Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 326: CHƯƠNG 326: ĐÂY LÀ NẤM MỒ CHÔN TÌNH YÊU (3)

Diệu Thiên nhíu mày, nếu như Đại Âm không có người tàn nhẫn như Ngụy Trung, hoặc là thực lực không đạt tới trình độ như lão, Diệu Thiên hắn chắc chắn sẽ vui vẻ tiễn đối phương rời đi. Ngươi muốn chiến thì chiến, để xem bản lĩnh hai bên như thế nào.

Nhưng thật đáng tiếc, Ngụy Trung lại là người như vậy.

Có cơ cấu khổng lồ, cũng có vũ lực cá nhân cường đại. Nếu như thật sự giống như lời của Ngụy Trung, vậy thì phiền thoái.

Cá chết lưới rách sao?

Ngay lập tức, không khí lúc này lại trở nên áp lực hơn.

Ngụy Trung đứng dậy, giả vờ rời đi.

Mấy người đi theo trợn mắt, há hốc mồm. Tình thế khó xử, chuyện còn chưa đàm phán xong mà. Đây chính là chuyện quốc gia đại sự, Ngụy Trung ngươi rõ ràng là đã thông đồng với đối phương, hoàn toàn không màng tới an nguy của quốc gia.

Nhanh quay lại.

Cho bọn ta quay về.

Diệu Thiên nhìn bóng dáng Ngụy Trung sắp rời đi, hắn ta nhíu chặt mày, từ từ mở miệng nói:

“Ngụy đại nhân, xin dừng bước.”

Một làng chài hẻo lánh.

Trên một sườn núi cách bãi biển không xa, trong một căn nhà gỗ đơn sơ.

Kẹt kẹt!

Cửa gỗ bị người đẩy ra, một bóng người từ từ bước ra, thân trên trần trụi được quấn băng gác.

Hoa Liên nhìn bờ biển rộng mênh mông vô bờ, ánh mắt hắn ta có chút dại ra, ngay cả đại não cũng có chút ngốc.

Hắn ta đang ở nơi nào?

“Ngươi… Ngươi tỉnh rồi.”

Một giọng nói thanh thúy phát ra.

Hoa Liên nhìn về nơi phát ra âm thanh. Một cô nương cột tóc đuôi ngựa bước tới, ăn mặc đơn sơ nhưng rất sạch sẽ, trên khuôn mặt trắng nõn là nụ cười tươi.

“Ngươi là ai?” Hoa Liên nhìn đối phương, hắn ta không cảm nhận được kình đạo dao động từ trên người nàng ấy. Nhìn lại cách ăn mặc của đối phương, rõ ràng nàng chính là người thường.

“Ta lag Lý Tú Tú, nơi này là làng chài Trường Thọ. Lúc trước ta phát hiện ngươi ở trên bờ biển, trên người của ngươi chảy rất nhiều máu, ta còn tưởng rằng ngươi đã chết rồi.”

“Cảm ơn ân cứu mạng.” Hoa Liên cảm tạ.

Lý Tú Tú cười xinh đẹp: “Không cần phải cảm tạ. Nhìn thấy người bị thương sao ta có thể ngồi yên không nhìn được. Ngươi tên là gì?”

Hoa Liên vốn định dùng tên giả, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt chân thành của người đối diện: “Ta là Hoa Liên.”

Lý Tú Tú lẩm bẩm lầu bầu nhắc lại mấy lần, nàng cười hì hì nói: “Tên rất êm tai.”

A!

Nhưng vào lúc này, Hoa Liên cảm giác miệng vết thương ở trước ngực bị vỡ ra, từng cơn đau nhức truyền tới. Ngay vào khi hắn ta muốn vận chuyển kình đạo ngăn chặn cơn đau lại phát hiện, kình đạo của bản thân bị phong tỏa ở mấy đại huyệt đại trong cơ thể.

Nghĩ tới cảnh tượng đó, cao thủ của hội Quốc Sư vây công hắn, thi truyển tuyệt học điểm huyệt nào đó, phong tỏa kình đạo của hắn.

Bây giờ hắn thân bị trọng thương, muốn phá vỡ huyệt đạo và dưỡng tốt thương thế không phải là chuyện đơn giản như vậy.

“Ngươi không cần lộn xộn. Vết thương của ngươi rất nghiêm trọng, ngày hôm qua ta đã đổi dược thảo cho ngươi. Tuy rằng ta đã rất nỗ lực trị liệu cho ngươi, nhưng miệng vết thương của ngươi khôi phục rất chậm. Thật sự rất kỳ quái. Ngươi nhanh vào trong phòng nghỉ ngơi đi, có chuyện gì lát để ta làm cho là được.” Lý Tú Tú vội vàng tiến tới nâng Hoa Liên dậy.

