Điều duy nhất khiến Lý Đạo Đoan khó chịu chính là sư đệ này sao lại không tới tìm hắn mà lại đi tìm tới Lâm sư đệ chứ?
Hay là Lý Đạo Đoan hắn ta lớn lên hung dữ?
Trên đường đi, hắn ta dò hỏi Trần Chí Vũ.
Trần Chí Vũ nghe thấy câu hỏi của đại sư huynh liền ngốc trong một lúc, đại sư huynh đang ghen tị sao?
…
“Sư tỷ.”
Lâm Phàm đứng bên ngoài kêu. Hắn vừa mới cất tiếng gọi, sư tỷ đã vội vàng mở cửa. Tựa như nàng đã nghe nhiều giọng của hắn nên thuộc, mới nghe thấy một câu đã có thể phản ứng lại.
“Sư đệ, hôm nay sao sư đệ lại rảnh tới tìm sư tỷ?” Ngô Thanh Thu hỏi đùa.
Trước nay vẫn là nàng đúng giờ mỗi ngày tới đưa cơm cho sư đệ.
“Ta đây nhớ sư tỷ nên cố ý tới thăm sư tỷ.” Lâm Phàm nói.
“Miệng lưỡi trơn tru.”
Ngô Thanh Thu cười, kể cả sư đệ có nói thật hay giỡn, nàng vẫn thích nghe thấy những lời như vậy. Phụ nữ mà, thích nghe những lời dỗ dành các nàng.
“Sư tỷ, Trần sư đệ ở sơn môn có chút việc, đại sư huynh và ta đang chuẩn bị giải quyết giùm hắn ta. Nên ta tới đây nói một tiếng cho sư tỷ, trong thời gian này ta không ở trong sơn môn.” Lâm Phàm nói.
Ngô Thanh Thu hỏi: “Ta có thể đi cùng đệ không?”
“Không sao đâu, ta và đại sư huynh đi với nhau sẽ không có việc gì.” Lâm Phàm cười. Tất nhiên là hắn không thể dẫn sư tỷ theo, tuy rằng có đại sư huynh chắc chắn có bảo đảm, nhưng ai mà biết được sẽ gặp phải rắc rối gì. Dù sao nơi bọn họ định đi chính là Giang Châu, chỗ đó không thể không nói là đầm rồng hang hổ, nguy cơ đầy rẫy.
Ánh mắt Ngô Thanh Thu nhìn sư đệ, nàng không nói gì thật lâu.
“Vậy sư đệ phải chú ý an toàn của bản thân, gặp phải nguy hiểm thì đừng có gắng, có thể chạy thì chạy.”
“Ta biết.”
Lâm Phàm có thể cảm nhận được sự quan tâm vô bờ bến của sư tỷ từ trong giọng nói của nàng. Điều này khiến hắn cảm thấy rất thỏa mãn trong lòng, bây giờ cảm tình của hắn và sư tỷ càng thêm sâu đậm, chỉ là cả hai đều không vạch trần lớp khăn che cuối cùng mà thôi.
Dù có vạch trần hay không cũng như vậy.
Mấy ngày sau.
Ba người chạy trên quan đạo, Lâm Phàm cưỡi Xám Xám thấy tất cả mọi thứ hiện tại, Đại Càn xâm lấn nên Đại Ấm còn tính là tốt đẹp cũng đã không tốt đẹp nữa.
Chỉ tính dọc trên đường đi thôi, bọn họ đã thấy không ít nhân sĩ giang hồ đang hăng say chém giết.
Có thể nói là rất kịch liệt.
Mà bọn họ chỉ là khách qua đường, lẳng lặng đứng nhìn mà thôi, vẫn không làm ra hành động gì,
Phân thành.
Một trong những tòa thành mà Đại Âm vẫn còn quản lý, cũng là thành trì thứ nhất sau khi tiến vào Giang Châu.
“Chúng ta đã tới Giang Châu rồi. Đầu tiên tạm thời không cần lên đường, vào trong thành tìm một chỗ để nghỉ ngơi chút đã.” Lâm Phàm đề nghị.
“Được.”
Trong suốt hành trình, chỉ có Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan giao lưu.
Trần Chí Vũ vẫn luôn đi theo bên cạnh, hắn ta không nói một câu. Chủ yếu là vì hắn ta không biết nên nói cái gì nên chỉ có thể làm tùy tùng.
Đi vào trong nội thành.
