Lâm Phàm nói: “Sư huynh, vì sao sư huynh không đi thu hút chú ý rồi để ta ra tay?”
Lý Đạo Đoan u oán nhìn Lâm Phàm, tựa như là muốn nói, sư đệ, ngươi cứ phải để sư huynh nói đến rõ ràng như thế sao?
Cho dù là tình huống khác, chừa chút thể diện cho sư huynh có thật sự khó vậy sao?
Lâm Phàm phát hiện ánh mắt của sư huynh, trong lòng ngay lập tức hiểu ra: “Dựa theo biện pháp của sư huynh vậy.”
“Ừ.”
…
Bên ngoài chùa miếu.
Diệu Thiên quan sát tình huống xung quanh, nhưng lại không có bất kỳ phát hiện gì. Trong lòng hắn ta rất nghi hoặc, vì sao ân sư bắt hắn phải tìm được vợ chồng Trần Cung? Hơn nữa dù cho có như thế nào cũng phải đảm bảo an toàn cho hai người đó rồi đưa bọn họ tới thủ đô?
Hai người này tu vi bình thường, không tính là cao thủ, cũng chỉ có năng lực rèn vũ khí rất mạnh.
Hình như là được truyền thừa nghề rèn từ tổ truyền.
Hắn ta trầm tư.
Trong lòng hắn ta có chút hoài nghi, không lẽ ân sư muốn chế tạo thứ gì sao?
Nhưng mà ân sư chưa bao giờ nói với hắn ta mấy cái đó, tất cả cũng là hắn suy đoán mà thôi.
Bên trong xe ngựa.
Trần Cung và phu nhân biểu tình bình tĩnh, không hề lộ ra chút khiếp hãi nào vì bị bắt cả.
“Phu nhân, ta nghĩ có lẽ là quốc sư của hội Quốc Sư muốn ta luyện chế một loại đồ vật gì đó.” Trần Cung trầm giọng. Lúc chuyện mới xảy ra, ông cũng không nghĩ ra được. Vì sao bản thân chỉ là một người làm rèn mà hội Quốc Sư lại muốn bắt ông.
Sau đó lại nghĩ ra, sở trường tuyệt học của ông chính là làm nghề nguội, mà hội Quốc Sư bắt ông tất nhiên là để chế tạo một binh khí nào đó.
Binh khí tầm thường chắc chắn sẽ không lọt vào mắt xanh của quốc sư của hội Quốc Sư.
Nhớ ra tổ tiên đã từng chế tạo ra một binh khí đáng sợ, ông ngay lập tức biết í do quốc sư bắt hai người.
“Phu quân, không lẽ là…” Bà không dám nói, tuy rằng chưa từng thấy tận mắt nhưng trên gia phả có ghi lại chi tiết về binh khí đó.
“Không sai, chính là thứ kia.” Trần Cung nói.
Vì sao ông lại khẳng định như thế? Vì lúc trước trên giang hồ xuất hiện kẻ thần bí chuyên môn lấy long cốt của người khác, yếu tố quan trọng nhất để chế tạo binh khí kia chính là long cốt viên mãn.
Cần phải dùng thủ pháp đặc thù để lấy ra long cốt đã rèn luyện viên mãn.
Hơn nữa cần có số lượng lớn.
…
Bên ngoài.
“Diệu Thiên, lâu rồi không gặp.”
Lâm Phàm xuất hiện từ trong bóng đêm, khuôn mặt hắn bình tĩnh, chậm rãi tiến tới.
Diệu Thiên nhíu màu, nhìn người vừa mới hiện ra. Hắn ta không ngờ có thể gặp được đối phương ở chỗ này, hắn đến để cứu vợ chồng Trần Cung sao?
Nhưng mà mới nhìn có vẻ không giống lắm.
“Ngươi tới nơi này làm gì?” Diệu Thiên khuôn mặt bình tĩnh, không mảy may dao động. Hắn ta biết thực lực của tên này rất mạnh, cho dù là hắn ta cũng chưa chắc là đối thủ của người này. Nhưng mà hắn không hề hoảng hốt một chút nào, không phải đối thủ cũng không thể chứng tỏ đối phương có thể làm gì được hắn ta.
“Tất nhiên là…” Lâm Phàm cười, lời còn chưa nói xong hắn đã động thủ với binh lính xung quanh: “Tất nhiên là giết binh lính Đại Càn nhiều một chút.”
Các binh lính tới gần Lâm Phàm rất xui xẻo, bọn chúng bị kình đạo thổi bay ngay lập tức, tựa như bị một ngọn núi lớn hung hăng đánh lên người.
