Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 328: CHƯƠNG 328: ĐÂY LÀ NẤM MỒ CHÔN TÌNH YÊU (5)

“Tiếp tục tu luyện, nhắm vào màu đỏ. Đệ Ngũ Cốt viên mãn, thực lực của ta sẽ có tiến triển nhảy vọt.”

Hắn lắc đầu.

Nhẹ nhàng vất bỏ mấy suy nghĩ đó, dù cho thân thể và tinh thần hắn đều đang biểu tình, hắn cũng có thể lấy ý chí tuyệt đối để trấn áp hai cái thứ không biết tốt xấu kia.

Từ Hồng Hồng quốc gia xuyên qua, ý chí của hắn không phải người thường có thể sánh được.

Nơi xa.

“Các ngươi thật may. Mới xem không bao lâu đã có thể nhìn thấy cảnh tượng hắn đột phá, cảm thấy chênh lệch không?” Trần Hư khoanh tay đứng, từ xa nhìn về hướng Lâm Phàm, nhẹ giọng dò hỏi.

Phạm Tĩnh và Bách Hạo nhìn ngây người, sau đó bọn họ đều nhất trí mà nhìn Trần Hư.

“Nói hay lắm, tựa như ngươi đột phá vậy.”

Trần Hư cười nói: “Ta kiêu ngạo, ta tự hào, ta chính là người hắn trưởng thành từng bước một.”

Phạm Tĩnh nói: “Tất cả các thiên tài mà ta đã thấy cũng không thể so sánh với hắn. Hắn có thể xuất hiện ở Chính Đạo tông chính là phúc khí của tông ta. Sư huynh, ta hình như có thể nhìn thấy một vị truyền thuyết chân chính sắp bước ra từ tông ta.”

Bách Hạo trầm mặc không nói.

Lâm Phàm đã đánh vỡ nhận thức của bọn họ. Ngoại trừ sư đệ như ngây ngốc, ai có thể nghĩ tới đây là chuyện đáng sợ tới cỡ nào, hoàn toàn đánh nát nhận tri của lão về tu luyện.

“Sư huynh, Đệ Ngũ Cốt của hắn sắp viên mãn, huynh là đối thủ của hắn sao?” Trần Hư quay đầu, mỉm cười trêu chọc.

Bách Hạo nhìn sư đệ: “Ngươi muốn chứng minh điều gì?”

“Không muốn chứng minh điều gì. Chỉ là đôi khi có cảm giác nếu so sánh với hắn, cảm giác tu luyện đều vất vào bụng chó.” Trần Hư cảm thán, hắn ta nói xong lời này thì đón nhận ánh mắt như muốn giết người của Bách Hạo và Phạm Tĩnh.

So sánh như vậy quá không thỏa đáng.

Làng chài Trường Thọ.

Bờ biển.

Một con thuyền đánh cá chậm rãi trở về từ mặt biển.

Một cô nương lẳng lặng chờ đợi ở bờ biển, nhìn thấy hình bóng quen thuộc kia, nàng vẫy tay, hô lớn: “Hoa ca…”

Hoa Liên chống thuyền nhỏ, từ từ trôi tới, trên thuyền có không ít cá vừa mới bắt được.

Rất nhanh, thuyền nhỏ đã tới bến.

Lý Tú Tú chạy tới, ôm lấy Hoa Liên, cọ vào ngực hắn: “Hoa ca, không gặp được nguy hiểm chứ?”

“Không có, rất an toàn, ta bắt được không ít cá.” Hoa Liên ăn mặc như một người đánh cá, đầu đội mũ rơm, hoàn toàn là bộ dáng của một ngư dân đánh cá. Sao có thể so sánh với bộ dạng trước kia của hắn được.

Một vị đại nhân vật quyền to, khống chế sinh sát, một người ngư dân có thể ra biển đánh cá.

Hoa Liên tự nhận bản thân hắn ta không phải là loại người thích nhi nữ trường tình.

Thậm chí, hắn ta đã từng nghĩ rằng, hắn vô duyên với phái nữ, cả đời này cũng không thể đụng tới.

Nhưng…

Chạm vào và không gặp được là hai chuyện khác nhau.

Lúc chạm vào, hắn mới biết được lực sát thương của chuyện này khủng bố biết bao.

Ôn nhu hương, anh hùng trủng.

Lúc trước, vào một đêm mưa to gió lớn, hai người vốn tách ra hai phòng ngủ, bởi vì Lý Tú Tú sợ tiếng sấm nên hét chói tai ở trong phòng. Hoa Liên mang tâm thái an ủi đi qua, lại không ngờ rằng…

Ai!

