Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 316: CHƯƠNG 316: THÀNH PHÁ NGƯỜI VONG (4)

“Vâng, đa tạ sư phụ. Ta chắc chắn sẽ phải sinh hai đứa con trai, một đứa cùng họ với sư phụ.”

“Sao ngươi lại không cùng họ với sư phụ chứ?”

“Ai da, sư phụ, mẹ ta nếu như biết, chắc chắn sẽ đánh chết ta.”

“Mẹ ngươi bao tuổi rồi?”

“Sư phụ, tuy rằng ta không cha nhưng người cũng không thể như vậy đâu.”

Nhưng vào lúc này, Giả Phú Quý nhìn thấy có sương trắng dày đặc từ nơi xa tràn tới, hắn vội vàng hô lên: “Sư phụ, ngài xem xem đó là thứ gì, nó bay ra từ quân doanh Đại Càn.”

Người lính già nghe vậy vội vàng nhìn lại nơi xa, lão biến sắc: “Ngươi đi thông báo cho mọi người, ta đi đánh trống. Làn sương khói này chắc chắn có vấn đề, ngươi nhanh kêu người chuẩn bị thùng chứa đầy nước, làm ướt vải, che lại miệng mũi… Còn thất thần làm gì vậy? Nhanh lên!”

“Vâng vâng.” Giả Phú Quý vội vàng gật đầu, sau đó hắn chạy đi xa, vừa chạy vừa hô to, thông báo cho mọi người.

Người lính già quan sát hướng gió. Kinh nghiệm tòng quân nhiều năm cho lão biết, cái này chắc chắn có vấn đề, hướng gió thổi tới bọn họ, bây giờ lại có khói đặc bay tới, chứng tỏ có vấn đề.

Quân doanh Đại Càn.

Các thùng sắt thật lớn được đặt ở một nơi xa, trong thùng toàn là đồ vật thần bí tựa như là cỏ khô. Bây giờ nó bị châm lửa, thiêu đốt, sương khói sinh ra theo hướng gió thổi về phía quân doanh của Đại Âm.

Ba Đồ từ hội Quốc Sư tới nơi này, giám sát đợt thiêu đốt này.

Mà lão ta tất nhiên đã chuẩn bị rất nhiều giải dược, sau khi dùng có thể chống chịu được loại khói độc này.

Độc vật lão tự mình luyện chế, tên gọi là: Hủ Thực thảo.

Tên rất đơn giản nhưng hiệu quả lại rất khủng bố.

Diệu Thiên nhìn tình huống ở nơi xa, khuôn mặt hắn ta bình tĩnh, không có tia gợn sóng nào. Tuy nói rằng loại thủ đoạn này có điểm cực kỳ tàn ác, nhưng bây giờ cũng đã xảy ra thì không có gì để nói nữa.

Tướng quân Đại Càn đang điều binh khiển tướng, chuẩn bị tiến công vào thời khắc mấu chốt.

Các cao thủ ở hội Quốc Sư cũng đang chuẩn bị.

Bọn họ đã dùng giải dược nên không sợ loại khói độc này, đối mặt với cao thủ Đại Âm, chắc chắn có thể chiếm được ưu thế tuyệt đối.

Quân doanh Đại Âm.

Triệu Lãng và Hoa Liên vội vàng chạy ra.

Bọn họ nhìn sương mù dày đặc từ phương xa, sắc mặt thay đổi.

“Hoa huynh, đó là cái gì?”

“Khói độc, chắc là độc vật do Đại Càn chuẩn bị. Bọn họ mượn hướng gió hôm nay để khói độc bay về phía bên này.” Hoa Liên nói gấp gáp. Hắn ta đi theo Ngụy Trung, chưa có thứ gì là chưa gặp. Tuy rằng có đồ vật chưa nhìn thấy nhưng hắn ta có kinh nghiệm phong phú, đã nghĩ ra hoàn cảnh hiện tại trước.

Triệu Lãng nói: “Vậy thì như thế nào cho phải. Không có viên giải độc, binh lính bình thường căn bản không thể chống đỡ được, không ngờ Đại Càn ẩn nhẫn đến bây giờ để chuẩn bị tình huống hiện tại.”

Hoa Liên nói: “Nhanh chuẩn bị thùng nước, để binh lính nhúng ướt khăn lông, che lại mũi miệng.”

Nhưng vào lúc này, hai sườn núi rừng truyền tới tín hiệu.

Đó là tín hiệu có hội Quốc Sư xâm lấn.

