Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 332: CHƯƠNG 332: CÁC NGƯƠI KHÔNG CÓ VÕ ĐỨC NHƯ VẬY SAO (4)

Nhưng có thể đưa người tới thủ đô Đại Càn, chứng tỏ cha mẹ của Trần sư đệ chắc chắn có công dụng lớn.

Ít nhất có thể bảo đảm an toàn sinh mệnh.

“Đưa đi khi nào?”

“Hai… Hai ngày trước.”

Lâm Phàm nghe vậy thì nhíu mày: “Sư huynh, mới đi hai ngày, nếu như chúng ta toàn lực đuổi theo hẳn là có thể đuổi kịp.”

“Sư đệ nói có đạo lý.” Lý Đạo Đoan đồng tình gật đầu.

Lâm Phàm nói: “Có phải các ngươi giam giữ rất nhiều nữ tử Đại Âm không?”

“Đúng vậy.”

“Giam giữ bọn họ ở nơi nào?”

“Địa… địa lao.”

Tên binh lính này đã bị bao phủ bởi sợ hãi. Gã cảm giác được trên người kẻ thần bí này phát ra hơi thở quá khủng bố.

“Những gì nên nói ta cũng đã nói, có thể tha ta một mạng sao?” Tên lính thấp thỏm lo âu.

“Được rồi, ta không giết ngươi.”

Lâm Phàm mỉm cười, sau đó hắn nhìn Lý Đạo Đoan.

“Sư huynh.”

“Hửm?”

“S huynh ra tay đi, ta đã đáp ứng với hắn chỉ cần hắn thành thật ta sẽ không giết hắn. Làm người phải giữ chữ tín.”

“Được.”

Vừa dứt lời, đã thấy một lóng tay của Lý Đạo Đoan điểm lên trán của đối phương, kình đạo đâm xuyên qua nó.

Tên lính đến chết cũng không dám tin con người trước mắt gã lại có thể vô sỉ tới như vậy.

Địa lao.

Hai bóng đen vừa tới, binh lính trông coi địa lao còn chưa kịp phản ứng lại đã hoàn toàn mất tri giác.

Với tu vi của Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan, giết người trong nháy mắt quả thực là đơn giản đến cực điểm.

Căn bản không cho ngươi bất kỳ cơ hội phản ứng nào.

Đi vào trong địa lao.

Ánh lửa trên vách tường chiếu địa lao sáng ngời. Trên đường cả hai có gặp một ít binh lính Đại Càn nhưng kết quả cũng không khác gì. Mấy tên đó nhìn thấy Lý Đạo Đoan và Lâm Phàm xâm nhập, muốn lớn tiếng hô to nhưng mà rất đáng tiếng, còn chưa kịp phát ra tiếng đã bị cả hai ra tay giải quyết.

Dần dần, bọn họ nghe thấy có tiếng kêu thê thảm truyền tới.

Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan nhìn nhau, biết ngay là không tốt nên dùng tốc độ nhanh hơn. Sau đó, bọn họ nhìn thấy một đám binh lính Đại Càn đang làm nhục mấy nữ tử. Hoàn cảnh dâm loạn đến khó nhịn, đủ loại tiếng cười càn rỡ phát ra.

Những nữ tữ bị bắt tay không tấc sắt, họ không thể phản kháng cũng đã hoàn toàn tuyệt vọng.

“Đáng chết!”

Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan giận tím mặt, giết hết đám binh linh Đại Càn này.

Hạc thành, phủ đệ.

Bồ Đề Thánh vận chuyển huyền công, kình đạo hóa thành từng sợi tơ quấn quanh cơ thể. Tuyệt học mà hắn ta tu luyện được quốc sư truyền thụ, thuộc về phương pháp bất truyền của hội Quốc Sư.

Đột nhiên, Bồ Đề Thánh mở mắt ra, hình như hắn ta đã cảm nhận được cái gì.

Khóe miệng hắn ta lộ ra ý cười.

“Có hai đồ chơi vậy mà dám xâm nhập vào Hạc thành, hiệp sĩ giang hồ của Đại Âm đúng là không biết sống chết.”

Vừa dứt lời, chỉ thấy Bồ Đề Thánh đứng dậy, phá cửa mà ra, hóa thành tàn ảnh thổi quét mọi thứ trên đường đi,

Trong địa lao.

Thi thể đầy đất.

Lâm Phàm nhìn các cô nương trước mặt, nhất thời hắn không biết nên nói như thế nào cho phải.

“Sư huynh, làm sao mới được?” Lâm Phàm hỏi.

