“A! Bản tọa liều mạng với các ngươi!”
Bồ Đề Thánh điên cuồng hét lớn, một tia kim quang bùng nổ từ trong cơ thể hắn ta. Thân thể dần dần bành trướng, các đường sọc rậm rạp hiện lên, hẳn là hắn ta tu luyện một loại tuyệt học đặc thù nào đó.
Lúc này hắn ta đang điên cuồng thiêu đốt tinh huyết.
Tóc dài bay múa, đồng tử hiện ra màu đỏ. Bồ Đề Thánh đã bị buộc đến đường cùng há có thể ngồi chờ chết? Hắn ta chỉ có thể ứng phó toàn lực, hy vọng còn có thể có một đường sống.
Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan liếc nhìn nhau.
Ngang nhiên ra tay.
Kình đạo của Huyền Vũ Chân Công đan xen với nhau, ngưng tụ thành một chiêu mạnh nhất, đột nhiên đánh về phía Bồ Đề Thánh.
Rầm rầm!
Tiếng bùng nổ kịch liệt phát ra.
Kình đạo hình thành phá hủy toàn bộ phòng ốc xung quanh, trong phạm vi mấy chục mét đều bị san thành bình địa. Những tên binh lính lúc trước ra tay với bọn họ đã bị một màn trước mặt dọa cho ngốc.
Á khẩu không nói nên lời.
Thậm chí bọn chúng cũng không biết nên nói cái gì.
Chỉ có thể ngây ngốc đứng tại chỗ.
Tro bụi tiêu tán.
Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan đứng chung một chỗ, ánh mắt cả hai bình tĩnh, lạnh nhạt nhìn hố sau ở trước mặt.
Bồ Đề Thánh lẳng lặng nằm trong hố sau, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. Hai mắt hắn ta dần dần vô thần, không nhúc nhích chút nào. Lúc này, hắn ta không còn một chút sức lực nào, Bồ Đề Thánh quá thảm.
Xương cốt toàn thân hắn ta đều bị nổ nát.
Hai luồng kình đạo kia chính là đả kích trí mạng với hắn ta.
Lâm Phàm đi tới trước mặt Bồ Đề Thánh, ánh mắt hắn rũ xuống, hắn nhìn từ trên cao xuống, nói: “Có từng nghĩ tới sẽ có chuyện như thế này xảy ra không?”
Bồ Đề Thánh chậm rãi di chuyển tròng mắt.
Ánh mắt vẩn đục đối diện với đôi mắt của Lâm Phàm.
Bởi vì kình đạo tán loạn, thân hình hắn ta dần dần suy bại, dung mạo lúc trước đâu còn nữa.
Bồ Đề Thánh muốn nói chuyện, nhưng mà miệng hắn ta cử động vài lần cũng khó có thể phát ra âm thanh.
“Thôi, mặc kệ ngươi.”
Lâm Phàm nhấc chân, dưới ánh mắt hoảng sợ của Bồ Đề Thánh, chân hắn hạ xuống. một tiếng “Rắc”, Lâm Phàm tàn nhẫn dẫm nát đầu hắn ta, tựa như dưa hấu bị chiếc gậy trong tay hắn đập nát vậy.
Máu me mà lại bá đạo.
“Rất tốt.” Lý Đạo Đoan biết bản thân không xuất lực quá lớn, có thể nhanh chóng đánh bại Bồ Đề Thánh như vậy. Chủ yếu là dựa vào sư đệ, nếu như không phải sư đệ có thực lực mạnh mẽ, chỉ sợ là rất khó có thể chém giết được Bồ Đề Thánh.
Đồng thời, hắn cũng rất khiếp sợ.
Không ngờ thực lực của sư đệ vậy mà lại mạnh mẽ đến trình độ này.
Thật sự là quá khủng bố.
“Sư huynh, không bằng chúng ta đại khai sát giới thì như thế nào? Thời gian một nén nhang, hết giờ thì chúng ta rời khỏi.” Lâm Phàm nhìn thấy đám binh lính Đại Càn, hắn nghĩ ngay tới những nữ tử đáng thương ở trong địa lao.
Những người xinh đẹp, nghĩ lại những huynh đệ hắn ở Thiên Cửu thành, lần trước hắn trở về bọn họ đa số đều độc thân. Bọn họ còn chưa tìm được người vậy mà lại bị các ngươi phá huỷnh.
Tình huống này ai có thể chịu đựng được.
