Vương Bảo Phong bế con gái lên: “Ngươi đã lâu không gặp con gái nuôi rồi. Cũng không ai làm cha nuôi như ngươi đâu, nhận cũng nhận rồi, vậy mà một hai năm còn chưa thấy bóng người.”
“Bận mà.” Lâm Phàm đáp.
“Ai da, biết ngươi bận rồi, ta cũng không trách ngươi. Tới đây, cục cưng, đây chính là cha nuôi của con. Không nhanh gọi một tiếng đi, sau này con trưởng thành, gặp chuyện gì cha cũng không giúp đỡ được, chỉ có thể dựa vào cha nuôi của con.” Vương Bảo Phong cười.
Vương Ninh Thư mắt to nhìn vào Lâm Phàm, ngọt ngào nói.
“Cha nuôi.”
“Ừ, con gái ngoan, để cha nuôi ôm một cái.” Lâm Phàm ôm Vương Ninh Thư vào trong ngực, xoa đầu bé, sau đó đi song song với Vương Bảo Phong, nói chuyện với nhau về một vài chuyện.
“Gần đây mọi chuyện thế nào?”
Cả hai đi trên đường nhỏ trong vườn hoa, vừa đi vừa nói chuyện.
“Cũng tạm được. Lúc trước có người mua một số lượng lớn lương thực từ ta. Sau khi ta dò hỏi mới biết được là mua cho Hạc thành dùng. Nghĩ một hồi cũng không kiếm lời, bán giá thành phẩm.” Vương Bảo Phong nói.
“Chắc là người do Ngụy Trung phái tới, nơi đó lương thảo rất khan hiếm.”
“Ừ, ta cũng biết vậy. Ta từng tìm hiểu tình huống, bây giờ lương thực ở chỗ nào cũng rất khan hiếm. Giống như là lương thực bốc hơi hết chỉ trong một đêm vậy, hiện giờ trên thị trường, giá lương thực không ngừng tăng lên, đã sớm khiến lòng dân nảy sinh ai oán.”
“Đây chắc là hậu quả tranh đấu giữa Ngụy Trung và phái Bảo Hoàng. Có ai đem vấn đề này ném lên người Ngụy Trung chưa?”
“Ấy, Lâm huynh, ta đột nhiên phát hiện tuy rằng ngươi vẫn luôn ở sơn môn nhưng vẫn đủ quen thuộc với mọi chuyện ở bên ngoài. Đúng là có người nói như vậy, nói là triều đình phái binh cùng Đại Càn đánh giặc, Ngụy Trung vậy mà còn tham quân lương. Lời đồn này đã truyền tới rất nhiều bá tánh, có một vài tiên sinh thuyết thư cũng thường xuyên nói chuyện này ở nơi nhiều người.”
Nếu như là trước đây, Vương Bảo Phong cũng sẽ tin tưởng lời đồn này.
Nhưng sau khi biết Lâm huynh, hắn ta phát hiện chuyện này cũng không phải đơn giản như vậy.
Lâm Phàm trầm tư, xem ra phái Bảo Hoàng nắm cán bút của người đọc sách trong thiên hạ. Bọn họ nói cái gì thì là cái đó, hơn nữa, ở niên đại này, cách truyền tin vẫn rất lạc hậu. Bá tánh thông thường nếu muốn biết chút việc cũng là biết từ văn nhân mà thôi.
Hơn nữa bá tánh cũng tin tưởng vào lời của người đọc sách.
Trong lòng bọn họ, người đọc sách có văn hóa, có cao ngạo, là một đám người buồn theo nỗi buồn của thiên hạ.
Bé gái trong lòng hắn nhúc nhích.
Lâm Phàm vỗ nhẹ đầu bé, trấn an: “Vương huynh, sinh ý nơi khác của ngươi cũng gần với Ninh thành chứ?”
“Đúng vậy, nghe ngươi nói xong ta vẫn luôn hành động, từng bước tiến gần tới Phương Nam.”
Sinh ý của Vương Bảo Phong không chỉ ở Ninh thành, châu khác hắn ta cũng có sinh ý. Nhưng mà thế cục hiện tại không tốt lắm, mà hắn ta cũng không phân tích rõ ràng. Chỉ có thể nghe theo lời Lâm Phàm, bắt đầu hướng sinh ý về phía Nam.
Ngay sau đó, thần sắc Vương Bảo Phong trở nên nghiêm túc: “Lâm huynh, theo ý kiến của ngươi, có phải Hạc thành thật sự không thủ được không?”
