Vách núi.
“Sư đệ, sư đệ…”
Ngô Thanh Thu vội vàng chạy tới, khuôn mặt nàng rất hoảng loạn. Bây giờ còn chưa phải giờ ăn cơm, Lâm Phàm tuy bị sư tỷ cắt ngang việc tu luyện nhưng không hề giận chút nào, người một nhà cả, tức giận cái gì chứ?
Huống hồ, xem tình trạng này, sư tỷ chắc chắn là có chuyện quan trọng muốn nói với hắn.
“Sư tỷ, có chuyện gì mà lại hoảng loạn như vậy?”
Lâm Phàm rất nghi hoặc.
“Phá, thành phá rồi.” Ngô Thanh Thu cũng không dám tin thành sẽ bị phá nhanh như vậy: “Ba ngày, trong vòng ba ngày, Hạc thành đã bị Đại Càn công phá, ngay cả thời gian truyền tin cũng không có.”
“Cái gì?”
Sắc mặt Lâm Phàm cả kinh, không thể tin vào những gì lỗ tai mình nghe thấy.
Phá… Phá rồi?
Khuôn mặt hắn thẫn thờ, thật sự có chút không thể tin được. Tuy hắn biết nếu tình trạng của Đại Âm vẫn cứ như thế này, chuyện phá thành cũng chỉ là vấn đề về thời gian. Nhưng ai có thể ngờ rằng thành bị phá nhanh như vậy?
“Là vì nguyên nhân gì? Nơi đó dễ thủ khó công, có thể kiên trì đến tận bây giờ. Sao bây giờ lại bị công phá chỉ trong ba ngày? Hay là… Triều đình yêu cầu lui binh, chắp tay nhường Hạc thành cho Đại Càn?” Lâm Phàm truy hỏi.
Hạc thành được bảo vệ đã hơn một năm, không có khả năng lại bị công phá trong chớp mắt được.
Dù cho toàn quân Đại Càn chinh phạt thì Hạc thành cũng có thể chống cự được mấy tháng, nhưng ba ngày thì cũng là quá nhanh rồi.
Ngô Thanh Thu lắc đầu: “Không phải. Nghe nói là bên Đại Càn lợi dụng hướng gió dùng một loại kịch độc. Binh lính tầm thường dính phải thì toàn thân sẽ thối rửa, ai cũng không biết. Đại Càn đánh khiến cho bọn họ trở tay không kịp, toàn bộ đại quân mấy chục nghìn binh lính đều bị diệt!”
Nghe thấy những lời Ngô Thanh Thu nói, Lâm Phàm trầm mặc.
Hắn không ngờ được chuyện sẽ xảy ra như vậy.
Sau một hồi.
“Sư tỷ…”
“Ừ?”
“Ta đi Hạc thành một chuyến. Sư tỷ không cần theo ta, ta đi một chút sẽ về.”
“Được, sư đệ chú ý an toàn.”
Ngô Thanh Thu không ngăn hắn.
Lâm Phàm gọi Xám Xám tới, cả hai xuất phát ngay lập tức, chạy về nơi xa.
Độc gì lại có thể mãnh liệt như vậy?
Mấy chục nghìn người cũng không ngăn nổi, thật sự là như gặp quỷ vậy.
Cùng thời khắc đó.
Đô thành.
Ngụy phủ.
Vị cao thủ Yêu đường kia lên đường suốt đêm, tinh thần cực kỳ mỏi mệt, gã dựa vào ý chí kiên trì mới làm được.
“Ngụy công, Hạc thành phá.”
Ngụy Trung nghe thấy tin này đứng phắt dậy, vẻ mặt lão ta dại ra, lão không thể tin được những gì nghe thấy: “Ngươi nói cái gì?”
“Hạc thành phá.”
Cao thủ Yêu đường lớn tiếng nói. Gã tới từ địa ngục, gã đã trải qua tràng chiến tranh thảm thiết kia. Không phải là bọn họ thất bại trong chiến đấu với cao thủ của hội Quốc Sư, mà là binh lính không phòng được.
“Sao lại bại?” Ngụy Trung muốn biết nguyên do, không thể nào tự dưng lại bại trận. Đây là chuyện không có khả năng, kể cả có huyết chiến cũng có thể kéo dài rất lâu.
Ba ngày?
Trừ phi binh lính của Đại Càn đều là cao thủ võ đạo.
