Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 337: CHƯƠNG 337: TA BỊ NGỘ NHẬN LÀ ĐẠI LÃO (4)

Mấy người Diệu Thiên nghe vậy thì tái cả mặt.

Bọn họ nghe thấy lời của quốc sư, đột nhiên trong lòng rùng mình.

Không ngờ tên trước mặt này lại có tu vi đáng sợ như vậy.

Tu vi Tẩy Tủy tầng năm có thể đấu lại với bọn họ, chính là nhờ rèn luyện Long Cốt đến biến thái, còn có cất chứa bí pháp nữa sao?

Hai người giao lưu lại mang tới cho đám người Diệu Thiên nỗi khiếp sợ khôn cùng.

Đừng nói mấy người Diệu Thiên khiếp sợ, ngay cả Lâm Phàm cũng có chút ngốc rồi.

Lão quốc sư này vậy mà có thể nhìn thấy tình huống tu luyện của hắn.

Hai mắt này… Cũng không khỏi quá khủng bố rồi.

Không đúng, có lẽ là nhờ dùng thứ gì đó.

“Vâng, quốc sư nói có đạo lý. Nhưng mà… ta chính là tục nhân, rất để ý ánh mắt của người ngoài.”

Quốc sư nói tiếp: “Đây chỉ là ý tưởng nhất thời của ngươi thôi. Lúc ngươi nhìn thấy càng nhiều, ngươi sẽ biết hàm nghĩa của bản tọa, ngươi bây giờ còn lâu mới có thể đạt tới được.”

“Ha ha…” Lâm Phàm rất muốn nói cho quốc sư, mẹ nó lão đừng ồn, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể đưa hai từ ha ha cho lão.

“Ngươi đi đi.” Quốc sư ngẫm nghĩ rồi chầm chậm nói.

Lâm Phàm vừa kinh ngạc vừa khiếp sợ nhìn đối phương, trong đầu hắn có chút ngốc. Hắn đã chuẩn bị tốt tất cả mọi tình huống, ví dụ như chuẩn bị chiến đấu với đối phương, sau đó bị thương trốn thoát được, nhưng không ngờ đối phương lại để hắn đi như vậy.

“Ngươi để ta đi?” Lâm Phàm hỏi ngược lại.

“Ừ, đi đi.” Thanh âm mạnh mẽ, trầm ổn của quốc sư như sấm rền vậy, nói năng có khí phác. Cho dù mấy người Diệu Thiên không muốn thả hổ về rừng, nhưng mà dưới uy nghiêm của quốc sư, bọn họ đều im lặng không ra tiếng, không dám làm càn, thành thật đứng im tại chỗ.

“Ta có thể yêu cầu một điều không?”

“Nói.”

“Vợ chồng Trần Cung là cha mẹ của sư đệ ta, có thể giao bọn họ cho ta không?”

“Không được, nhưng bản tọa có thể bảo đảm, chờ bọn họ làm xong chuyện nên làm, ta có thể phái người đưa bọn họ trở về an toàn.” Quốc sư nói.

Lâm Phàm không biết cuối cùng quốc sư nghĩ như thế nào.

Theo lý mà nói, bọn họ là kẻ địch, là đối thủ. Gặp mặt không đấu đến ngươi chết ta sống đã không thể nào nói nổi rồi, cuối cùng là trong bụng đối phương đang suy tính cái gì?

Hắn nhìn quốc sư chằm chằm, sau đó ôm quyền.

“Đa tạ.”

Vừa nói xong, hắn đã nhanh chóng xoay người rời khỏi.

Chạy còn cực kỳ nhanh, hắn chỉ sợ đối phương đột nhiên đổi ý.

Diệu Thiên mê mang nhìn ân sư, hoàn toàn không hiểu chuyện hôm nay của ân sư như thế nào. Ân sư có thủ đoạn sắc bén, bất kỳ ai dám làm trái với lời của ông ta cũng sẽ không có kết cục tốt, ân sư chắc chắn sẽ dùng thủ đoạn mạnh mẽ để trấn áp.

Nhưng không ngờ ân sư lại thả cho đối phương rời đi.

Quốc sư đi tới trước xe ngựa, vén rèm lên, nhìn người đang ở trong xe: “Trần tiên sinh, Trần phu nhân, khoảng thời gian này phải vất vả các ngươi rồi. Lời mới nãy của bản tọa các ngươi cũng nghe được, bản tọa là người giữ lời.”

Trần Cung nhìn mặt nạ của quốc sư, ông nhất thời rơi vào trong hồi ức.

