“Diệu Thiên, bọn ta không phải là đối thủ, ngươi còn muốn xem tới khi nào?” Chu Tước xoay người nhìn Diệu Thiên, khuôn mặt ả ta rất hốt hoảng. Ả còn không biết cuối cùng là Diệu Thiên nghĩ như thế nào.
Muốn trơ mắt nhìn bọn họ chịu chết sao?
“Ai!”
Diệu Thiên lâm vào tình huống khó xử, không biết phải làm như thế nào mới đúng. Ánh mắt hắn ta nhìn xung quanh, đây rất có thể là bẫy rập, đối phương xuất hiện là để dụ hắn rời khỏi xe ngựa.
Mắt thấy Lâm Phàm phóng về phía Tứ tượng, Diệu Thiên biết nếu hắn ta còn không ra tay, ba tên kia chắc chắn sẽ chết.
Không còn cách nào.
Kể cả là bẫy rập cũng chỉ có thể vào.
Lâm Phàm thấy Diệu Thiên đánh tới, trong lòng hắn cười thầm, chung quy hắn ta vẫn chọn Tứ tượng.
Mà thân hình hắn biến động, ngang nhiên đối đầu với Diệu Thiên.
Trong chớp mắt, cả hai đã đấu với nhau mấy chục chiêu.
Trong lòng Diệu Thiên kinh hãi, hắn ta phát hiện kình đạo của Lâm Phàm càng trở nên mạnh mẽ hơn so với lúc trước. Nếu cứ tiếp tục như thế này, kể cả hắn ta cũng không phải đối thủ của hắn.
Núp trong nơi tối tăm, Lý Đạo Đoan thấy sư đệ đã thành công dẫn dắt đối phương rời đi, quả nhiên hắn ta ra tay ngay lập tức. Hắn ta nhanh chóng phóng về xe ngựa, chỉ cần cứu được là sẽ rời khỏi ngay lập tức.
“Quả nhiên là kế điệu hổ ly sơn.”
Diệu Thiên vừa thoáng thấy bóng dáng của Lý Đạo Đoan liền biết giống như những gì hắn ta nghĩ. Nhưng mà cho dù bây giờ hắn ta có muốn quay về cũng không có cách nào.
Tên trước mặt đang quấn lấy hắn ta, khiến hắn ta không thể phân tâm.
Đồng thời, lúc nãy chỉ vừa mới liếc mắt nhìn Lý Đạo Đoan một cái mà suýt hắn đã gặp phải độc thủ. Ngón tay của Lâm Phàm sắc bén, chuyên tấn công vào mệnh môn của hắn, lỡ như bị đánh trúng thật sự không dám tưởng tượng hậu quả.
Nhưng mà vào lúc này, một bóng dáng từ phương xa mà tới. Người đó tựa như đang đi giữa không trung vậy, rõ ràng là ở rất xa, nhưng chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt, cũng không biết là loại tuyệt học gì.
Người này mang mặt nạ, từ từ dừng ở trên nóc xe ngựa.
Khuôn mặt Lý Đạo Đoan khẽ thay đổi, không ngờ lại có một kẻ thần bí xuất hiện.
Ngay vào lúc hắn ta đang chuẩn bị động thủ với đối phương, bên tai Lý Đạo Đoan truyền tới giọng nói của Lâm sư đệ.
“Sư huynh, mau lùi lại.”
Tuy rằng lời này của sư đệ khiến hắn có chút không thoải mái, nhưng mà Lý Đạo Đoan không ngốc. Sư đệ có tu vi như vậy mà còn cảm thấy khiếp sợ, chứng tỏ kẻ thần bí đột nhiên xuất hiện này tuyệt đối không đơn giản như hắn ta nghĩ.
Lý Đạo Đoan lặng im chuyển biến thân pháp, lui về phía sau.
“Bái kiến quốc sư.”
Mấy tên binh lính đang quây xung quanh xe ngựa nhìn thấy người tới vội xôn xao đặt binh khí xuống, trên mặt chúng hiện lên nét cuồng nhiệt, hai đầu gối quỳ xuống đất, tựa như hành hương mà hò hét vang trời.
Lâm Phàm nhanh chóng tách ra khỏi Diệu Thiên, quay về lại bên cạnh sư huynh.
Diệu Thiên thấy quốc sư tới cũng không đuổi theo Lâm Phàm mà đi tới trước xe ngựa, cung kính nói: “Diệu Thiên bái kiến quốc sư.”
