Rẹt!
Đột nhiên, Trần Chí Vũ phát hiện ánh mắt hai vị sư huynh nhìn hắn ta khiến hắn ta cảm thấy có chút sợ hãi.
Tựa như là đang nói…
Mẹ nó đã tới nơi này rồi, ngươi đột nhiên nói ra câu này, ngươi cảm thấy thích hợp sao?
“Ta không nói nữa.” Trần Chí Vũ rụt đầu lại, tránh né ánh mắt của hai vị sư huynh nhà mình. Hắn ta cảm thấy bản thân hình như đã nói sai rồi, khiến cho hai vị sư huynh có chút ý kiến với mình.
Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan lại bắt đầu phân tích tiếp.
Có kế hoạch chu đáo chặt chẽ trước khi hành động là một chuyện tốt.
Có thể tránh được rất nhiều phiền toái.
Sáng sớm.
Mấy người Lâm Phàm rời khỏi Phân thành, xuất phát đi về phía Hạc thành. Vì thành thị bên kia đã bị Đại Càn chiếm lĩnh nên bọn họ chỉ có thể đi đường mòn ở trong rừng, phòng ngừa bị phát hiện bởi cao thủ Đại Càn, rút dây động rừng.
Nếu như là lúc trước thì thật ra không sao.
Nhưng mục tiêu là Lâm Phàm và Xám Xám quá mức rõ ràng, hắn đã từng giao thủ với cao thủ của hội Quốc Sư, còn chém giết cao thủ của hội Quốc Sư. Nếu như nói người mà hội Quốc Sư hận nhất, chỉ sợ cũng chỉ là hắn.
“Sư đệ, chuyện của ngươi và Ngô sư muội đã phát triển tới bước nào rồi?” Lý Đạo Đoan tò mò hỏi.
Ngay cả Trần Chí Vũ cũng dựng lỗ tai lên nghe lén.
Đây chính là chuyện có thể mang đi buôn được.
Nếu như có thể nghe chút chuyện, đợi đến khi quay về còn có thể kể cho đồng môn nghe. Cảm giác đó rất là sướng, chắc chắn hắn ta sẽ được mọi người vây quanh.
“Sư huynh, quan hệ của ta với sư tỷ rất tốt.” Lâm Phàm cười nói.
“Đừng có nói giỡn, nói thật.”
“Ta cũng nói thật. Thật sự rất tốt.”
Lý Đạo Đoan nhìn sư đệ, thấy hắn giữ kín như bưng, không nói là không nói, điều này khiến hắn ta rất bất đắc dĩ.
Dần dần, một mùi hương không thích hợp bay tới.
Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan nhìn nhau, họ cảm giác có thể có chuyện đã xảy ta.
“Sư đệ, có ngửi thấy không?”
“Ngửi thấy được.”
Nghe thấy hai sư huynh nói chuyện, trong lòng Trần Chí Vũ cả kinh. Hắn ta đột nhiên trở nên cảnh giác hơn, sau đó hắn ta cũng ngửi được một mùi lạ, hình như là mùi thiêu cháy một vật.
Không ngừng đi về phía trước.
Trước mặt bọn họ xuất hiện một thôn nhỏ, từ xa nhìn lại, trong thôn còn đang có khói đặc phiêu đãng lên không trung.
Nhìn thấy tình huống trước mắt, tâm của Lâm Phàm tựa như biết rõ cái gì, khuôn mặt hắn đột nhiên trở nên nghiêm túc hơn.
Tuy rằng đại đa số người đều ở trong nội thành, nhưng cũng có những người ở bên ngoài, tìm một nơi yên tĩnh tự cấp tự túc, rời xa chốn thành thị phồn hoa.
Đi tới gần thôn trang, Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn môn bài của thôn trang. Tuy rằng đã bị đốt trọi nhưng có thể thấy những con chữ mơ hồ trên môn bài.
Bọn họ vẻ mặt trầm trọng bước vào trong thôn trang.
Rất loạn, nhà ở đều bị sập, những nhà làm bằng gỗ bốc lên khói đen, dấu vết chứng tỏ nó đã từng bị thiêu đốt. Khi bọn họ đi vào giữa thông, một màn trước mắt khiến ai nấy kinh ngạc tới ngây người.
Từng thi thể ngã xuống đất, đầu tách rời khỏi thi thể.
