Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 324: CHƯƠNG 324: ĐÂY LÀ NẤM MỒ CHÔN TÌNH YÊU (1)

Lâm Phàm nghĩ, tình huống hiện tại nhìn như là quân đội Đại Càn không đi xuống phía Nam. Nhưng bây giờ đoạn đường đi xuống phía Nam đã hoàn toàn lộ ra trước mặt người ta, tựa như trần truồng không mảnh vải che thân vậy.

Người ta muốn nhìn thì chỉ cần liếc nhìn một cái thôi, không cần phải trèo tường.

Chỉ cần mở to mắt là sẽ thấy.

Còn về việc vì sao không xem, rất đơn giản, hôm nay xem nhiều, muốn nghỉ ngơi một chút. Chờ ngày nào đó có tâm trạng thì từ từ xem, chậm rãi thưởng thức, ai cũng không ngăn được.

Ngô Thanh Thu trầm tư một lát, nói: “Tạm thời còn chưa nói, nếu như có ta sẽ nói cho sư đệ trước.”

“Vâng.”

Lâm Phàm chỉ có thể nghĩ đến sơn môn dời đi nơi khác. Nhưng mà loại tình huống này với sơn môn mà nói là rất bất lợi. Cực cực khổ khổ phát triển tới bây giờ, đột nhiên rời đi chắc chắn sẽ có tổn thất.

Ai da.

Quá nhanh.

Nếu như cho hắn thêm mấy năm nữa, hắn có niềm tin chắc chắn sẽ có thể dùng năng lực của bản thân để giải quyết chuyện này. Cũng không phải là hắn sẽ đối đầu với mấy trăm nghìn đại quân mà là giết địch trước bắt vương, dùng thực lực tuyệt đối càn quét tất cả.

Chỉ cần áp chế một người có thể khiến đối phương ngoan ngoãn rút quân.

Tán gẫu đơn giản với sư tỷ, hắn bây giờ ngoại trừ tu luyện cũng có chuyện phiền toái trên người, thật sự là phiền còn phiền hơn.

Có khi hắn còn tự cảm thán, tu luyện thật sự khổ, rất nhiều chuyện hắn cũng không có thời gian để làm.

Từ sớm đến tối, từ tối tới sáng, hắn vẫn chăm chỉ tu luyện, cũng không nghĩ mấy cái chuyện đó, lúc trước hắn chỉ thích chơi chơi bây giờ bị sư tỷ làm cho cảm động.

Sửa lại thói quen vĩ đại mà lại cao thượng.

【Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Ngũ Cốt +63 (2)! 】

Tu luyện có trình tự, không tiến hoàn loạn xạ.

“Bạo kích, chỉ cần mày cho tao một bội số cực kỳ lớn, tao sẽ xem mày như là đứa nhỏ ngoan.”

Trong lòng Lâm Phàm thầm hò hét.

Dù sao cũng không thể cứ bạo kích gấp mấy lần, mấy chục lần, mấy trăm lần mãi vậy.

Khi nào mới có thể có một lần gấp ngàn lần, vạn lần chứ?

Kệ.

Vẫn phải dựa vào nỗ lực của bản thân, đau khổ tăng trưởng Độ thông thạo.

Sau một hồi.

Hạc thành.

Vài bóng dáng xuất hiện ở cửa thành.

Ngụy Trung nhìn hoàn cảnh xung quanh, ngửi mùi hương trong không khí. Lão có thể cảm giác được sự không cam lòng của binh lính Đại Âm tràn ngập tứ phía.

Lão tới đàm phán, không sợ địa điểm đàm phán ở đâu. Đối với lão, những cái đó không quan trọng. Ngụy Trung ngẩng đầu lên nhìn cửa thành, Hạc thành đã từng thuộc về Đại Âm giờ lại thành chiến lợi phẩm của Đại Càn, bị binh lính Đại Càn chiếm lĩnh.

Cửa thành mở ra.

Đứng hai bên đường là hai hàng binh lính, tất cả bọn chúng đều cầm binh khí trong tay, khuôn mặt tràn ngập sát khí nhìn chăm chú vào mấy người Ngụy Trung.

Nhóm người mà thánh thượng phái đi theo nào có gặp qua tình cảnh như vậy bao giờ.

Bọn họ đều bị dọa cho chân mềm.

Trên mặt Ngụy Trung lộ vẻ không vui, lão tức giận trong lòng, một đám phế vật, mất hết thể diện của Đại Âm.

Tiếng vó ngựa nặng nề, dày đặc phát ra từ xa.