Bên ngoài thì gọi là quốc sư.
Chỉ khi nào ở không có người ngoài thì gọi là ân sư.
…
“Sư huynh, rắc rối rồi, khả năng không thể cứu về được.” Lâm Phàm trầm giọng.
Lý Đạo Đoan nói: “Nếu liên thủ có chắc hơn không?”
“Không được. Thực lực của quốc sư này rất mạnh mẽ, sâu không thấy đáy. Đệ nhìn thấy lão ta tựa như một vực sâu, chỉ có thể trốn, không thể địch lại.” Lâm Phàm đáp.
Trong lòng Lý Đạo Đoan kinh hãi, không ngờ sư đệ lại đánh giá đối phương cao như thế.
Chưa từng nghe qua.
Lúc này, quốc sư nhìn về hai bóng dáng ở phương xa, thanh âm mạnh mẽ trầm ổn truyền tới: “Ngươi chính là Lâm Phàm của Chính Đạo tông?”
“Chính là ta.”
“Có từng nghe nói về ngươi, cũng đã gửi một phong thư cho ngươi. Vì sao không bỏ qua cho Hắc Lân của ta? Nó cũng chỉ là để truyền tin mà thôi.”
Lâm Phàm rất kinh ngạc, hắn vốn nghĩ quốc sư khi nhìn thấy bọn họ chắc chắn sẽ ra tay không hề suy nghĩ.
Không ngờ đối phương vậy mà lại nói chuyện với hắn.
Hắn nhẹ giọng nói với sư huynh: “Sư huynh, ngươi chạy trước, ta sẽ gặp lại ngươi sau.”
“Có phải là vì ta ở nên ngươi không thể chạy, ta không ở ngươi còn có phần nắm chắc.” Lý Đạo Đoan thấp giọng nói.
“Không sai.”
“Được, sư đệ nhớ cẩn thận.”
Lý Đạo Đoan không hề do dự, xoay người nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Lâm Phàm vẫn luôn quan sát quốc sư. Nếu như đối phương không để sư huynh hắn chạy trước, chắc chắn hắn sẽ ra tay ngăn lại. Nhưng hắn phát hiện quốc sư không hề có động tĩnh, giống như là không để sư huynh vào mắt.
Hừm…
Hình như là đúng rồi.
Vị trước mắt đúng là không xem Lý Đạo Đoan là gì cả.
Điều này khiến cho hắn nghĩ tới một so sánh không hay cho lắm. Có một con gấu trúc nhỏ và một con thỏ con, so sánh giá trị giữa hai con vật đó không cần phải nhiều lời nữa. Ai lại quan tâm con thỏ sẽ đi đâu.
“Hắc Lân mà quốc sư nói chính là con chim ưng già kia sao. Ta không biết nó là thú cưng của quốc sư, thêm nữa thú nuôi của ta đói bụng, nhân lúc ta không chú ý bèn một ngụm nuốt sạch nó. Cực kỳ xin lỗi, không phải cố ý. Hy vọng quốc sư có thể tha thứ.” Lâm Phàm nói.
Quốc sư cười: “Thú nuôi mà thôi, không để trong lòng. Bản tọa cảm thấy ngươi cực kỳ thú vị, có ý định gia nhập hội Quốc Sư không?”
Nghe thấy lời của quốc sư, Lâm Phàm còn có chút mừng thầm.
Dù sao ai cũng hy vọng có người có thể nhìn thấy điểm ưu tú của bản thân. Nhưng mà mừng thầm thì mừng thầm, hắn lại có cảm giác lão quốc sư trước mặt này cũng chưa chắc thông minh cho lắm.
“Đa tạ lòng tốt của quốc sư. Nhưng mà ta cũng không thể làm phản đồ, nếu không ta sẽ bị người trong thiên hạ chửi rủa.” Lâm Phàm nói.
Quốc sư đáp lại: “Tầm mắt của ngươi quá nhỏ bé. Người đời chỉ như con kiến, hà tất phải đế ý tới ánh mắt của con kiến? Bây giờ ngươi đang Tẩy Tủy tầng năm, bốn Long Cốt trước đã viên mãn, Đệ Ngũ Cốt gần viên mãn rồi. Bí pháp cất chứa mỗi một đoạn long cốt. Ngươi là tồn tại quỷ dị nhất mà bản tọa từng thấy trong các kỳ tài, cũng là người có cơ hội rời khỏi cái lồng chim này nhất.”
Chương 336 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]