Sát chiêu rất nhiều nên mới có thể phá địch mà đi, nếu không thật không biết phải làm như thế nào mới phải.
Đi vào nơi đã hẹn từ trước, mấy người Hoắc Yến vẫn chưa quay lại, hiển nhiên là chưa tìm được Hoa Liên huynh. Hắn dù sao cũng không vội, tìm một nơi thoải mái mà tu luyện, rèn luyện Long Cốt của bản thân.
Không biết sau bao lâu, xung quanh truyền tới động tĩnh.
Chỉ thấy mấy người Hoắc Yến thân nhẹ như yến, phiêu đãng từ phương xa. Nhìn khuôn mặt của bọn họ cũng không vui vẻ, xem ra là không tìm được bóng dáng của Hoa Liên huynh.
“Người ta đã mang về.” Lâm Phàm ôm thi thể Triệu Lãng đã bốc mùi, hắn đi tới trước mặt Hoắc Yến, cánh tay duỗi thẳng ra muốn giao phó Triệu Lãng cho nàng ta.
Hoắc Yến là nữ, yêu cái đẹp là bản năng tự nhiên của phái nữ.
Chưa tới gần nàng ta đã có thể ngửi được mùi hôi thối gay mũi. Nhưng bây giờ lại không phải là lúc để ý những thứ đó.
Hoắc Yến tiếp nhận thi thể, trầm giọng nói: “Bọn ta sẽ mang thi thể về Đô thành, giao cho Ngụy công.”
“Ừ, Hạc thành các ngươi cũng đừng đi nữa. Nơi đó có mấy tên cao thủ của hội Quốc Sư đang ẩn nấp, thực lực của các ngươi khó có thể là đối thủ của bọn họ.”
Lâm Phàm nhắc nhở bọn họ, đề phòng bọn họ không biết nguy hiểm còn muốn đi Hạc thành tìm kiếm. Lúc đó còn không phải là chui đầu vào lưới, không thể nghi ngờ là chỉ còn một đường chết.
“Đa tạ.” Hoắc Uyên ôm quyền cảm tạ.
Lâm Phàm cưỡi Xám Xám, hắn không ở lại lâu mà rời đi ngay lập tức. Quay về sơn môn, hắn bây giờ cần nhất chính là cấp bách tu luyện. Muốn đứng vững bước chân sau loạn thế, không thể nghi ngờ nếu không có thực lực tuyệt đối vậy chỉ là người si nói mộng.
Đô thành.
Ngụy phủ.
Không khí lúc này rất áp lực. Lương Chí tuổi đã cao run rẩy vươn tay, nhẹ vuốt ve áo giáo của Triệu Lãng. Lão không sợ mùi hôi thối, nước mắt thi nhau rơi xuống, cảm xúc của lão dao động cực lớn.
“Lãng Nhi là học sinh ưu tú nhất của ta. Ta tự tay đào tạo ra hắn, không ngờ lại có cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh như hôm nay. Hắn không làm ta thất vọng, cũng chưa bao giờ khiến ta mất mặt.”
Tim lão như bị đao cứa, vô cùng bi thống.
Ngụy Trung nhẹ giọng an ủi: “Nén bi thương, Triệu tướng quân đã làm được chuyện mà hắn nên làm, đấy là quang vinh, đáng nhận được sự tôn kính của mọi người. Lễ tang ta sẽ tự sắp xếp theo quy cách cao, ngươi yên tâm đi.”
“Ngụy công, chuyện này vẫn cứ để lão phu tự xử lý thôi. Lúc trước phái Bảo Hoàng cùng với đủ loại quan lại liên kết buộc tội ngươi. Tuy rằng thánh thượng ba phải, ai cũng không giúp, nhưng việc Triệu Lãng kháng chỉ là sự thật. Nếu như ngươi tự mình phụ trách lễ tang của hắn, chỉ sợ sẽ có ảnh hưởng không tốt.” Lương Chí trầm giọng.
“Lão phu sợ gì ảnh hưởng? Việc này không cần nhiều lời. Triệu tướng quân có con nối dõi, đáng nên truyền thừa tước vị của hắn. Việc này ta sẽ nói tỉ mỉ cho thánh thượng, tuyệt không thể khiến thế hệ sau thất vọng.”
Lương Chí nói: “Ngụy công, tiếp theo nên làm thế nào cho phải?”
Bây giờ mới là chuyện mấu chốt nhất.