Cao thủ Yêu đường trả lời: “Đại Càn tung ra một loại khói độc che trời lấp đất. Binh lính tầm thường dính phải khói độc thì nửa khắc sau sẽ chết, toàn thân thối rữa. Mà bọn ta thì nhờ có kình đạo hộ thể nên mới chống đỡ được.”
Ngụy Trung tung hoành giang hồ lâu như vậy, chưa bao giờ nghe qua loại kịch độc này tồn tại trên thế gian.
Ngay sau đó, lão ta nghĩ ra lý do vì sao mà Đại Càn ngưng chiến lâu như thế. Chỉ sợ bọn họ đang nghiên cứu chế tạo loại khói độc này, mà khói độc có lẽ không khó khăn như vậy. Chính yếu là binh lính Đại Càn có thể không bị loại độc tố này ảnh hưởng, tất nhiên phải nghiên cứu ra được thuốc giải của nó.
Tinh thần Ngụy Trung rối loạn, lão ta vẫy ý bảo đối phương rời khỏi. Lão khó có thể tiếp thu kết quả như vậy.
Lúc này, một vị quản gia tuổi đã già vội vàng đi vào.
“Ngụy công, thánh thượng vời người vào cung.”
Cơn giông trước khi bão lớn, chuyện trở nên vừa phức tạp lại vừa nguy hiểm.
…
Quan đạo.
Một bóng hình nhanh nhẹn đi về phía trước, cảnh vật hai bên cũng lùi về sau nhanh chóng, kể cả ngựa nhanh ngàn dặm cũng không thể bắt kịp tốc độ của Xám Xám.
“Vì sao lại có chuyện như vậy xảy ra? Hòa bình không tốt sao?”
Lâm Phàm thích tu luyện, chiến tranh giữa hai nước chính là chuyện giữa hai thánh minh quân chủ tự giải quyết với nhau. Nhưng Đại Âm của hắn thực sự không chịu nổi nữa.
Khổ nhất chính là bá tánh tầm thường, vì sự nghiệp mà vất vả cả đời, lại vì chiến tranh bắt đầu mà tan thành mây khói, đành phó mặc cho trời.
Lúc tới gần Đài thành.
Hắn nhìn thấy một nhóm bá tánh đang dìu già dắt trẻ đi tới từ phương xa, nhìn kỹ thì nhân số không ít, ít nhất cũng phải trăm người.
“Đó là cái gì?”
“Sói lớn, có sói lớn.”
Đoàn bá tánh này thừa nhận nỗi đau rời khỏi nhà mình, nội tâm đang vô cùng bi thương. Nhìn thấy một con sói khổng lồ tới từ phương xa, ai nấy đều sợ tới mức hồn bay phách lạc. Bọn họ đã thê thảm như thế vậy mà còn gặp phải lại chuyện này nữa, ai cũng trở nên bi thương, cảm giác thế gian không chừa lại đường sống cho bọn họ.
“Các vị không cần lo lắng, ta không có ác ý.” Trong giọng nói của Lâm Phàm có chứa kình đạo, kình đạo bộc phát ra khiến mọi người đều nghe thấy. Hắn biết những bá tánh này nhìn thấy hắn cưỡi sói khổng lồ đều bị dọa đến mức hồn bay phách lạc.
Nếu như là sói có kích cỡ bình thường, mấy người này nhìn thấy chắc chắn sẽ chảy nước miếng, giết sói làm thịt. Nhưng mà kích cỡ của Xám Xám thật sự là quá khổng lồ.
Nghe thấy giọng nói của hắn, các bá tánh đều dừng chân.
Bọn họ nghi ngờ nhìn lại, hình như họ nghe thấy có giọng nói của ai đó truyền tới.
Rất nhanh, Lâm Phàm đã đi tới trước mặt mọi người, hắn ôm quyền nói: “Các vị phụ lão hương thân, ta tới từ Hoài Châu, muốn hỏi các vị một vài chuyện. Hy vọng các vị có thể nói một chút.”
Các bá tánh vừa thấy Lâm Phàm đã biết ngay đối phương không phải người thường.
Người thường có thể cưỡi con sói khổng lồ này sao?
“Chỉ cần bọn ta biết, nhất định sẽ nói.” Một vị dân thường lớn tuổi, có chút lòng can đảm chủ động đứng ra giao lưu với Lâm Phàm.
“Bây giờ quân đội Đại Càn tới nơi nào rồi?”
Chương 318 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]