Bọn họ phát hiện số lượng bá tánh rất ít, rất nhiều nhà ở không được sử dụng có vẻ rất vắng vẻ. Có rất nhiều bá tánh rời khỏi đây suốt đêm, trốn ra khỏi thành thị bị chiến tranh bao phủ này.
Tuy rằng nói là đã ký kết điều ước với Đại Càn, đã cầu hòa, nhưng ai cũng không dám xác định liệu Đại Càn có phá vỡ hiệp ước rồi xuất binh hay không. Bởi vậy, ai cũng cảm giác dọn đi là khá tốt, tất nhiên, cũng có những người luyến tiếc rời đi, đó là những người gia nghiệp đều ở Phân thành.
Bọn họ vào trong một quán rượu khách điếm.
Tiểu nhị nhiệt tình nghênh đón, hiện tại sinh ý không dễ làm, có thể có người là tốt rồi, cần phải cung phụng họ như là tổ tông vậy.
Đi vào trong quán rượu, phát hiện đại đa số người trong này là nhân sĩ giang hồ. Ai cũng mang theo binh khí trên người, nhìn thấy mấy người Lâm Phàm đi vào cũng chỉ liếc nhìn một cái, sau đó lại nói chuyện phiếm của mình.
Không bao lâu, rất nhiều người đều ghé vào cửa sổ nhìn về dưới gác mái.
Hóa ra là Xám Xám khiến cho mấy nhân sĩ giang hồ này chú ý, dù sao con sói lớn đến mức này thật sự là chưa từng gặp.
“Má nó, đây là sói gì vậy? Hình dáng này cũng quá khổng lồ rồi.”
“Tiểu nhị, con sói này là của ai? Có khi nào nó ăn thịt người không vậy?”
Tiểu nhị nói: “Các vị khách quan yên tâm, con sói này là thú nuôi của mấy vị khách này, sẽ không cắn người.”
Theo ngón tay của tiểu nhị, mọi người đều nhìn về mấy người Lâm Phàm. Trong mắt đều toát ra sự kiêng kị rõ rệt, có thể hàng phục một con sói khổng lồ như vậy, chắc chắn không phải là hạng người vô danh.
Lâm Phàm ôm quyền: “Các vị không cần kinh hoảng, đó là thú nuôi của ta, sẽ không khiến người khác bị thương. Nếu như có quấy rầy mong các vị thông cảm.”
Mọi người thấy Lâm Phàm khách khí như vậy cũng ôm quyền lại.
“Không có việc gì, không có việc gì. Chỉ là tò mò mà thôi.”
Bữa cơm kết thúc.
Ai nấy đều về phòng mình.
Lâm Phàm, Lý Đạo Đoan và Trần Chí Vũ hội họp với nhau.
“Trần sư đệ, ngươi xác định cha mẹ ngươi bị nhốt ở Hạc thành sao?” Lâm Phàm dò hỏi.
Trần Chí Vũ nói: “Vâng, chắc là như vậy. Người quay về thông báo cho ta có nói người của hội Quốc Sư tự mình động thủ, bọn họ đi về phía Hạc thành.”
Lý Đạo Đoan thấy Lâm Phàm nhíu mày bèn hỏi: “Sư đệ, có vấn đề hay không?”
“Sư huynh, khoảng thời gian trước ta có đi tới Hạc thành, nơi đó có rất nhiều cao thủ. Nếu như họ ở Hạc thành sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới chúng ta. Nhưng cũng đã qua lâu lắm rồi, ta cũng không biết đám cao thủ đó có rời đi hay không.”
Lâm Phàm nghĩ tới mấy tên đó, tuy nói là lo lắng nhưng nếu như thật sự động thủ, hắn chưa chắc đã sợ.
“Sư đệ, lần này chúng ta tới để cứu người. Nếu như cẩn thận một chút chắc hẳn sẽ không bị phát hiện.” Lý Đạo Đoan trầm giọng, với khinh công của họ mà đi trong bóng đêm, chỉ cần không chú động thu hút đối phương, họ chắc chắn sẽ không bị phát hiện.
“Cái này cũng đúng.”
Lâm Phàm nghĩ nghĩ, cảm thấy đại sư huynh nói có đạo lý.
Trần Chí Vũ nghe thấy hai vị sư huynh đang bàn luận với nhau, hắn ta trầm mặc một lát rồi nói: “Hai vị sư huynh, nếu như thật sự có nguy hiểm, thực ra ta cũng có thể hiểu, không cần phải mạo hiểm.”
Chương 330 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]