“Đừng nghĩ lung tung. Các ngươi nhớ cho kỹ, người có thể được Ngụy công nhìn trúng, các ngươi cho rằng người đó có thể đơn giản sao?”
Một câu của Hoắc Yến nói đúng trọng tâm.
Mọi người đều gật đầu.
Nói rất có đạo lý.
Nơi xa.
Lâm Phàm phát hiện rất nhiều dân chạy nạn trên đường đi. Sau khi công chiếm thành trì Đại Càn đều sẽ để bính lính cướp đoạt trong thành một ngày. Đốt giết đánh cướp các thể loại, hoàn toàn biến tòa thành trì đó thành địa ngục nhân gian.
Các bá tánh ở các thành đều đã trốn đi.
Chỉ có mấy nghìn binh lính ở lại để thủ thành, còn có một vài bá tánh không có nơi để đi, cũng không muốn xa rời quê hương, thề sống thề chết thủ thành cùng binh lính, chống ngoại địch xâm chiếm.
Nhưng mà đáng tiếc.
Theo Lâm Phàm, mấy người đó cũng chỉ đang chống cự phí công mà thôi, không có bất kỳ tác dụng nào. Binh lính phòng thủ tường thành tầm thường thật sự hữu hiệu, nhưng với chân chính cao thủ mà nói thì có cũng như không mà thôi.
Cửa thành thì càng giống như trò cười vậy, chỉ cần một chưởng ẩn chứa kình đạo của cao thủ cũng đã đủ đánh bay cửa thành rồi.
Sau một hồi cũng đã tới Hạc thành.
Trên một sườn núi cao, có một bóng hình thong thả xuất hiện. Xám Xám bước từng bước nặng nề trèo lên trên sườn núi cao.
“Xám Xám, ngươi có ngửi thấy một mùi máu tươi nồng nặc không?”
Lâm Phàm ngửi mùi cháy tràn ngập trong không khí. Bởi vì tử thương trên chiến trường quá nhiều, cho dù đã trôi qua mấy ngày vẫn không lui tán như cũ.
Phía đằng xa còn có một cột khói đen dày đặc bốc lên, có thể nhìn thấy loáng thoáng một đám người đang khuân vác, hình như là đang đẩy thi vào hố đã được đào sẵn rồi thiêu cháy.
Cách rất xa cũng có thể ngửi thấy mùi cháy.
“Đốt cháy thi thể sao?”
Khuôn mặt của Lâm Phàm bình tĩnh. Tuy rằng hắn không thấy rõ mọi chuyện xảy ra như thế nào, nhưng hắn biết những binh lính Đại Âm đều anh dũng chiến đấu đến giây phút cuối cùng.
“Xám Xám, đi.”
Hạc thành.
Triệu Lãng bị treo trên tường thành, đôi tay bị buộc chặt, vết máu trên bộ giáp qua mấy ngày dầm mưa dãi nắng đã chuyển dần sang màu đen.
Trên thành có mấy binh lính đang tuần tra.
Những ngày vừa rồi của bọn chúng thật sự không tệ, bọn chúng tiến vào Hạc thành bắt đầu lùng sục mọi nơi. Tuy rằng có rất nhiều người đều dọn sạch nhà, nhưng bọn chúng vẫn có thể lấy vài đồ vật được để lại.
Đột nhiên.
Một tên lính nhìn thấy từ nơi xa có một ai đó đang tới, gã vội vàng vỗ người bên cạnh: “Ngươi xem, bên kia có ai đang tới đây.”
“Ai chứ? Nơi này đã bị chúng ta chiếm lĩnh, ai to gan như vậy? Quả thực là không biết sống chết.”
Tên lính bị vỗ không tin có người có can đảm tới Hạc thành nên cũng chỉ tùy tiện nhìn thoáng qua.
Gã ta phát hiện đúng là có kẻ thần bí xuất hiện, nhưng vì khoảng cách quá xa nên không nhìn rõ dáng người, nhưng hình như đang cưỡi con vật nào đó.
Lâm Phàm càng lúc càng tới gần Hạc thành.
Hắn cũng hoàn toàn thấy rõ Triệu Lãng bị treo trên tường thành.