Cho dù là cao thủ có tu vi cũng không thể chống đỡ nổi kình đạo của Lâm Phàm, càng không cần phải bàn mấy tên binh lính không có thực lực gì như vậy.
“Đáng chết.”
Diệu Thiên giận tím mặt, nhưng hắn ta cứ cảm giác có chỗ nào không đúng, sau đó nói tiếp:
“Thương Long, Chu Tước, Huyền Vũ, Bạch Hổ, các ngươi lên cho ta.”
Hắn ta cần phải trông coi người trên xe ngựa.
Mà Lâm Phàm xâm nhập vào trong đám binh lính, đại khai sát giới cũng là chuyện hắn ta không thể chịu đựng được
Nhưng mà…
Diệu Thiên nhìn vào mấy người Chu Tước, lại nhìn thấy một tia sợ hãi từ trong ánh mắt của bọn họ.
“Theo ta.”
Bạch Hổ còn chưa nhận đủ đòn hiểm, thấy ba người kia do do dự dự bèn lộ ra biểu cảm kinh thường. Sau đó, hắn ta nhảy dựng lên, vận chuyển kình đạo, bay thẳng về phía Lâm Phàm đang chém giết.
Lúc trước bọn họ chỉ cần liên thủ là có thể đanh lui được đối phương.
Bây giờ thì còn sợ vấn đề gì nữa.
Mấy người Chu Tước gật đầu.
Bọn họ thấy Bạch Hổ đã lên thì còn có thể do dự gì được nữa, chủ yếu là do dự nữa thì sẽ bị phạt thật nặng.
Lúc này, Bạch Hổ thi truyển tuyệt học, hư ảnh một con hổ bá đạo hiện lên, khí thế mạnh mẽ vọt tới Lâm Phàm.
“Tới là tốt, Diệu Thiên, ta đây muốn xem xem ngươi có thể đứng nhìn tới khi nào.”
Lâm Phàm bay lên trời, đôi tay thành trảo thi triển Huyền Vũ Chân Công tuyệt học. Kình đạo của hắn ngưng tụ thành một con chim ưng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, hạ xuống vai Bạch Hổ.
Một trên một dưới, giao thủ mấy chiêu.
Bạch Hổ sợ hãi đến mất mật, sao có thể chống đỡ nổi. Ngay vào lúc hắn ta đang muốn đẩy lui Lâm Phàm, hai móng của Lâm Phàm đã khóa vào hai vai của hắn ta, đột nhiên nhấc hắn ta lên cao.
Kình đạo đan xen hình thành một quả cầu bao trùm lấy Bạch Hổ.
“Buông hắn ra!” Chu Tước hô lên.
“Trả cho các ngươi.”
Roẹt roẹt!
Bạch Hổ trong tay Lâm Phàm lúc này tựa như một con mồi vậy, con mồi bị mãnh thú hung tàn xé thành mảnh nhỏ. Chỉ trong chớp mắt, Bạch Hổ vốn đang còn hoàn chỉnh đã bị xé thành từng mảnh.
Mấy người Chu Tước đứng xem mà khuôn mặt lộ rõ vẻ sợ hãi, bọn họ vốn đang vọt tới cùng dần dần chậm bước chân lại, sững sờ đứng tại chỗ, ngây ngốc nhìn, ai nấy cũng há hốc mồm.
Bọn họ không ngờ rằng, Bạch Hổ mới nãy còn đang yên đang lành, chỉ trong nửa khắc đã biến thành như vậy.
Trong lòng thầm kinh hãi.
“Sao lại biến thành như vậy.”
Sau đó, Lâm Phàm từ trên trời giáng xuống, bình yên rơi xuống đất: “Bạch Hổ, Tứ tượng quá yếu nhưng lại có dũng khí đáng khen, dám can đảm làm người đầu tiên xông tới, xem như là có chút năng lực.”
Cảm giác thực lực tiến bộ đúng là sướng!
Lúc trước muốn đối phó Tứ tượng còn cần chút công phu.
Nhưng bây giờ… Hắn cũng chỉ cần vài chiêu mà thôi.
“Chu Tước, Thương Long, Huyền Vũ, ba người các ngươi đứng nhìn làm gì? Đều tới đây đi, ta tiễn các ngươi lên đường với nhau.” Lâm Phàm ngoắc ngón tay với ba người còn lại, ngồi chờ bọn họ tới chịu chết.
Chương 335 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]