Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 321: CHƯƠNG 321: LẤY MỘT ĐỊCH NHIỀU, NGANG NHIÊN RA TAY (4)

“Đứng lại.”

Diệu Thiên sao có thể để Lâm Phàm rời đi, hắn ta ngang nhiên ra tay, dùng một tay chưởng một chưởng, kình đạo vận chuyển, khói độc nồng đặc bộc phát ra từ lòng bàn tay, kình đạo phóng xuất ra cũng có một màu quỷ dị.

Lâm Phàm cảm nhận thấy có dao động ở sau lưng.

Hắn ném thi thể lên phần lưng của Xám Xám, nổi giận hét lên một tiếng, kình đạo cả người bùng nổ: “Ông đây nhịn ngươi đã lâu, nay trả thù máu cho hơn chục nghìn tướng sĩ.”

Vừa dứt lời, kình đạo của hắn ngưng tụ tại lòng bàn tay, hắn kích hoạt toàn bộ Long Cốt, một chưởng ẩn chứa kình đạo gấp hai mươi bốn lần hung hăng bay về phía Diệu Thiên.

Một chưởng này uy thế hung mãnh, kình đạo dày đặc khiến không khí xung quanh cũng trở nên vặn vẹo.

Rầm!

Song chưởng va chạm, tiếng nổ vang lên, lấy nơi hai người giao thủ làm trung tâm, một làn kình đạo khuếch tán ra bên ngoài khiến cho tro bụi bốc lên mù mịt.

Lại thêm một tiếng nổ lớn truyền ra.

Thân thể Diệu Thiên lùi mạnh về sau, hắn ta phải khó khăn đánh ra một chưởng trên tường thành mới có thể ổn định thân thể.

“Kình đạo thật mạnh!”

Hắn ta kinh hãi nhìn Lâm Phàm, thật sự khó có thể tưởng tượng. Hắn ta thật sự không nghĩ tới, thằng nhãi trước mắt này lại có thực lực mạnh như vậy.

Lâm Phàm nhìn thẳng vào Diệu Thiên, chân bước một bước hóa thành tàn ảnh.

“Thập Cường Chân Ý!”

Vừa ra tay đã là cực hạn.

Chiêu thức Huyền Vũ võ kỳ hoàn toàn bùng nổ. Mười loại tuyệt học chân ý hòa nhập với nhau, hóa thành một lực kình đạo hung hăng đánh tới.

Quyền! Chưởng! Chỉ!

Đủ các loại biến đổi thất thường.

Tàn ảnh bao phủ cuối cùng lại hóa thành một quyền, chỉ thấy trên quyền có kình đạo hình rồng bao quanh. Nó mở cái miệng to như bồn máu của mình, chỉ trong nháy mắt đã nuốt sạch Diệu Thiên.

Khí kình đan xen nhau, hội tụ một chân ý cực mạnh, ẩn chứa sát khí ảnh hưởng tới tinh thần của người khác.

Lúc này Lâm Phàm khai hỏa toàn bộ hỏa lực, không hề che giấu tu vi của bản thân nữa.

Diệu Thiên cảm thấy áp lực cực lớn, kình đạo của đối phương mạnh mẽ vượt qua cả sức tưởng tượng của hắn ta. Mỗi một quyền, mỗi một chưởng đều ẩn chứa kình đạo, nhưng hắn ta phải toàn lực ngăn cản từng chiêu một. Hắn ta còn cần phải thi triển tuyệt học, tăng kình đạo của bản thân mới có thể chống đỡ được.

Động tĩnh ở đây khiến cho các cao thủ khác chú ý.

Bồ Đề Thánh, Chu Tước, Thương Long, Huyền Vũ, Bạch Hổ đều tới từ xa.

“Diệu Thiên, bọn ta tới giúp ngươi.”

Mấy vị cao thủ xuất hiện cùng một lúc.

Cho dù ai gặp phải các cao thủ vây công như vậy cũng sẽ cảm thấy lực bất tòng tâm, nhưng Lâm Phàm không hề chùn bước. Hắn hít sâu một hơi, hai tay mở ra, tóc dài bay múa.

Từng hư ảnh xuất hiện từ trong cơ thể hắn.

Khí thế trên người Lâm Phàm tăng nhanh chóng, nhiệt độ cực nóng tản ra từ trong cơ thể hắn. Kể từ sau khi hắn tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt đến viên mãn, hắn đã có thể mở ra Diệu Nhật Thể.

“Thật mạnh…”

Diệu Thiên chau mày. Rất nguy hiểm, thật sự nguy hiểm.