“Được, nhưng trước khi đại khai sát giới, sư đệ không chuẩn bị sờ thi sao. Bồ Đề Thánh kia thân là cao thủ của hội Quốc Sư, trên người sẽ có vài thứ tốt.” Lý Đạo Đoan nhắc nhở, cuối cùng hắn ta cũng tìm được cảm giác làm sư huynh. Truyền thụ một ít kinh nghiệm cho sư đệ, hành tẩu giang hồ, quy trình này nhất không thể tránh được.
Thường thường kết thục của việc không sờ thi chính là bỏ lỡ rất nhiều đồ vật.
Nếu như Lâm Phàm biết suy nghĩ của sư huynh, chắc chắn sẽ rất bất đắc dĩ.
Chuyện sờ thi này hắn cũng không biết bản thân đã sờ soạng bao nhiêu lần. Nhưng mà bây giờ hắn không có bất kỳ hứng thú gì với việc sờ thi nữa, vì không có thứ gì hắn cần nữa.
Bây giờ sơn môn cung cấp hết tất cả mọi thứ cho hắn.
Đại dược, bí tịch, vân vân, chỉ cần hắn muốn là có thể đạt được.
Hà tất phải sờ thi chịu đựng mùi máu tươi gắt mũi đâu.
“Sư huynh, tên này bị chúng ta đánh đến huyết nhục mơ hồ, thảm không nỡ nhìn. Ta không muốn đối mặt hắn, nếu như sư huynh muồn sờ, ta có thể chờ sư huynh.” Lâm Phàm nói.
Lý Đạo Đoan đáp: “Được, vậy thì thôi, không sờ soạng nữa. Nhìn hắn bây giờ cũng chưa chắc đã có thứ tốt, cứ động thủ thôi.”
“Được rồi, một nén nhang, bắt đầu.” Tầm nhìn của Lâm Phàm tỏa định những tên binh lính.
Đối với những tên binh lính, bọn họ còn chưa cảm giác được tính nghiêm trọng của sự việc.
Ngay sau đó.
Kình đạo của Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan bao quanh thân thể, đột nhiên nhằm về phía những tên binh lính của Đại Càn. Một trận tàn sát nổ ra, những binh lính tầm thường này sao lại là đối thủ của bọn họ được.
Tiếng ầm vang không ngừng phát ra.
Không sử dụng bất kỳ chiêu thức hay sát chiêu, kình đạo bùng nổ rồi quét ngang mọi thứ.
…
Mấy ngày sau.
Lâm Phàm và Lý Đạo Đoan đuổi theo nguyên đoạn đường, cuối cùng cũng phát hiện bóng dáng của vợ chồng Trần Cung ở một chùa miếu hoang dã. Bọn họ âm thầm ẩn thân, cẩn thận quan sát.
“Sư huynh, có không ít cao thủ đâu.” Lâm Phàm nói.
Lý Đạo Đoan nói: “Sư đệ, không thể đối kháng lâu được. Mục đích của chúng ta là cứu vợ chồng Trần Cung về, phòng khi dây dưa kéo dài, đối phương thẹn quá thành giận lại ra tay tàn nhẫn với vợ chồng Trần Cung.”
“Vâng, biết.” Lâm Phàm gật đầu.
Nhân mã áp giải vợ chồng Trần Cung không ít.
Trước tiên không nói cái khác, nhìn kỹ lại, chỉ sợ binh lính hộ tống đã có mấy ngàn người, đội ngũ cực kỳ khổng lồ. Hơn nữa hắn còn thấy được vài bóng dáng quen thuộc, trong đó có cả Diệu Thiên.
Còn mấy người cao thủ khác, xét về mặt phân chia thực lực thì đúng là cao thủ. Nhưng đối mặt với Lâm Phàm thì chỉ có một đường chết mà thôi.
Lý Đạo Đoan quan sát một lát rồi nói: “Sư đệ, ngươi xem mấy tên cao thủ kia vây quanh ở trước xe ngựa, giờ xuống tay ngay thì có chút khó khăn. Ta thật ra có một biện pháp, cũng không biết là thành công hay không.”
“Mời sư huynh nói.”
“Sư đệ chủ động xuất hiện, sau đó đừng có tới gần xe ngựa, cứ thẳng tay tàn sát những tên binh lính kia. Cao thủ của hội Quốc Sư tuyệt đối sẽ không mặc kệ được, chắc chắn sẽ lộ diện để ngăn đệ lại. Nhưng cao thủ tầm thường thì không phải là đối thủ của ngươi, vậy chắc chắn Diệu Thiên sẽ ra mặt. Chờ tới khi sư đệ thu hút lực chú ý của bọn họ, lúc đó ta mới ra tay.” Lý Đạo Đoan nói.
Chương 334 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]