Kể cả là như vậy, binh khí trong tay hắn vẫn giết một lượng lớn binh lính Đại Càn.
Độc tính của Hủ Thực Thảo thật sự là quá mạnh.
Từng người binh lính ngã xuống, nhưng ngay sau đó lại có một binh lính khác thay thế.
Tổn thương thảm trọng,
Có binh lính còn chưa giao thủ với binh lính của Đại Càn đã bị chết bởi Hủ Thực Thảo.
Hiện tại, tình trạng của Giả Phú Quý đã càng ngày càng không ổn, hắn cảm giác như hai tay không còn là của mình nữa. Hai tay không chịu sự khống chế của hắn, làn da hắn dần thối rữa. Hắn nhìn quân địch Đại Càn dùng thang không ngừng leo lên trên.
Khớp hàm cắn chặt, Giả Phú Quý nhấc thùng dầu hỏa lên, tưới lên người, hắn tự thiêu rồi nhảy xuống.
“Sư phụ, con sẽ không để cho người mất mặt.”
Rầm!
Ngọn lửa ngập trời bốc lên, hóa thành một con rồng lửa bao lấy một đám binh lính Đại Càn.
Học theo hành động của Phú Quý, rất nhiều binh lính đã trúng độc sắp tử vong đều làm theo, ôm dầu hỏa nhảy xuống.
Tướng quân Đại Càn cau mày: “Sao lại thế này? Đã lâu như vậy rồi mà còn chưa đánh hạ được.”
Gã biết rất rõ độc của Ba Đồ đại sư.
Cực kỳ lợi hại.
Binh lính tầm thường căn bản không thể ngăn được, nhưng bây giờ đã lâu như vậy rồi mà còn chưa đánh xuyên qua được hẻm núi. Theo góc nhìn của gã, đây rõ ràng là một chuyện không thể nào.
“Bẩm tưởng quân, những kẻ điên Đại Âm đó rõ ràng đã trúng độc sắp chết, vậy mà lại ôm dầu hỏa nhảy xuống. Khắp nơi đều là lửa cháy, chặn đường đi của binh lính, tạo nên phiền toái lớn cho bên ta.”
Tướng quân Đại Càn phất tay: “Ta không quan tâm ngươi dùng biện pháp gì, đánh hạ cho ta.”
“Vâng.”
Chính Đạo tông.
Vách núi.
Lâm Phàm vẫn tu luyện như bình thường, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, lòng của hắn khó có thể bình tĩnh, tựa như có chuyện gì đang xảy ra. Hắn đứng dậy nhìn về phương xa, hoàng hôn che đậy nửa bầu trời, trời dần dần chuyển đen.
Hắn không biết vì sao bản thân đột nhiên có cảm giác như vậy.
Hắn cũng không nghĩ nhiều, điểu chỉnh lại tâm tình, tiếp tục tu luyện, Đệ Ngũ Cốt rèn luyện tự tăng lên, đối với thực lực của bản thân lại có tiến bộ rất lớn.
Quan đạo.
Một vị cao thủ Yêu đường độn đất mà đi, vận chuyển kình đạo toàn thân, tốc độ nhanh hơn, gã cần phải tăng tốc độ, kình đạo vận chuyển đã bắt đầu gặp phản phệ.
Gã không dám nghỉ ngơi, cho dù chỉ là một giây gã cũng không dám,
Chiến sự ở Hạc Thành quá thảm thiết, dù cho gã là cao thủ của Yêu đường, từng gặp qua vô số hình ảnh khủng bố, nhưng khi nhìn thấy thi thế binh lính hư thối ở bên thành chồng chất vẫn khiến trái tim gã nhảy mạnh.
Tựa như là đi vào địa ngục,
Gân mạch gã sưng lên, máu tươi tràn ra từ da, đó là hậu quả bùng nổ do mạnh mẽ vận chuyển kình đạo. Nhưng gã không bỏ những thứ này trong lòng, gã chỉ có thể hy vọng nhanh chóng tới kịp Đô thành, bẩm báo tình huống với bên kia.
Ba ngày sau.
