủ.

Lâm Phàm đã có một khoảng thời gian không tới gặp Vương Bảo Phong rồi.

Theo sự trưởng thành của Vương Ninh Thư, Vương phủ cũng trở nên sinh động hơn hẳn. Ai cũng không ngờ được rằng, đứa nhỏ này rất hoạt bát, thường xuyên chạy loạn khắp nơi. Mà Vương Bảo Phong cũng cực kỳ yêu chiều con gái, cả ngày đều đi theo sau con gái, cho dù hắn ta có chuyện không thể đi theo cũng sẽ sắp xếp mấy vị nô tỳ đi theo để chăm sóc con.

Cả hai gặp mặt nhau, hung hăng ôm lấy nhau.

“Lâm huynh, đã lâu không gặp, ta thậm chí còn thấy nhớ ngươi đấy.”

“Cũng vậy, cũng vậy.”

Lâm Phàm cười, vỗ nhẹ lên bả vai của Vương Bảo Phong, hắn quan sát kỹ lưỡng: “Béo lên.”

“Ai da, không có cách nào. Số tuổi thay đổi, béo là chuyện bình thường, nhưng thực ra Lâm huynh, ngươi bây giờ còn chưa có kết quả với sư tỷ của ngươi sao?” Vương Bảo Phong cười.

Hắn ta thật ra là đang sốt ruột thay Lâm Phàm, đã nhiều năm như vậy rồi.

Theo lý thuyết, chuyện gì nên làm đều đã làm, nếu như gan lớn một chút, bụng sư tỷ có khi cũng to lên rồi. Nhưng ai mà nghĩ ra được, đến giờ một chút phản ứng cũng không có.

“Ha ha…” Lâm Phàm cười: “Phát triển ổn định, không vội, không vội.”

Quan hệ bây giờ của hắn với sư tỷ thực ra còn tốt hơn cả thành hôn, cũng chỉ là một lớp giấy không đâm thủng mà thôi, những việc này tạm thời không quan trọng.

Lúc trước hắn gia nhập Chính Đạo Tông là vì muốn tìm một địa phương an tĩnh để tu luyện cho thật tốt.

Không thiếu bất kỳ công pháp tuyệt học nào.

Nhưng ở nơi này đã lâu cũng không có đơn giản như vậy, có cảm tình thì có ràng buộc, nào có chuyện đơn giản như bản thân đã nghĩ.

“Cha…”

Từ nơi xa truyền tới giọng nói non nớt của đứa nhỏ.

Thấy một bé gái chạy tới từ xa, phía sau là một đám nô tỳ đi theo.

Chương 314 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!