Hoa Liên vội vàng rời đi, hắn ta phải đối mặt với những cao thủ đó, tuyệt đối không thể để cao thủ của hội Quốc Sư đột phá phòng tuyến.

Nơi cao.

Khói đặc bay tới, người lính già nhìn chiêng trống, sau đó nhìn thấy binh lính Đại Càn bắt đầu đánh úp lại từ xa, lão cầm trường mâu trấn thủ tại chỗ.

“Mẹ nó, ông đây liều mạng với các ngươi.”

Khói độc bao trùm.

Người lính già thấy binh lính Đại Càn đã tấn công tới, lão nhấc thùng dầu lên, đổ xuống dưới, sau đó lão nghiêng đầu sang một bên, tức giận mắng: “Thiêu chết đám súc sinh các ngươi!”

Nhưng…

Rầm rầm!

Lão giơ thùng xăng lên, lại cảm thấy hô hấp khó khăn, thùng căng trong tay rơi xuống đất. Đôi tay lão che ngực mình, xé mở quần áo ra, lão phát hiện từng mạch máu trên ngực căng phồng lên.

Ngay sau đó, trên da lão cũng xuất hiện bọt nước, cơn đau nhức xuất hiện, khó nhịn nổi, tựa như có một ngọn lửa đang thiêu đốt ngay trong thân thể lão.

Người lính già ngẩng đầu một cách khó khăn, phát hiện nhiều binh lính xung quanh cũng gặp phải tình trạng như lão. Đôi tay lão chống lấy thân thể mình, từ từ di chuyển về phía trước. Lão vất cây đuốc xuống dưới, dầu hỏa phía dưới bốc lửa.

Lúc trước là một chuyện rất đơn giản, nhưng với tình trạng bây giờ lại phát hiện nó là một chuyện rất gian nan.

“Sư phụ…” Giả Phú Quý xách thùng nước chạy tới, hắn trùm khăn lông đã được làm ướt. Nhìn thấy sư phụ mình dựa lưng ở nơi đó, hắn cả kinh vội vàng chạy tới, dùng khăn lông nhúng nước che mặt sư phụ.

Người lính già kéo khăn lông ra, thở hồng hộc: “Phú Quý, ta không ổn rồi. Độc này quá lợi hại, ta không chịu nổi. Ngươi biết sư phụ đặt ngân lượng ở nơi nào, nếu ngươi có thể sống sót thì lấy ra. Nhưng nhớ kỹ đừng làm lính đào ngũ, mất thể diện của sư phụ.”

“Ta biết rồi sư phụ, ta cõng người đi tới quân y.”

Người lính già hất tay Phú Quý ra, dùng hết sức lực cuối cùng hô lên: “Cầm binh khí lên mà chiến đấu, đừng có dong dong dài dài!”

Vừa dứt lời, Phú Quý thấy thân thể sư phụ nhanh chóng thối nát, từng dòng mủ máu chảy ra từ trong cơ thể lão.

“Thứ chó má các ngươi, ta liều mạng với các ngươi.” Phú Quý biết sư phụ đã ra đi, phẫn nộ gánh vác nhiệm vụ mà sư phụ giao cho hắn, tử thủ trận địa, ngăn trở Đại Càn tiến công.

Không chỉ có Phú Quý và sư phụ hắn đang chiến đấu, mà những binh lính khác không có tiếng tăm cũng liều mạng tham gia vào trong hàng ngũ quyết chiến đấu đến chết để bảo vệ trận địa.

“Giết, đừng cho bọn họ đi lên!”

Một người binh lính hò hét.

Khói độc mới tới chỉ trong nửa khắc, đã có rất nhiều binh lính chết thảm trong làn khói độc. Tốc độ tử vong rất nhanh, độc tính của nó rất mạnh, không hề cho một ai cơ hội nào.

Quan quân khắp nơi che lại miệng mũi, không hề sợ hãi tình huống hiện tại mà vẫn chỉ huy binh lính.

“Giết, tuyệt đối không thể cho bọn họ đi lên.”

Lúc này, Giả Phú Quý hai mắt đỏ bừng bò lên thi thể của binh lính Đại Càn. Dần dần, tuy rằng hắn đã che miệng mũi lại, nhưng độc tính đã tiến vào trong cơ thể thông qua làn da.

Đôi tay bại lộ ở bên ngoài đã xuất hiện bọt nước, chạm nhẹ một cái, một tầng da trên tay liền rơi xuống, lộ ra phần thịt đỏ tươi, hắn đau đến mức chảy mồ hôi lạnh

Chương 316 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!