Mới đầu Hoa Liên không hề để ý, nhưng đột nhiên, hắn phát hiện khuỷu tay của bản thân chạm vào một vật mềm như bông. Cúi đầu nhìn lại, sắc mặt của hắn ngay tức khắc có chút mất tự nhiên. Hắn trong lúc vô tình lại chạm vào ngực của Lý Tú Tú.

Hơn nữa hình như nàng ấy không dùng thứ gì để che đậy cả, cảm giác rất chân thật.

“Ngươi làm sao vậy?” Lý Tú Tú thấy vẻ mặt của đối phương có chút quái dị, nghi hoặc dò hỏi nhưng ngay sau đó, nàng giống như phát hiện cái gì, khuôn mặt nàng đỏ bừng.

“Không có gì.”

Hoa Liên nhẹ giọng, trong lòng hắn âm thầm mắng bản thân. Bản thân đã là người hơn mấy trăm tuổi rồi, mà đối phương còn chỉ là một cô nương mười tám, mười chín tuổi. Sao hắn có thể có loại suy nghĩ này?

Sau đó, Hoa Liên tìm hiểu tình huống.

Hắn biết được bản thân còn đang ở Giang Châu, chỉ là làng chài này ở một nơi khá là hẻo lánh ở Giang Châu. Lúc trước rất ít có ngoại nhân đi vào nơi này, hắn tổng hợp lại, phát hiện nếu hắn quay về đô thành, cần phải đi một con đường rất xa.

Hơn nữa còn đi ngang qua số thành đã bị Đại Càn công chiếm.

Nếu như thuận buồm xuôi gió, thật ra không có nguy hiểm gì.

Nhưng chỉ sợ sẽ gặp phải cao thủ của Đại Càn.

Một khi gặp phải, với tình trạng bây giờ của hắn, sợ là rất nguy hiểm.

Xem ra chỉ có thể ở làng chài này một đoạn thời gian.

“Cha mẹ ngươi đâu?”

Hoa Liên thấy Tú Tú cô nương tâm địa thiện lương nên muốn tán gẫu nhiều hơn một chút.

Tú Tú đang vừa kiểm tra miệng vết thương cho Hoa Liên vừa trả lời: “Khi ta còn rất nhỏ, cha mẹ ta ra biển bắt cá, gặp phải gió lốc, lật thuyền nên mất.”

“Rất xin lỗi, ta không cố ý nhắc tới chuyện đau lòng của ngươi.”

“Không có việc gì, đã trôi qua rất lâu rồi, ta cũng đã thản nhiên tiếp nhận chuyện này rồi.”

“À.”

Hoa Liên không am hiểu nói chuyện với cô nương tuổi trẻ. Lúc trước hắn quyền cao chức trọng, tay nhiễm máu tươi, mọi người nhìn thấy hắn đều rất sợ hãi. Bây giờ một cô nương dựa vào gần gũi như vậy, băng bó miệng vết thương cho hắn. Điều này khiến hắn cảm giác không quen, nhưng lại phát hiện cảm giác này khiến hắn rất kỳ quái.

Hắn trộm dời mắt, nhìn vào mặt Lý Tú Tú. Rất ngây thơ, rất thuần khiết, cô nương như vậy có lẽ chỉ có thể ở đây mới có thể thật sự gặp được.

Một tháng sau.

Chính Đạo tông.

“Trần trưởng lão, người cũng không nên xem con như biến thái vậy, nào có tu luyện tới như vậy.”

Lúc này, khi Trần trưởng lão đưa đại dược Đệ Ngũ Cốt cho Lâm Phàm, hắn ta trở nên rất thông minh. Còn cố ý dò hỏi có phải đại dược Đệ Ngũ Cốt đã không cần thiết hay không? Có cần đại dược Đệ Lục Cốt không?

Nghe thấy lời của Trần Hư trưởng lão, Lâm Phàm không lời nào để nói.

Hắn đúng là rất nỗ lực, nhưng cũng không biến thái như vậy. Từ Đệ Ngũ Cốt đến Đệ Lục Cốt, khoảng cách khổng lồ như vậy, nào có nhanh như vậy là có thể đạt được?

Hơn nữa kể cả Đệ Ngũ Cốt có viên mãn thì hắn cũng tu luyện bí pháp để có thể cất chứa Đệ Ngũ Cốt, khoảng cách để rèn luyện Đệ Lục Cốt còn rất dài.

Chương 326 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!