Lý Đạo Đoan thấp giọng: “Sư đệ, chúng ta đến chậm, trong mắt các nàng đã không còn ham muốn sống sót, sợ là sẽ…”

Lời còn chưa nói xong đã có một người nữ tử mạnh mẽ nhặt đao lên, tự đâm bản thân. Mà khi chuyện như vậy xảy ra lại gây ra hiệu ứng chuội.

Lâm Phàm muốn ra tay ngăn cản nhưng lại bị Lý Đạo Đoan ngăn lại.

Hắn nhìn về sư huynh, thấy sư huynh lắc đầu: “Sư đệ, vô dụng.”

“Ai.” Lâm Phàm đã hiểu ý của sư huynh, kể cả bây giờ có cứu được thì sau này họ cũng sẽ như vậy.

Phụ nữ cổ đại coi trinh tiết là tồn tại còn quan trọng hơn cả mạng sống.

Nếu như bị một người… Ngược lại cũng còn dễ nói.

Nhưng lại bị đám…

Ai.

Lâm Phàm quay lưng, hắn không thể nhìn thẳng cảnh những người phụ nữ này tự sát ngay trước mặt hắn.

Lý Đạo Đoan cũng như vậy, xoay người, song song đứng thẳng với sư đệ.

“Cảm ơn các ngươi…”

Bên tai bọn họ truyền tới giọng nói của một người thiếu nữ…

Lâm Phàm không nhịn nổi nữa. Hắn hóa thành tàn ảnh xuất hiện ngay trước mặt nàng ta, nắm lấy cổ tay nàng, hắn trầm giọng: “Có thể tồn tại không?”

Người thiếu nữ đầu tóc rối loạn, trên khuôn mặt đầm đìa nước mắt là từng vết bầm, chỗ thì xanh, chỗ thì tím bầm, nàng thê thảm nói: “Tồn tại còn đau khổ hơn so với tử vong. Giải thoát là biện pháp duy nhất của ta. Cảm ơn hai người có thể tới cứu bọn ta, nhưng mà quá muộn rồi.”

Tay của Lâm Phàm không hề dùng lực, nàng đâm vào thân thể mình, ngã xuống ngay trước mặt hắn.

Lâm Phàm nhắm mắt lại, lắc đầu, tâm trạng hắn trở nên buồn bực hơn nhiều.

Lý Đạo Đoan nắm chặt tay. Bây giờ trong não hắn ta rất hỗn loạn. Các trưởng lão vẫn luôn bảo các đệ tử bảo vệ sơn môn, truyền thừa sơn môn, đó chính là chuyện quan trọng duy nhất mà bọn họ phải làm.

Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy những việc này, hắn ta cảm giác còn có thể làm nhiều việc hơn nữa mà không phải như các trưởng lão nói là chỉ bảo vệ sơn môn. Nội tâm của Lý Đạo Đoan dần dao động, không chỉ có bảo vệ sư đệ sư muội mà còn nhiều hơn thế nữa.

Nhưng vào lúc này, từ lối vào của địa lao truyền tới giọng nói.

“Hai đồ chơi nào lại có can đảm dám tới Hạc thành? Lão phu muốn xem xem ai dám cả gan làm loạn như vậy…”

Người còn chưa tới, giọng nói đã truyền tới.

Tàn ảnh đánh tới.

Một bóng hình xuất hiện ngay trước mặt Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan.

Nhìn kỹ lại, hóa ra là Bồ Đề Thánh.

Mà khi Bồ Đề Thánh nhìn rõ hai người xuất hiện ở trong địa lao, khuôn mặt hắn ta cả kinh, hiển nhiên là không ngờ rằng người tới là bọn họ.

Nếu là người khác có lẽ sẽ không có ảnh hưởng lớn như vậy, nhưng với Bồ Đề Thánh, hắn ta rất khó quên gương mặt của Lâm Phàm.

Bởi vì đối phương quá mạnh.

Có thể an toàn rời đi cho dù bọn họ đã liên thủ lại.

Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan tức giận nhìn Bồ Đề Thánh, trải qua chuyện mới rồi, lửa giận trong lòng bọn họ như ngọn lửa bùng cháy vậy, mãnh liệt, khó dập tắt.

“Các ngươi to gan lớn mật mới can đảm tới nơi này.”

Bồ Đề Thánh nói câu hung ác nhất nhưng trong lòng hắn ta đột nhiên run rẩy. Hắn ta có cảm giác không ổn, Hạc thành bây giờ chỉ có một mình hắn ta trấn thủ, không có ai có thể tới trợ giúp hắn ta.

Chương 332 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!