Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 327: CHƯƠNG 327: ĐÂY LÀ NẤM MỒ CHÔN TÌNH YÊU (4)

“Ha ha ha, lão phu chỉ là hỏi một chút, cũng không có ý gì khác.” Trần Hư cười, che giấu sự xấu hổ của bản thân. Hắn ta bây giờ rất coi trọng Lâm Phàm, vị thiên tài này là hắn ta phát hiện, giúp cho hắn ta có thể đứng thẳng lưng trước mặt sư huynh và sư tỷ.

Nếu như không phải nhờ hỏa nhãn kim tinh của hắn ta, thiên tài cỡ này phải bị các ngươi bỏ lỡ.

“Trưởng lão, gần đây tình huống ngoại giới như thế nào?” Lâm Phàm dò hỏi.

Trần Hư lắc đầu: “Không quá an toàn, khoảng thời gian trước hai nước hòa đàm, Đại Âm nhường cho Đại Càn bốn thành, ba thành còn lại của Giang Châu thuộc về Đại Âm, đồng thời bồi thương năm mươi triệu lượng bạc”

Lâm Phàm thở dài, rất là bất đắc dĩ. Việc này đã không phải việc hắn có thể khống chế.

Đàm phán là chuyện nằm trong dự kiến.

Theo lý thuyết, Đại Càn chắc chắn là muốn toàn bộ Giang Châu.

Nhưng lại còn có thể giữ lại ba thành.

Đây là tôn nghiêm cuối cùng của Đại Âm sao?

Tuy rằng hắn không phải người lớn lên ở Đại Âm, nhưng khi xuyên tới đây, sinh sống mấy năm ở mảnh đất này, không biết vì sao, hắn lại có cảm giác khuất nhục.

Mẹ nó.

Đại Càn, ngươi nhớ kỹ cho ta.

Dám cho ta thấy khuất nhục, thù này tất báo.

Lâm Phàm hắn từ khi tu luyện đến nay, chưa bao giờ có cảm giác khuất nhục không thể hiểu được như thế.

“Trưởng lão, chúng ta có cần di chuyển hay không?” Lâm Phàm hỏi.

“Không cần, ít nhất là tạm thời không cần. Còn chưa tới lúc này. Nếu như Đại Càn toàn diện tấn công Đại Âm, đó mới chính là lúc chúng ta di chuyển.”

“Không nghĩ tới chuyện trợ giúp Đại Âm sao?”

Trần Hư cười nói: “Người trẻ tuổi đều thích xúc động. Việc này không đơn giản như vậy. Chức trách của chúng ta là tiếp tục kế thừa truyền thừa của sơn môn mà không phải là bán mạng cho triều đình. Chủ nhân của một quốc gia mà vô năng như vậy, sao phải liều mạng vì hắn?”

Nghe thấy những lời của Trần Hư trưởng lão, Lâm Phàm nhanh chóng dừng đề tài tranh luận này lại, không cần phải thảo luận. Nếu như thật sự phải di chuyển, chưa chắc hắn sẽ đi.

Ít nhất là Vương gia Ninh thành cần phải mang đi, một đám huynh đệ ở thành Thiên Cửu, tất nhiên là còn cả đứa con không cùng họ với hắn nữa.

Trần Hư vỗ bả vai của Lâm Phàm: “Tiểu tử, nỗ lực tu luyện cho thật tốt đi. Có lẽ sinh thời, ngươi có thể khiến cho lão phu nhìn thấy truyền thuyết biến thành thật.”

“???”

Khuôn mặt Lâm Phàm đầy dấu chấm hỏi.

Hắn hoàn toàn không biết Trần Hư trưởng lão có ý gì.

Truyền thuyết?

Truyền thuyết gì vậy?

Thấy biểu cảm của Lâm Phàm, hắn ta biết ngay tiểu tử này không biết chuyện này, cũng không hề giấu giếm: “Thiên địa sau Tẩy Tủy tầng chín.”

“Trưởng lão có thể nói rõ hơn không?”

“Hừm, nói rõ hơn sao? Đó chính là cảnh giới và nơi mà sau Tẩy Tủy tầng chín phải đi, nơi đó ai cũng không biết cả.”

“Người biết không?”

“Không phải nói rồi sao, ai cũng không biết, sao lão phu có thể biết?”

“Vậy làm sao mới có thể lưu truyền được chứ? Chắc chắn là từng đạt tới cho nên mới có truyền thuyết như vậy.”

“Tiểu tử ngươi nói có lý.”