Tuy rằng quan hệ của cả hai không sâu đậm, chỉ mới gặp vài lần, nói chuyện vài câu, nhưng hắn có thể nhìn ra, vị Triệu Lãng này là hạng người trung dũng. Dù cho triều đình nội đấu có lợi hại đến mấy, hắn ta vẫn tuân theo một ý tưởng, đó chính là bảo vệ quốc gia. Dù cho cường địch xâm lẫn cũng không thoái nhượng dù chỉ một chút, hy sinh bản thân, quyết tâm chiến đấu cho Đại Càn đến giây cuối cùng.
Thi thể của hắn ta không nên bị đối xử như thế.
Khoảng cách của Lâm Phàm càng gần, từ trên tường thành cũng truyền tới tiếng hét phẫn nộ.
“Đứng lại, người tới người nào, hãy xưng tên ra.”
Một tên binh lính hô lên, trong tay gã ta cầm cung tiễn, đã chuẩn bị bắn chết đối phương.
Lâm Phàm không thèm để ý, tiếp tục đi về phía trước.
Một người một sói một mình hướng tới Hạc thành có thiên quân vạn mã đang đóng quân.
“Đứng lại…”
Cảnh cáo không có hiệu quả.
Binh lính kéo cung tiễn ra, vèo một tiếng, mũi tên xé gió bay tới.
Lâm Phàm nhìn cũng không thèm nhìn, tay hắn nhẹ vung, kình đạo bùng nổ. Mũi tên bay tới cũng chịu kiềm chế, đột nhiên quay ngược lại bắn vào binh lính trên tường thành. Phụt một tiếng, mũi tên đục lỗ trên đầu tên lính, kình đạo cường đại, thi thể của tên lính kia bị kéo theo, gắt gao đóng trên tường thành.
“Địch tập, địch tập,…”
Tên lính đứng bên cạnh tận mắt nhìn thấy một cảnh như vậy, hoảng sợ ngàn lần. Gã kêu to, vội vàng thổi kèn làm báo hiệu.
Một chân Lâm Phàm đạp lên lưng của Xám Xám, bay lên trời, hướng về phía thi thể của Triệu Lãng.
Hắn bắt lấy thi thể, từ từ đáp xuống.
Ngay vào lúc hắn chuẩn bị đi, một giọng nói truyền tới.
“Nếu tới, hà tất vội vàng đi như vậy.” Diệu Thiên xuất hiện. Lúc Lâm Phàm tới Hạc thành, hắn ta đã xuất hiện, thấy đối phương mang thân thể Triệu Lang đi vẫn chưa ngăn lại.
Tuy rằng hai nước giao chiến, từng người có chủ, nhưng vị tướng quân Đại Âm này thật sự là một nhân vật, một anh hùng.
Mà hắn cũng biết thi thể Triệu Lãng treo trên tường thành chắc chắn sẽ có người tới cướp thi thể.
“Lại là ngươi.”
Lâm Phàm liếc mắt một cái đã nhận ra người này, hắn đã từng gặp người này ở Chính Đạo tông. Thực lực mạnh mẽ, có thể đấu với Bách trưởng lão mấy chiêu, thực lực đã thuộc hàng đứng đầu.
Diệu Thiên đáp xuống tường thành, khoanh tay đứng.
Hắn ta nói bình thản: “Mới gặp một lần, ký ức vẫn còn mới mẻ. Nhưng mà thời gian quá ngắn ngủi, A La Thánh bị ngươi đánh chết. Tu vi của ngươi không yếu, có thể có thực lực như vậy. Nên biết phải cần cái gì, hà tất phải tự làm bản thân không thoải mái? Quốc sư coi trọng ngươi, phái Hắc Lân truyền tin cho ngươi. Xem ra ngươi không muốn tiếp nhận ý tốt này chăng?”
“Hắc Lân mà ngươi nói là con chim ưng sao?”
“Đúng.”
“A, vậy thì ngại quá. Con chim ưng bị ta dùng thọc xuyên thân thể, nướng trên đống lửa rồi.”
Nghe những lời này, sắc mặt Diệu Thiên không tính là quá tốt.
“Ngươi đây là đang tự khiến bản thân không thoải mái.”
“Có thoải mái hay không thì ta không biết, nhưng mùi vị không ngon. Xám Xám nhà ta không quá thích, nhưng nó cũng bị ta ép cho ăn hết.”
“Ngươi…”
Diệu Thiên thở sâu để bản thân không cần phải tức giận vì chuyện này. Hắn ta phát hiện người này nói chuyện thật sự quá không dễ nghe.
“Đi đây, mặc kệ ngươi.” Lâm Phàm rất không kiên nhẫn, xoay người muốn rời khỏi.
Chương 320 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]