Một nơi phòng thủ tốt đã bị bắt, chuyện ở ngay trong thành phòng thủ rõ ràng đã không thực tiễn nữa. Cho dù có cao thủ Yêu đường và Võ đường ngăn cản cao thủ hội Quốc Sư cũng vô dụng.
Nhân mã hai bên tranh đấu trong thành tạo nên ảnh hưởng cực kỳ ác liệc, binh lính tầm thường không thể nào chống đỡ được.
“Ta sẽ tới đó đàm phán với hội Quốc Sư.” Ngụy Trung trầm giọng.
Lương Chí cả kinh: “Đây… Đây là ý của thánh thượng sao?”
“Có phải hay không cũng không nằm trong việc ngươi cần quản, làm cho tốt chuyện tiếp theo là được.” Ngụy Trung nói.
“Vâng.”
Với Ngụy Trung, lão ta biết việc này là đẩy lão ta xuống hố lửa. Đại thế đã mất, muốn lấy lại đồ vật bị mất thì chỉ có một biện pháp. Đó chính là đặt cược vận mệnh của toàn bộ quốc gia, tiến hành một trận chiến với Đại Càn.
Nhưng mà chỉ dựa vào lực lượng cá nhân thì khó có thể làm được.
Để lão đàm phán với hội Quốc Sư, thực ra mỗi một bước trong đó đều giấu giếm sát khí.
Phái Bảo Hoàng cho rằng trận chiến này là do lão khơi mào. Nếu muốn được Đại Càn tha thứ cần phải tự lão đi đàm phán với đối phương. Nhưng lão biết, thái độ của Đại Càn chắc chắn sẽ rất mạnh mẽ. Lần đàm phán này cần phải lọc da xẻ thịt, thoái nhượng cực lớn.
Sẽ ký kết điều ước nào đó mất chủ quyền, nhục đất nước.
Mà phái Bảo Hoàng cũng nhân lúc này sẽ tuyên truyền Ngụy Trung lão bán quóc gia, bởi vậy khiến cho vạn dân Đại Âm thóa mạ.
Ngụy Trung biết sẽ có loại tình huống này xảy ta.
Nhưng lão cũng không nhiều lời.
Lão đi chính là tranh đấu năng lực. Nhưng nếu như người của phái Bảo Hoàng đi, sợ là sẽ mua một tặng một.
Sơn môn.
Vách núi.
Lâm Phàm trở lại sơn môn không nghĩ nhiều về những chuyện khác, hắn tập trung vào tu luyện, rèn luyện long cốt. Hắn đã làm được chuyện nên làm, còn mấy chuyện khác đã vượt khỏi phạm vi năng lực của hắn.
Ít nhất theo như tình huống hiện tại, hắn không thể làm được.
Bây giờ hắn đã rèn luyện Đệ Ngũ Cốt tới màu đen, giai đoạn tiếp theo sẽ là vàng, sau đó chính là màu đỏ.
“Sư đệ.”
Ngô Thanh Thu xách theo hộp cơm đi tới, tựa như bình thường vậy. Thần sắc nàng bình tĩnh, cho dù mấy năm trôi qua nhưng trên mặt sư tỷ vẫn không có cái gì gọi là dấu vết của năm tháng cả.
Nghe theo lời Lâm Phàm, nàng cũng nỗ lực tu luyện.
Tuy rằng không đạt tới trình độ như Lâm Phàm nhưng nàng cũng rất nỗ lực. Ngô Thanh Thu có ý nghĩ giống như Lâm Phàm vậy, lâu dài làm bạn.
“Sư tỷ, tu vi của tỷ có tiến bộ.”
Lâm Phàm mỉm cười, hắn có thể nhìn ra thay đổi ở sư tỷ. Tuy rằng không phải rất lớn, nhưng với tu vi bây giờ của hắn vẫn có thể nhìn ra được.
“Chỉ một chút mà thôi. So với sư đệ thì chênh lệch rất lớn.” Ngô Thanh Thu cười nói, nàng sẽ không so sánh với người biến thái như sư đệ, đó chính là tự làm mình bẽ mặt.
Lúc còn chưa có ai biết đến sư đệ, ai có thể tưởng tượng ra bên cạnh bọn họ sẽ có đồng môn đáng sợ như vậy? Tốc độ tiến bộ của hắn quá nhanh, đã đánh vỡ nhận tri của bọn họ.
“Hạc thành đã phá, sơn môn có tính toán gì sao?”
Chương 323 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]