“Khó thôi.” Lâm Phàm cũng hy vọng có thể bảo vệ được, nhưng nhìn hoàn cảnh hiện tại, cảm giác thật sự không chắc chắn bất kỳ cái gì.
Vương Bảo Phong im lặng không nói.
Hắn ta rất hy vọng có thể thủ được.
“Vương huynh, ta muốn viết phong thư đưa tới cho Ngô Tuấn trong Kình Lôi Minh ở thành Thiên Cửu. Ngươi sắp xếp người giúp ta đem thư đi đi.”
Lâm Phàm phải nói cho Ngô Tuấn một tiếng để hắn ta chú ý tình huống ở Giang Châu. Vị trí địa lý của thành Thiên Cửu cũng là đặc thù, xem là nơi chiếm lĩnh trọng yếu trong chiến tranh. Một khi quân đội Đại Càn đi xuống phía Nam, nơi đó tất nhiên là thành thị bị công phá đầu tiên.
“Được, yên tâm, giao cho ta.”
Sau khi Lâm Phàm ôn chuyện với Vương Bảo Phong trong thời gian ngắn, hắn ngay lập tức trở về sơn môn để tu luyện.
Hắn xuống núi chính là để thăm vị người quen cũ Vương huynh, thuận tiện viết một phong thư nhờ Vương Bảo Phong đưa tới thành Thiên Cửu giùm hắn.
…
Hạc thành, hẻm núi yếu địa.
Bọn lính Đại Âm đang tuần tra ở bãi đất cao, tình huống bây giờ còn cho bọn họ chút cơ hội thở dốc. Nếu như tiến công giống như trước kia, cái đó mới thật sự gọi là rất mệt nhọc.
Nhưng thương vong của Đại Càn còn nhiều gấp mấy lần so với Đại Âm.
Tính tới tính lui, vẫn không bị thiệt.
Về mặt lương thực được giải quyết tạm thời.
Chỉ có quân lương mới là vấn đề chính.
Nhưng cũng may đám lính đều biết không thể để Đại Càn tiến vào, nếu không tất nhiên là sinh linh đồ thán, người nhà ở hậu tuyến cũng sẽ chịu thương tổn. Bởi vậy, chỉ cần có thể ăn no, có quân lương hay không tạm thời không quan trọng.
Trên bãi đất cao để tuần tra.
Hai binh lính đang ôm vũ khí nói chuyện với nhau, hai người này là thầy trò.
Mội người là lính già, một người là lính trẻ.
Người lính già cũng tầm khoảng năm mươi tuổi, nét mặt tiều tụy, làn da ngăm đen, nhưng đôi mắt lão rất có tinh thần.
“Sư phụ, người nói khi nào Đại Càn sẽ tiến công vậy?” Giả Phú Quý rất tò mò.
Hắn là người nông thôn ở Hoài Châu, trong nhà đều làm trồng trọt, mà đất cũng toàn là của địa chủ. Bởi vì áp bức vô cùng, hắn đi ra ngoài tham gia quân ngũ, giảm bớt gánh nặng trong nhà. Hắn bây giờ mười bốn tuổi đã lăn lộn ở quân doanh hai năm.
Người lính già bên cạnh chính là sư phụ của hắn, kể từ khi hắn nhập ngũ, lão vẫn luôn dẫn hắn theo bên người. Sư phụ hắn đối xử với hắn như là người thân vậy, khiến hắn cảm nhận được quan tâm ở bên ngoài.
“Tên tiểu tử này, đầu toàn nghĩ cái gì vậy? Không tiến công mới tốt, đánh giặc phải có người chết, ngươi không sợ chết sao?” Người lính già ném một hạt dẻ vào đầu hắn.
Giả Phú Quý ôm đầu, cười hì hì: “Ta chỉ là hỏi một chút mà thôi.”
“Tiểu tử, tuổi của ngươi cũng không nhỏ nữa. Chờ chiến sự lần này kết thúc, sư phụ của ngươi là ta sẽ tìm việc hôn nhân cho ngươi. Ngân lượng tiết kiệm mấy năm nay cũng đủ cho ngươi cưới một người.”
“Sư phụ, ta có ngân lượng.”
“Lính mới như ngươi có thể có bao nhiêu ngân lượng? Hơn nữa mỗi lần phát quân lương ngươi đều đưa cho người trong nhà, có thể có bao nhiêu? Dù sao cũng đừng nóng vội, ngươi đã nhận ta làm sư phụ, sư phụ sao có thể không màng ngươi được.”
Chương 315 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]