Hẻm núi dễ thủ khó công bị phá,
Thi thể la liệt khắp nơi, khói bụi bốc lên tứ phía, nơi nơi đều là dấu hiệu rách nát. Có thể thủ đến bây giờ cũng nhờ vô số sinh mệnh của binh lính đắp lên.
“Tướng quân, ngài nhanh đi đi.” Phó quan biết thế cục đã mất, Hạc thành luân hãm. Địa vị và thân phận của Triệu Lãng rất quan trọng, đối với Đại Âm mà nói là rất quan trọng, hắn ta tuyệt đối không thể chết ở chỗ này.
Khuôn mặt Triệu Lãng đầy tro bụi, tựa như người giả tuổi xế chiều vậy. Hắn ta nhìn thảm trạng phương xa, khuôn mặt dưới mũi giáp vĩnh viễn không cúi đầu đã lộ ra nụ cười khổ.
“Các tướng sĩ của ta đấu tranh anh dũng, anh dũng giết địch. Chẳng sợ là biết rõ chết cũng vì chính nghĩa mà không quay đầu lại. Ta thân là tướng quân há có thể lâm trận bỏ chạy, không đến một binh một tốt cuối cùng, ta thề không bỏ qua.”
“Chúng tướng sĩ, theo ta giết!!!”
Triệu Lãng rút trường kích ra, thúc ngựa lao nhanh, đánh về phía trước.
“Theo tướng quân, giết!!!”
Áo choàng bay theo gió, một bước lên thiên đường, một bước xuống địa ngục, nhưng hắn ta vẫn lựa chọn con đường mà hắn ta tự cho là đúng nhất.
Da ngựa bọc thây, chết trận sa trường, đó là cách chết vinh quang tối cao nhất của bọn họ.
Từ xa.
Triệu Lãng chân đạp lưng ngựa, nhảy dựng lên, trường kích múa may hung hăng nện xuống đất. Kình đạo bùng nổ khiến quân địch xung quanh bị đánh bay. Mà nhóm binh lính còn bình thường múa may trường mâu, không ngừng chém giết một đổi một với quân địch.
Độc tính của Hủ Thực Thảo thực sự là quá mạnh.
Mang tới một tai nạn không thể vãn hồi.
Đa số binh lính đều chết thảm trong làn khói độc này.
Mấy vạn đại quân đều chết thảm, cuối cùng còn lại bọn họ. Nhưng dù như vậy, bọn họ cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc đào binh. Chức trách của bọn họ là bảo vệ nơi đây, không cho phép bính lính Đại Càn đặt chân lên dù chỉ là nửa bước.
Tướng quân Đại Càn cưỡi ngựa, không ngừng đẩy mạnh binh lính gã ta mang theo.
Ánh mắt gã nhìn về phương xa, thấy được hình bóng của Triệu Lãng bị vây trong đông đảo binh lỉnh, nhưng hắn ta vẫn giết được bao nhiêu người.
“Hắn là ai?” Tướng quân Đại Càn giơ tay hỏi.
“Bẩm tướng quân, hắn chính là tướng quân thủ thành Triệu Lãng, đầu sỏ gây tội ngăn trở bước chân của Đại Càn ta.”
“Hay cho một tên tướng quân thủ thành, là một nhân vật anh hùng, chết trong tay binh lính sẽ tổn hại đến vinh quang của hắn. Để bản tướng quân giải quyết hắn, để cho hắn giữ thể diện mà lên đường.”
Vừa dứt lời đã thấy tướng quân Đại Càn cầm hai đại chùy đồng trong tay, gã cưỡi ngựa lao nhanh tới.
Triệu Lãng chém giết quân địch, trường kích trong tay hóa thành lưỡi hái của Tử Thần, một kích đi xuống đã thu được tính mạng của binh lính.
Đột nhiên, hắn cảm giác được có một kình đạo mãnh liệt truyền tới.
Hắn nâng trường kích lên ngăn cản.
Rầm!
Trường kích rời khỏi tay.
Đòn đại chùy thương đầu hắn nghiêm trọng, mũ giáp bay lên trời, ánh mắt hắn dần trở nên vô thần. Trời đất quay cuồng, hắn nhìn không trung, xung quanh đều trở nên yên lặng.
Chương 317 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]