Lúc nhắc tới quân đội Đại Càn, trên mặt các bá tánh lộ vẻ vừa oán hận vừa sợ hãi. Hai biểu cảm này đan xen lẫn nhau, đủ nói rõ bọn họ hận những tên kia như thế nào.
Người dân thường lớn tuổi nói: “Đại Càn đã công phá Hạc thành, tạm thời còn chưa tới Đài Châu. Bọn ta đều là bá tánh ở Đài Châu, bây giờ xung quanh Đại Châu chỉ còn mấy nghìn quân trông coi. Ngày phá thành cũng sắp rồi.”
“Các binh lính phòng thủ Hạc thành đều hy sinh sao?” Lâm Phàm hỏi.
“Đều hy sinh hết. Thi thể mấy chục nghìn đại quân chồng chất như núi cao, ngay cả thi thể của đại tướng quân thủ thành cũng bị treo trên tường thành để thị chúng. Ngài là một vị tướng quân tốt, vậy mà lại bị Đại Càn nhục nhã như vậy, ôi…” Người dân thường thở dài.
“Người ngài nói là Triệu tướng quân Triệu Lãng sao?”
“Đúng vậy, chính là Triệu tướng quân.”
Hắn thật sự không ngờ Triệu Lãng đã chết. Theo lý thuyết, hắn ta thân là tướng quân, tỷ lệ tử vong cực thấp. Chỉ cần hắn ta nguyện ý, dù cho binh bại như núi đổ hắn ta cũng không thể gặp chuyện gì. Trừ phi hắn ta thề sống thề chết chống cự, chiến đến một binh một tốt cuối cùng cũng không muốn thoái nhượng.
“Đa ta, hi vọng các ngài có thể tìm được nơi để sinh sống.” Lâm Phàm ôm quyền, sau đó hắn vỗ đầu Xám Xám, chạy như bay về phía trước.
Ông cụ nhìn bóng Lâm Phàm rời đi, lão nhíu chặt mày trầm tư, người trẻ tuổi này cuối cùng là ai.
Nhìn phương hướng có vẻ hắn đi về Hạc thành.
Ai da.
Đây không phải là đi tìm chết sao?
Mọi người đều chạy trốn từ bên đó ra, hắn lại còn chạy về đó, thật sự là không nghĩ ra.
Ban đêm.
Trong rừng rậm.
Mấy ngày liên tiếp chạy khiến Xám Xám có chút mỏi mệt. Lâm Phàm giết một con lợn rừng nướng cho Xám Xám lấp đầy bụng. Xám Xám nằm một góc vừa ăn lợn rừng vừa nhớ những ngày ở sơn môn.
Đi ra ngoài theo chủ nhân phải làm việc suốt ngày. Ngày nào cũng là sói làm công, không những không có lương lại còn thường xuyên ăn không đủ no.
“Các vị nếu đã tới thì xuất hiện đi, không cần phải trốn tránh.”
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn xung quanh, rừng rậm đen nhánh cực kỳ im lặng, không hề có bất kỳ động tĩnh nào. Nhưng với tu vi bây giờ của hắn, dù gió thổi cỏ lay hắn cũng có thể phát hiện.
Có vài bóng người xuất hiện, họ nhảy xuống ngay trước mặt Lâm Phàm.
Trong đó có một vị là nữ, dáng người cao gầy, đôi bồng đào trước ngực mãnh liệt, tóc dài rũ xuống, uốn lượn. Dung mạo rất không tệ.
Mấy vị khác hắn cũng chưa từng gặp qua, nhưng trong đó có hai vị dáng người quái dị, dung mạo hung ác, hình như hắn đã từng quen biết hay là từng gặp qua người nào đó có nét tương đồng.
“Các ngươi là người Võ đường và Yêu đường?” Lâm Phàm nhẹ giọng hỏi, hắn cũng không để ý, vẫn ngồi cạnh lửa trại, ánh mắt bình tĩnh nhìn bọn họ.
“Nói vậy các hạ chính là Lâm Phàm của Chính Đạo tông?” Hoắc Yến tò mò đánh giá Lâm Phàm. Rất nhiều người ở Yêu đường và Võ đường đều nhìn thấy bức tranh vẽ hắn. Ngụy Trung đã từng nói, người này là bằng hữu, khi gặp mặt cần phải tôn kính.
Nàng rất kinh ngạc.
Đối phương không phải là người của Yêu đường hay Võ đường, vì sao lại phải tôn kính như vậy?