Nhưng mà vào lúc này, Thương Long nổi giận gầm lên, phóng như bay về phía Lâm Phàm, hắn ta thi triển tuyệt học sát chiêu không hề do dự.

“Thương Long, cẩn thận…”

Diệu Thiên nhắc nhở.

Ánh mắt của Lâm Phàm đặt lên người của Thương Long: “Lần trước để ngươi chạy trốn, lần này ngươi sẽ không may mắn như vậy.”

Thương Long còn tưởng thực lực của Lâm Phàm vẫn giống như lúc trước.

Kể từ lần thất bại trước, trong lòng Thương Long rất không phục. Bây giờ gặp được Lâm Phàm, hắn ta sao có thể chịu được, tất phải bảo vệ tôn nghiêm của mình.

Lúc này, kình đạo của Lâm Phàm ngưng tụ đến cuối cùng, hắn thi triển Huyền Vũ Áo Nghĩa.

“Thập Phương Toàn Sát!”

Vừa dứt lời, Thương Long đang vọt tới thần sắc kinh hãi. Hắn ta nhìn thấy Lâm Phàm biến ảo thành mười bóng dáng xuất hiện ngay trước mặt. Trong phút chốc, hắn ta không thể phân rõ thật giả, không biết bóng dáng nào mới là thật.

Chỉ trong nửa khắc hắn do dự, mười bóng dáng kia đột nhiên hóa thành từng trận cầu vồng, vọt tới cùng một phương hướng. Lúc hắn ta phản ứng lại, phát hiện Lâm Phàm xuất hiện ở trước mặt, một quyền hung hăng đánh về bụng hắn.

Rầm!

Một lực kình đạo cường đại bùng nổ.

Thương Long cảm giác thân thể sắp nứt ra. Nội tạng bên trong hắn ta vỡ vụn, dù cho hắn ta có kình đạo hộ thể vẫn khó có thể ngăn cản, kình đạo xỏ xuyên qua thân thể, hắn ta bay ngược về sau.

Phụt!

Hắn ta phun ra từng ngụm máu tươi, sắc mặt trắng như tờ giấy. Răng rắc một tiếng, mặt hắn ta nghiêng lên đất, không cử động nữa, sống chết không rõ.

“Sao có thể?”

Chu Tước kinh hãi. Ả ta đã từng giao thủ với Lâm Phàm, ả ta chưa rừng nghĩ rằng Thương Long sẽ thua nhanh như vậy. Chỉ với một chiêu mới nãy, nhìn như đã nhìn thấu hành động của đối phương nhưng cũng chưa chắc có thể đỡ nổi một chiêu đó.

“Vây giết hắn!” Diệu Thiên giận tím mặt. Đánh Thương Long sống chết không rõ ngay trước mắt hắn ta, sao hắn ta có thể chịu được được.

Diệu Thiên không hề do dự chạy như bay, tốc độ càng lúc càng nhanh, dần dần chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh của hắn ta. Trong nháy mắt, hắn ta đã xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, hai tay ẩn giấu kịch độc đánh lên hai địa phương là mặt và đan điền của Lâm Phàm.

Hai tay ẩn chứa kình đạo của Lâm Phàm nâng lên, hủy đi thế công của Diệu Thiên. Chỉ khoảng nửa khắc, hai người đã đấu với nhau mấy chục chiêu. Hai lực kình đạo mạnh mẽ không ngừng va chạm khiến mặt đất không ngừng nứt toạc ra.

Nhưng vào lúc này, Bồ Đề thánh, Chu Tước, Huyền Vũ, Bạch Hổ nhân cơ hội đánh úp lại, phong tỏa tất cả lối đi của Lâm Phàm.

Thêm công kích trái phải, trước sau đều là địch.

Đối diện với thế cục này, Lâm Phàm nổi giận gầm lên một tiếng. Hắn thi triển áo nghĩa Huyền Vũ Chân Công, khí kình mênh mông, một khi va chạm, kình đạo tứ phía tựa như thiên quân vạn mã, sóng lớn ngập trời, bao phủ tất cả xung quanh.

Chỉ bằng một chiêu này, hắn đã hiên ngang đánh lùi Chu Tước, Huyền Vũ, Bạch Hổ.

Nhưng Bồ Đề Thánh và Diệu Thiên đang chống chỡ được kình đạo này, ra tay không chút do dự.

Chân Lâm Phàm mở ra, hai tay duỗi ra, cân bằng. Hai tay hắn đối đầu với hai người. Rầm một tiếng, chỉ thấy ngay khi tay của Bồ Đề Thánh va chạm với tay của Lâm Phàm, có máu tươi tràn ra từ khóe miệng Bồ Đề Thánh.

Chương 321 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!