“Người đó là ai?”

“Không biết, chỉ biết hắn là một nhân vật bá đạo.”

Lâm Phàm trợn trắng mắt, cảm thấy Trần trưởng lão nói cũng như chưa nói vậy.

Ai chả biết là một nhân vật bá đạo.

“Trưởng lão có ghi chép liên quan không?”

“Có, chờ thêm một thời gian nữa đưa tới cho ngươi. Nhưng mà ngươi đừng có nghĩ nhiều như vậy, tu luyện cho thật tốt đi.”

Trần Hư cũng chỉ ngắn ngủi nói chuyện với hắn mà thôi, cũng không phải là để Lâm Phàm nghĩ nhiều mà là để nói cho hắn, ngươi là người trẻ tuổi, phải có theo đuổi.

Lúc ngươi biến truyền thuyết thành hiện thực, vậy ngươi khi đó chính là truyền thuyết sống, mọi người đều kính ngưỡng, vĩnh viễn truyền lưu, ngay cả người tu luyện cũng không dám quên.

Lâm Phàm nhìn bóng dáng rời đi của Trần trưởng lão.

Hắn rơi vào trầm tư.

Truyền thuyết?

Sau đó hắn có đủ dũng khí, hy vọng tràn đầy, chỉ những lời ngắn ngủi của Trần trưởng lão đã khiến hắn có động lực tràn ngập.

Hắn chí khí ngút trời, nhìn lên không trung. Dựa vào nỗ lực và điểm cộng bạo kích của ta, hãy để ta đánh vỡ truyền thuyết này đi.

Nếu như lúc trước, sau khi Lâm Phàm kết thúc tu luyện sẽ có thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, cũng không nhiều lắm, nhiều nhất chỉ đủ ngắm không trung, tạm dừng vài phút mà thôi. Nhưng bây giờ hắn không hề muốn lãng phí thời gian dù chỉ là vài phút.

Toàn bộ hành trình tu luyện, tuyệt đối không để lãng phí thời gian dù chỉ một phút, một giây.

Cho dù là bất kỳ việc nhỏ nào cũng khó có thể quấy rầy hắn.

Ngoại trừ trời sập hắn mới có thể mở mắt ra, nhìn một cái xem có ai vóc dáng cao chống đỡ không. Nếu không có ai hắn mới có thể xuất hiện để chống, bằng không đừng nghĩ tới chuyện hắn cử động.

Thời gian trôi nhanh, chỉ trong nháy mắt, ba tháng đã trôi qua.

【Hệ thống nhắc nhở: Đệ Ngũ Cốt lên cấp! 】

【Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 230 lần! 】

【Hệ thống nhắc nhở: Nhận được điểm vạn năng +230! 】

Long Cốt lên cấp, tinh khí thần của hắn không ngừng tăng lên, thân thể được kình đạo bao quanh, kình đạo ngưng tụ thành thực chất như ngọn lửa, thiêu đốt bản thân, đại biểu cho kình đạo hồn hậu.

Ngưng tụ kình đạo, một quyền đánh về phương xa. Kình đạo cuồn cuộng trong cơ thể không ngừng trào ra, không khí phương xa dần dần vặn vẹo, bị xé rách bởi một lực lượng vô hình.

Sau đó kình đạo bùng nổ, uy thế kinh người.

Với thực lực hiện tại của hắn, thiên hạ to lớn, nơi nào cũng có thể đi. Nhưng vẫn còn xa mới có thể đạt tới cảnh giới khiến tất cả mọi người sợ hãi.

Không phải là hắn tự cao tự đại.

Nếu như lấy tình huống lúc Diệu Thiên và Bách Hạo trưởng lão giao thủ với nhau, thực lực có lẽ không phân biệt cao thấp, cả hai đều sàn sàn như nhau.

Mà với thực lực hiện tại của hắn, hẳn là có thể đánh bại Bách trưởng lão.

Chỉ là không giao thủ mà thôi.

Tạm thời hắn còn chưa quá xác định.

Người duy nhất khiến hắn lo lắng chính là quốc sư của hội Quốc Sư. Hắn chưa từng gặp người này, rất thần bí. Nếu như giao thủ, liệu hắn có phải là đối thủ của lão ta không?

Hẳn là có khó khăn.

Mấy tên Diệu Thiên bái phục dưới thực lực của lão, cam tâm tình nguyện làm thuộc hạ, chắc chắn lão ta có thực lực tuyệt đối, không thể coi thường.

Chương 327 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!