“Các ngươi biết ta?” Khuôn mặt Lâm Phàm lộ vẻ kinh ngạc. Không ngờ những người này chưa từng gặp hắn lại có thể biết hắn. Xem ra độ phủ sóng của cái tên này cũng không nhỏ.
“Ngụy công từng nhắc tới.” Hoắc Yến nói.
“À…” Lâm Phàm gật đầu, vươn tay ra: “Mọi người ngồi đi. Lợn rừng nướng. Ai đói bụng thì tự lấy, không cần phải khách sáo.”
“Đa tạ.”
Hoắc Yến gật đầu với mọi người. Mọi người đều ngồi quanh lửa trại, bọn họ chỉ biết người trước mắt chính là đệ tử của Chính Đạo tông, được sự coi trọng của Ngụy công. Bọn họ cũng không biết người trước mắt này thực lực như thế nào, hay là có bản lĩnh cao siêu nào khác không.
Bầu không khí cực kỳ yên lặng.
Lâm Phàm chủ động dò hỏi: “Các ngươi định đi Hạc thành sao?”
“Đúng vậy.”
“Làm gì?”
“Hoa đại nhân mất tích, tới tìm tung tích, đồng thời mang thi thể Triệu tướng quân về, không thể để Đại Càn nhục nhã ngài ấy.”
“Hoa Liên huynh cũng mất tích sao?”
Lâm Phàm không ngờ Hoa Liên huynh lại mất tích, chuyện như vậy hắn chưa từng nghĩ tới. Tuy rằng hắn không có ở hiện trường, nhưng hắn cũng có thể tưởng tượng ra tình cảnh lúc đó thảm thiết biết bao.
Hoắc Yến nói: “Căn cứ theo lời kể của mấy vị huấn luyện trở về của Yêu đường và Võ đường. Hoa đại nhân bị cao thủ của hội Quốc Sư bao vây, không biết ngài đi nơi nào. Nhưng khả năng chết trận rất thấp, có lẽ ngài mang trọng thương nên trốn ở nơi nào đó để dưỡng thương.”
“Các ngươi đi tìm Hoa Liên huynh, thi thể Triệu tướng quân giao cho ta là được. Đến lúc đó chúng ta hẹn một nơi để gặp lại.” Lâm Phàm nói.
Theo như hắn thấy, nếu Đại Càn treo thi thể của Triệu Lãng lên tường thành, có hai mục đích.
Thứ nhất là để thị uy.
Mục đích khác rất có khả năng chúng lấy đó làm mồi, chờ cá mắc câu.
Mấy vị trước mắt này thực lực đúng là không tệ.
Nhưng nói nếu, nếu như so sánh với mấy tên tấn công của hội Quốc Sư đã tấn công Chính Đạo tông, vậy thì chênh lệch không nhỏ.
Còn về hỗ trợ?
Hoàn toàn không cần. Người nhiều mắt tạp, dễ xảy ra chuyện xấu.
Chỉ cần một mình hắn có thể giải quyết được chuyện này, cần gì phải mang theo nhiều cục nợ như vậy.
Hoắc Yến vốn định nói gì đó, nhưng khi nàng ta nhìn thấy biểu cảm hờ hững của Lâm Phàm, lời muốn nói kẹt trong cổ họng, không nói ra được.
“Được, đã biết.”
Sáng sớm.
Lâm Phàm tiếp tục lên đường.
“Hoắc tỷ, một mình hắn đi cướp lại thi thể của Triệu tướng quân. Có khi nào hắn không biết đây rất có khả năng là bẫy rập? Một khi đã trúng chiêu, muốn thoát thân cũng rất khó.” Một vị cao thủ Võ đường nói.
“Hắn chắc chắn biết.”
“Vậy vì sao hắn không cần chúng ta hỗ trợ?”
“Bởi vì chúng ta trong mắt hắn có thể là một loại trói buộc.” Hoắc Yến đáp.
“Hả?”
Bọn họ đều ngây ngốc nhìn Hoắc Yến, không dám tin. Nói đùa gì vậy? Nói bọn họ là trói buộc? Bọn họ đều là nhân vật vang dội ở Yêu đường và Võ đường.
Đùa như thế này không buồn cười đâu.
Nhưng nhìn biểu cảm nghiêm túc của Hoắc Yến, bọn họ dần dần cảm giác được lời Hoắc Yến nói là thật.
Chương 319 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]