Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 329: CHƯƠNG 329: CÁC NGƯƠI KHÔNG CÓ VÕ ĐỨC NHƯ VẬY SAO (1)

Chỉ là càng kể càng khoa trương.

Lâm sư huynh lấy một địch nhiều, thi triển tuyệt học vô địch, một quyền đánh bay đối phương.

Đánh bay?

Không… Không, đó là một quyền đánh đối phương suýt chết, có được không?

Trần Chí Vũ nhìn thấy Lâm Phàm, biết vị trước mắt này chính là Lâm sư huynh có thể sánh vai với đại sư huynh trong sơn môn, hắn ta cũng từng nghe qua truyền thuyết về Lâm Phàm.

Rập một tiếng.

Hai đầu gối Trần Chí Vũ quỳ xuống, hắn ta quỳ trước mặt Lâm Phàm, ngẩng đầu nói: “Lâm sư huynh, sư huynh có thể giúp ta hay không?”

“Có chuyện gì thì đứng lên nói, làm gì có chuyện nói quỳ là quỳ?” Lâm Phàm trầm giọng. Từ hành động quỳ này của đối phương, hắn biết ngay chuyện này không đơn giản. Có thể đột nhiên quỳ xuống, chắc chắn Trần Chí Vũ đã bị đẩy đến bước đường cùng, không có bất kỳ một biện pháp nào, nếu có hắn ta có thể làm đến bước này sao?

“Sư huynh.”

“Đứng lên trước đã.”

Trần Chí Vũ nghe thấy trong giọng của sư huynh không cho phép kháng cự bèn từ từ đứng dậy.

“Nói đi, cuối cùng là có chuyện gì?” Lâm Phàm hỏi.

Trần Chí Vũ nói: “Sư huynh, cha mẹ ta còn đang ở Giang Châu. Ta muốn cứu bọn họ về nhưng mà đã quá muộn. Họ đã bị quân đội Đại Càn bắt lại.”

“Hửm?” Lâm Phàm nhíu mày: “Quân đội Đại Âm chống cự lâu như vậy, dân chúng bình thường đều đã trốn đi. Cha mẹ ngươi vì sao không rời đi? Mà ngươi sao lại không đi đón cha mẹ mình?”

Đây là chuyện mà Lâm Phàm nghi hoặc nhất.

Theo lý mà nói, chuyện như vậy vốn sẽ không xảy ra.

Hay là trong chuyện này còn có chuyện gì khác?

Rất nhanh, hắn đã biết được nguyên do. Hóa ra cha mẹ của Trần sư đệ là người chuyên chế tạo binh khí ở Giang Châu, bọn họ rất có uy vọng ở địa phương, cũng đã từng chế tạo ra rất nhiều binh khí trân quý, được một vài nhân sĩ giang hồ yêu thích. Có khi còn có cả một vài người của các sơn môn bái phỏng tận cửa để cầu mong họ rèn cho một kiện binh khí tiện tay.

Lúc binh lính Đại Âm đang đối kháng với Đại Càn, cha mẹ hắn ta không rời đi mà ở lại nơi đó, không ngừng chế tạo binh khí cho binh lính Đại Âm.

Trần Chí Vũ đã nhiều lần gửi thư hy vọng cha mẹ có thể rời khỏi nơi thị phi, nhưng mà cha mẹ vẫn lựa chọn ở lại đó.

Sau cùng có một vị học đồ chạy tới Chính Đạo tông tìm Tào Chân Sương, nói cho hắn ta biết bọn họ đã trốn chạy nhưng lại bị người của hội Quốc Sư tìm thấy.

Bởi vậy, Trần Chí Vũ khi biết được việc này lòng nóng như lửa đốt, hắn ta chỉ muốn cứu cha mẹ mình ra. Nhưng mà nếu so sánh thực lực của hắn ta với cao thủ của hội Quốc Sư, chênh lệch thật sự quá lớn, kể cả hắn ta có đi cũng chỉ là đi để chịu chết.

Hắn ta muốn tìm kiếm trợ giúp từ đồng môn dù cho chính hắn ta biết, đồng môn bình thường có đi cũng như không, nhưng nếu không thử một lần, hắn ta không cam lòng.

“Hóa ra là như vậy.”

Lâm Phàm cảm thán, hắn không ngờ rằng cha mẹ của sư đệ vậy mà lại có lòng như vậy, mà người có kỹ thuật rèn binh khí như vậy, Đại Càn chắc hẳn sẽ không lấy đi tính mạng của bọn họ.