Người này rất quen thuộc.

Hình như khi ông ta còn nhỏ, ông ta từng gặp qua người như vậy khi đi theo phụ thân.

“Ấy, sư huynh đâu?”

Lâm Phàm lúc chạy trốn vẫn luôn tìm kiếm bóng hình của sư huynh. Thời gian cả hai tách ra không được bao lâu, theo lý thuyết hắn có thể đã đuổi kịp. Nhưng mà cho tới bây giờ hắn vẫn chưa bắt kịp được sư huynh, không lẽ là đi nhầm.

Nhưng rất nhanh, hắn biết rằng bản thân đã nghĩ sai rồi.

Nơi xa, sư huynh đang chạy trốn, tốc độ chạy trốn cực nhanh, sư huynh giống như đã sử dụng kình đạo cả người vậy. Đây chính là lấy mạng mà chạy đây.

“Sư huynh…” Lâm Phàm hét lên.

Đằng trước.

Lý Đạo Đoan chạy rất nhanh. Hắn ta vẫn luôn tin tưởng vào lời sư đệ nói với hắn ta. Nếu như hắn ta không ở đó, sư đệ nhất định sẽ có biện pháp trốn được.

Ai da!

Lý Đạo Đoan chưa bao giờ nghĩ tu vi của bản thân sẽ trở thành kéo chân như vậy.

Lúc trước hắn ta chưa từng có cảm giác này

Nhưng không biết vì sao, từ khi tiếp xúc gần với lâm sư, tỷ lệ gặp phải mấy chuyện này hình như có chút tăng lên.

Đột nhiên, hắn ta nghe thấy giọng nói quen thuộc nên dừng chân lại.

Lý Đạo Đoan nhìn thấy sư đệ đuổi theo ở sau, cẩn thận nhìn ra xa hơn nữa, không phát hiện có truy binh.

Hắn vội vã tụ hợp với sư đệ, vừa nhìn thấy sư đệ việc đầu tiên hắn ta làm chính là quan sát tình huống của sư đệ, có bị thương hay bị gì không.

“Sư đệ, không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì, rất tốt. Sư huynh, huynh chạy thật nhanh, suýt nữa ta đã không đuổi kịp huynh.”

“Không đâu. Không nói mấy chuyện này nữa, sư đệ chạy ra như thế nào vậy?” Lý Đạo Đoan rất tò mò, quốc sư kia là một cao thủ, một khi đã bị cao thủ nhắm vào thì chạy là một chuyện rất khó.

Lâm Phàm cười đáp “Không chạy, đi ra.”

“???”

Lý Đạo Đoan bị Lâm Phàm nói cho ngốc, hắn ta không hiểu ý của hắn là sao.

Lâm Phàm nói: “Ta có nói chuyện với quốc sư kia. Nói vài chuyện phiếm, có lẽ là lão phát hiện nhân cách của ta có mị lực nên muốn kéo ta nhập bọn. Ta quyết đoán từ chối, sau đó lão ta nói… Ngươi đi đi.”

“Cứ như vậy thôi?”

“Ừ, cứ như vậy. Sau đó ta cứ thế mà đi. Còn nữa, lão đồng ý chờ khi nào vợ chồng Trần Cung làm một chuyện cho lão xong, lão sẽ phái người đưa bọn họ quay về. Ta nghĩ lão thân là quốc sư của một quốc gia, chắc là sẽ không nói dối đâu.”

Nghe xong những lời của Lâm Phàm, Lý Đạo Đoan thật sự có chút không dám tin.

Hắn ta ngây người nhìn Lâm Phàm.

Sư đệ khiến hắn ta cảm thấy có chút xa lạ.

Thể diện của sư đệ thật sự lớn như vậy ồi.

Lâm Phàm nói: “Sư huynh, đừng nghĩ nữa, không còn việc gì nữa rồi. Chúng ta trở về tìm Trần sư đệ thôi, sợ là hắn đang còn chờ sốt ruột.”

Phụ cận Hạc thành.

Trần Chí Vũ ở bên cạnh Xám Xám, hắn ta đã đợi vài ngày vẫn chưa nhìn thấy hai sư huynh. Trong lòng hắn ta rất sốt ruột, không biết cuối cùng sư huynh như thế nào rồi.

Có gặp phải nguy hiểm gì hay không.

Nghĩ tới loại tình huống này thôi, hắn ta đã tự trách trong lòng nhiều lần.

Cảm giác đây chính là lỗi của hắn ta.

Chương 337 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!