Hắn biết Tú Tú ngây thơ, đáng yêu, là một cô nương tốt, nhưng vì từ nhỏ khuyết thiếu tình thương của cha mẹ nên khí chất trầm ổn của Hoa Liên cực kỳ hấp dẫn nàng ấy.

Lòng sinh ái mộ, hảo cảm.

Lưu Tú Tú dò hỏi hắn bao nhiêu tuổi, hắn không dám nói tuổi thật của bản thân mà giả dối nói bản thân ba mươi tuổi.

Thương thế của hắn đã lành.

Chỉ còn huyệt đạo bị đánh sâu vào là chưa khỏi hẳn.

Nếu như hắn mỗi ngày đều tập trung vào đó là có thể kết thúc sớm.

Có lẽ là vì nghĩ tới Tú Tú, hắn thả chậm tốc độ. Có lẽ chỉ có như vậy, hắn mới có thể tìm được lý do ở cùng với Tú Tú thêm một đoạn thời gian nữa.

【Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Ngũ Cốt: +24 (2)! 】

Rèn luyện Long Cốt, cảm nhận được thực lực của bản thân dần dần mạnh hơn là một việc rất thoải mái.

Hắn đã biết tình hình ngoài kia thế nào.

Cũng không phải là không thèm để ý mà là dù hắn có để ý bây giờ cũng không có bất kỳ tác dụng gì. Chỉ có không ngừng tăng thực lực mới có thể có tư cách thay đổi tất cả mọi thứ hiện tại.

Mấy ngày sau.

Lâm Phàm đi trong sơn môn, bây giờ hắn đã trở thành người nổi tiếng, sư đệ trong sơn môn không ai là không biết hắn, ai nhìn thấy hắn cũng biểu lộ sự sùng bái.

“Chào Lâm sư huynh.”

“Chào Lâm sư huynh.”

Từ mới đầu còn chưa làm quen cho tới bây giờ đã thản nhiên tiếp thu, quá trình rất ngắn ngủi, nhưng cảm giác rất không tệ.

Đối mặt với sự chào hỏi của các sư đệ, sư muội, Lâm Phàm đều mỉm cười đáp lại, thể hiện sự thân thiện.

Hắn đang chuẩn bị đi tìm sư tỷ, lúc đi ngang qua Nhiệm Vụ đường phát hiện ở đó đang tụ tập rất nhiều người. Lòng nảy sinh nghi hoặc, hắn tò mò đi tới thì nhìn thấy một vị sư đệ đồng môn đang đứng trong đó, thần sắc hắn ta lo âu, bất an.

“Vị sư huynh sư tỷ nào có thể giúp ta, Trần Chí Vũ ta nguyện phụng dưỡng người đó mười năm, cam tâm làm nô, ngươi kêu ta đi hướng Đông ta tuyệt đối không đi hướng Tây.”

Vị sư đệ trước mặt có thân hình mập mạp, mặt rất hung dữ, nhưng lúc này biểu cảm trên khuôn mặt rất bất lực, tựa như hắn ta đang gặp phải một chuyện cực kỳ phiền toái.

Các đồng môn xung quanh đều nhỏ giọng nói thầm với nhau.

Ai cũng có thể hiểu được nỗi khó xử của Trần sư đệ, nhưng mà nhiệm vụ này quá nguy hiểm, hay nói cách khác rằng chuyện này không nghi ngờ gì là đi tìm chết.

Bởi vậy bọn họ mới do dự.

Lâm Phàm vốn không muốn xen vào chuyện của người khác, nhưng đột nhiên hắn hoàn toàn nhận ra, đây có thể xem là xen vào chuyện của người khác sao? Nghe mà xem, trên đường đi tới đây, có bao nhiêu người gọi hắn là sư huynh.

Cái danh “sư huynh” này ai cũng có thể gọi được sao?

“Ngươi gặp phiền toái gì?” Lâm Phàm từ từ mở miệng hỏi.

Hắn vừa mới mở miệng, tất cả đều dời ánh mắt lên người Lâm Phàm.

“Chào Lâm sư huynh.”

Mọi người rất cung kính.

Bây giờ hỏi ai là người nổi tiếng nhất sơn môn, đó chắc chắn là Lâm Phàm. Hắn tựa như một cơn cuồng phong vậy, nổi danh trong nháy mắt. Trận chiến ấy có rất nhiều đồng môn đều nhìn thấy, mà có một ít người không nhìn thấy tận mắt cũng được người khác kể lại rõ ràng.

Chương 328 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!