Cho dù có trốn đi vào lúc thành phá, Đại Càn còn cố ý phái người bắt giữ, đủ chứng tỏ rằng Đại Càn cũng biết tầm quan trọng của bọn họ.

“Sư huynh… Ta…”

“Đừng nói nữa, cha mẹ ngươi đáng để kính trọng. Chuyện này ta nhận.” Lâm Phàm coi trọng những nhân vật anh hùng, mà cha mẹ của Trần Chí Vũ chính là như vậy.

“Đa tạ sư huynh.” Trần Chí Vũ kích động không biết nên nói gì cho phải. Hắn ta không ngờ rằng nghe hắn ta kể rõ ngọn nguồn, sư huynh vẫn còn nguyện ý hỗ trợ.

Lâm Phàm vỗ lên bả vai của Trần Chí Vũ: “Trần sư đệ, tính cách chưa gì đã khóc này không hợp với diện mạo của ngươi đâu.”

Trần Chí Vũ nín khóc, mỉm cười: “Sư huynh, ta chỉ là quá kích động.”

“Chuyện này có thể sẽ có nguy hiểm, ta dẫn ngươi đi tìm đại sư huynh, nếu như có đại sư huynh hỗ trợ, việc này sẽ nắm chắc hơn.” Lâm Phàm nói.

Trần Chí Vũ khiếp sợ nhìn Lâm sư huynh.

Hắn ta không ngờ Lâm sư huynh vậy mà còn muốn đích thân ra mặt để mời đại sư huynh hỗ trợ, thật sự khiến hắn ta không biết nên nói cái gì cho phải.

“Cảm ơn sư huynh. Thật sự rất cảm ơn sư huynh.”

Không biết vì sao, hắn ta lại rất muốn khóc.

Sau khi bọn họ rời đi, đồng môn đứng xem đều thảo luận hăng hái.

“Lâm sư huynh thật đúng là trượng nghĩ mà.”

“Chắc chắn rồi. Không hề nghĩ ngợi mà cam nguyện mạo hiểm, nếu như là ở sơn môn khác, ai dám tin rằng chuyện như thế này sẽ xảy ta.”

“Ta biết một người ở Thanh Nang tông, người đó nói cho ta. Đại sư tỷ của bọn họ nghĩ mọi cách để đạt được đồ tốt, nhưng cho tới giờ vẫn chưa từng đối xử tốt với bọn họ. So sánh với bên này, vẫn là sư huynh ở sơn môn của chúng ta là tốt nhất.”

“Hay lắm, ngươi vậy mà lại có liên quan với địch tông.”

“Có cái rắm ấy, đó chỉ là đồng hương của ta, vô tình gặp một lần mà thôi.”

Trước phòng.

“Đại sư huynh, có ở đây không?” Lâm Phàm đứng ngoài cửa hô khẽ.

Trần Chí Vũ bất an đứng phía sau Lâm Phàm, hắn ta có chút lo lắng, không biết đại sư huynh có thể ra mặt hay không. Nếu như thật sự có hai vị sư huynh hỗ trợ, hắn ta cảm giác chuyện này có thể giải quyết ổn thỏa.

“Lâm sư đệ, vào đi.”

Từ trong phòng truyền ra giọng nói của đại sư huynh.

Lý Đạo Đoan gần đây luôn mải tu luyện, từ sau khi luận bàn với Lâm sư đệ, hắn ta đã có lý giải về Huyền Vũ Chân Công, cũng đã đạt tới một cảnh giới cao hơn.

Học tập, bổ sung lẫn nhau cũng không phải là chuyện mất mặt.

Tuy rằng nói hắn ta thân là đại sư huynh, nhưng khi nhìn thấy Lâm sư đệ tu luyện Huyền Vũ Chân Công đến mức ngay cả bản thân cũng không đuổi kịp. Không cần nghĩ ngợi, hắn ta đã chủ động tới cửa để thỉnh giáo.

Lý Đạo Đoan cũng không cảm thấy việc lấy kinh nghiệm từ người tới sau như Lâm sư đệ có vấn đề gì cả.

Sau khi Lâm Phàm kể chuyện của Trần Chí Vũ, Lý Đạo Đoan lập tức đồng ý không chút do dự.

Quả nhiên, trong ý niệm của Lý Đạo Đoan, thân là sư huynh hắn ta tất nhiên phải tương trợ.

Chương 329 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!