Một tên tướng quân mặc áo giáo đi tới trước mặt mấy người Ngụy Trung, từ trên cao nhìn xuống mà nói: “Người tới chính là sứ đoàn cầu hòa của Đại Âm.”

Ngụy Trung nhìn thẳng vào đối phương, mặt lão không đổi sắc, ánh mắt âm trầm sắc bén, tạo nên áp lực cực lớn cho tên tướng quân này. Gã cảm giác tựa như bản thân đang bị một con quái vật đáng sợ nhìn chằm chằm vậy.

Nhưng mà chỉ cần nghĩ tới sau lưng gã là toàn bộ Đại Càn, cảm giác sợ hãi mới nãy đã tan thành mây khói.

Gã giơ roi ngựa trong tay lên, chỉ vào Ngụy Trung.

“Ngươi chính là đại thái giám Ngụy Trung của Đại Âm đúng chứ?”

Kiêu căng ngạo mạn, không có một chút tôn trọng. Đối với gã, các nước yếu không ngoại giao, càng không tôn nghiêm mới tới cầu hòa, nên cần phải bỏ tất cả tôn nghiêm tới cầu hòa mới là đúng.

“Xuống dưới nói chuyện với lão phu.”

“Ngươi cũng xứng?”

Chỉ thấy đầu ngón tay Ngụy Trung bắn ra, kình đạo xuyên qua tuấn mã đối phương đang cưỡi. “phịch” một tiếng, tuấn mã chia năm xẻ bảy, máu thịt vảy ra đầy đất, tên tướng quân kia nào có nghĩ tới chuyện như vậy nên giận tím mặt.

Binh lính xung quan đều tức giận gầm rú, vũ khí xoay chuyển, nhắm ngay vào Ngụy Trung.

Mấy người tùy tùng đi theo Ngụy Trung cúi đầu, cả người run rẩy. Bọn họ không phải tức giận mà là thật sự sợ hãi, sợ đối phương một đao chém chết bọn họ.

Trong lòng đều hận chết Ngụy Trung.

Chúng ta tới để cầu hòa, ngươi lại tới kêu người ta làm cái gì là làm cái gì sao? Quả thực là tìm đường chết mà.

Khuôn mặt Ngụy Trung âm trầm, lão đứng ngay tại chỗ, nhìn xung quanh. Những tên binh lính nhìn thấy khuôn mặt Ngụy Trung cũng không dám tiến lên.

“Dừng tay!”

Diệu Thiên tới từ nơi xa. Hắn ta bây giờ mới đến cũng chỉ là để ra oai phủ đầu với Ngụy Trung mà thôi. Mục đích đã đạt được, không cần để cho chuyện tiếp tục xảy ra nữa.

“Diệu Thiên đại nhân.” Tướng quân cung kính nghe lời Diệu Thiên. Gã cũng chỉ căm tức nhìn Ngụy Trung một cái rồi lặng lẽ lui ra, thật ra gã cũng không thật sự muốn động thủ với Ngụy Trung.

Đừng nhìn gã bề ngoài cao to, thân hình cường tráng, nếu như thật sự đối đầu với Ngụy Trung, chỉ sợ gã chết cũng không biết vì sao lại chết.

“Ngụy đại nhân.”

Diệu Thiên đi tới trước mặt đối phương, ôm quyền chào hỏi.

Ngụy Trung nói: “Tuy rằng Đại Âm thua cuộc, nhưng phương thức chào hỏi này cũng quá là nhiệt tình rồi.”

Diệu Thiên cười nói: “Kẻ cấp dưới không hiểu, còn mong Ngụy đại nhân rộng lượng, mời…”

“Mời!”

Ngụy Trung tự mình tới đây, Diệu Thiên tất nhiên là có thái độ vừa đủ. Ngu dân khác có lẽ không biết, nhưng Diệu Thiên hắn biết, Đại Âm nếu như không có Ngụy Trung trước mặt liều mạng với bọn họ tới tận bây giờ, biên giới đã sớm bị phá từ mấy năm trước, cũng không cần phải chờ đến giờ phút này nữa.

Hạc thành bây giờ rất yên lặng, ngoại trừ binh lính cũng không có bá tánh khác, dân cư sống ở đây đã sớm thấy khó mà bỏ chạy.

Phía Đại Càn vẫn chưa đưa con dân của mình qua, thế cục không tính là sáng sủa, dù sao cũng không vội.

Trong lòng Ngụy Trung rất bất đắc dĩ.

Chương 324 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!