Nhìn cách ăn mặc là biết mấy người đó chính là thôn dân ở nơi đây.
Đôi tay họ đều bị người buộc chặt.
Hẳn là tay bị buộc chặt bắt quỳ rạp xuống đất, sau đó bị người khác chém rơi đầu.
“Đây là do người Đại Càn làm sao?” Lý Đạo Đoan trầm giọng, khuôn mặt nghiêm túc hơn vạn phần, đôi tay nắm chặt lấy dây thừng, rõ ràng hắn ta đã bị cảnh trước mắt chọc giận.
“Hẳn là vậy.” Lâm Phàm không thể nghĩ ra còn có ai sẽ làm như vậy.
“Sư huynh, huynh có phát hiện rằng trong mấy thi thể, không có thi thể nào của nữ nhân trẻ tuổi không?” Lâm Phàm hỏi.
Lý Đạo Đoan nói: “Nữ nhân trẻ tuổi trong thôn trang này là bị binh lính của Đại Càn bắt về sao? Nếu thật sự là như vậy, chỉ sợ các nàng hiện tại không ổn.”
“Nhìn tình trạng thiêu đốt như thế này, hẳn là đã từ nhiều ngày trước rồi.” Lâm Phàm quan sát tình huống tại hiện trường, sau đó đưa ra kết luận.
“Sư đệ, chúng ta đi, lên đường.” Biểu tình của Lý Đạo Đoan quả nhiên không còn bình thản như lúc trước nữa, ngược lại còn để lộ ra sự tức giận đến đáng sợ. Tuy rằng hắn ta là người sơn môn, nhưng khi nhìn thấy thảm cảnh này vẫn khó có thể bình tĩnh lại.
Đối với hắn ta, nếu như là nhân sĩ giang hồ chém giết lẫn nhau, cho dù có vô cùng thiết cũng không sao cả, thực lực không bằng người, không có cách nào cả.
Nhưng một màn trước mắt khiến cho nội tâm của hắn có chấn động cực lớn.
Tâm tình của Trần Chí Vũ cũng nặng nề như vậy.
…
Phụ cận Hạc thành.
Mấy người Lâm Phàm chờ trời tối, để Xám Xám và Trần Chí Vũ trốn ở trong dã ngoại, chờ bọn họ trở về. Với thực lực của Trần Chí Vũ, nếu như theo chân hai người đi vào trong Hạc thành, chắc chắn sẽ bị cao thủ của hội Quốc Sư phát hiện.
Ngược lại sẽ biến thành trói buộc.
Trần Chí Vũ biết rõ đạo lý này cho nên dù có muốn hỗ trợ, hắn ta cũng không nói nên lời. Dù sao hắn ta biết rõ bản thân rất yếu, người có thể không hiểu chuyện, nhưng không thể không tự biết bản thân được.
Ban đêm
Trên tường thành Hạc thành có binh lính tuần tra.
Có hai bóng hình nhẹ nhàng nhảy, không phát ra tiếng động dù chỉ là một chút. Hai ngươi nhảy xuống tường thành, nhìn thấy phía trước có binh lính đi tới, cả hai hóa thành tàn ảnh, dùng tốc độ cực nhanh đi xuyên qua binh lính.
Chỉ khoảng nửa khắc, bọn lính ngã trên mặt đất, không phát ra một chút động tĩnh nào, hai mắt chúng tối sầm, đã hoàn toàn chết.
Chỉ còn một tên lính là còn sống.
Đôi tay Lâm Phàm nhéo lấy yết hầu của tên kia, dùng giọng nói trầm thấp: “Không muốn chết thì đừng ra tiếng, ta hỏi ngươi. Hai vợ chồng đại sư thợ rèn Trần Cung có bị nhốt ở nơi này không? Chỉ cần ngươi trả lời đúng sự thật, ta sẽ không giết ngươi.”
Tên lính bị bắt cóc bị khí thế của Lâm Phàm áp chế, cả người gã run rẩy, thấy Lâm Phàm từ từ buông yết hầu mình ra, gã sợ hãi nói: “Người đã bị đưa đi.”
“Đưa đi đâu?”
“Đưa tới thủ đô Đại Càn.”
Lâm Phàm và đại sư huynh nhìn nhau, rất bất đắc dĩ, vẫn tới chậm. Bọn họ không ngờ người vậy mà đã bị đưa tới thủ đô Đại Càn.
Chương 331 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]