Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 338: CHƯƠNG 338: TA BỊ NGỘ NHẬN LÀ ĐẠI LÃO (5)

Nếu như không phải vì chuyện của hắn ta, các sư huynh cũng sẽ không gặp phải chuyện như vậy.

Trần Chí Vũ nhìn thú nuôi Xám Xám của sư huynh, phát hiện Xám Xám ngủ liền tù tì vài ngày. Khi nào đói thì sẽ tự đi vào rừng bắt thú hoang, lần nào cũng ăn đến khi no căng bụng mới quay về.

Tuyệt đối sẽ không mang theo thi thể của thú hoang quay về.

Tựa như muốn nói cho hắn ta biết… Muốn ăn thì tự mà đi săn thú. Ngươi sinh ra làm người mà lại dựa vào một con vật nuôi như ta tìm đồ ăn cho ngươi, có thể có chút thể diện được không?

Rào rào!

Có động tĩnh truyền tới từ xung quanh.

Xám Xám ngửi thấy mùi vị quen thuộc, nó vội vàng đứng dậy gầm gừ…

Trần Chí Vũ đã chuẩn bị chiến đấu cho thật tốt, mãi đến khi phát hiện chính là hai sư huynh của mình thì mới nhẹ nhàng thở ra.

Thủ đô.

Quốc sư xem xét bản điều tra trước mặt.

Ở trên ghi rõ tỉ mỉ về Lâm Phàm.

Bắt đầu kể từ khi gia nhập Kình Lôi Minh ở thành Thiên Cửu cho tới Chính Đạo tông.

Càng xem càng khiếp sợ.

Thậm chí quốc sư cả kinh đến mức da đầu tê dại.

“Mấy năm ngắn ngủi đã tu luyện đến cảnh giới này, là thế gian thật sự có yêu nghiệt, hay là…” Quốc sư càng không thể tin nổi.

Lão ta đứng dậy, từ trong ám cách lấy ra một phiến đá.

Trên phiến đá có khắc chữ rậm rạp, từng chữ một tựa như nòng nọc vậy.

Đây là thứ lão tìm được từ trong một tòa mộ.

Chủ nhân của mộ là ai không thể hiểu hết được, không rõ lý lịch, nhưng nội dung trên phiến đá lại khiến lão ta cực kỳ khiếp sợ.

Ý đại khái trên đó chính là từ rất lâu rất lâu trước kia, một quyền quán bé nhỏ không đáng kể thu một người đệ tử. Đệ tử kia khi gia nhập vào quyền quán cũng tầm khoảng bảy tám tuổi, trong vòng năm mươi năm đã tu luyện tới Tẩy Tủy tầng chín, hơn nữa Cửu Cốt toàn mãn. Trong đó còn ghi chép lại, vị đệ tử giống như yêu nghiệt này là người ở bên ngoài, lưu lạc tới nơi đây, trùng tu chân thân xong sẽ rời khỏi nơi này.

Nội dung chỉ có chừng đó.

Những đoạn khác đã mơ hồ không đọc được.

Quốc sư nghiên cứu hồi lâu mới nghĩ ra được một loại khả năng, có thể người bên ngoài chuyển kiếp trùng tu.

Khi nhìn thấy Lâm Phàm, trong đầu lão đột ngột toát ra ý nghĩ như vậy.

Không lẽ vị đệ tử Chính Đạo tông này chính là người bên ngoài chuyển thế trùng tu sao?

Lão ta có hoài nghi nhưng không xác định được.

Đó chính là lí do vì sao quốc sư lại không ra tay.

Lão muốn đánh cược một lần.

Ban đêm.

Làng chài Trường Thọ.

Sắc mặt Tú Tú hồng nhuận, thỏa mãn nằm trong lòng ngực Hoa Liên, lồng ngực ấm áp cứng rắn làm Tú Tú cảm thấy rất an toàn. Tú Tú bị thiếu hụt tình thương của cha nên cảm thấy nhất định là do cha mẹ phù hộ nàng ấy.

Để nàng ấy gặp được người tốt như Hoa ca vậy.

“Hoa ca…”

“Ừ?” Hoa Liên nhìn đêm tối bên ngoài, mỗi một ánh sao đều làm hắn ta có loại cảm giác không chân thật, giống như chưa bao giờ thanh tịnh và yên bình như thế.

“Thật hy vọng cả đời như vậy.”

Nghe được lời nói của Tú Tú, Hoa Liên lặng im, thương thế của hắn ta đã sớm lành, cho dù kình đạo bị phong bế thì cũng đã phá vỡ vào mấy ngày trước, hắn ta muốn nói với Tú Tú một tiếng, còn có chuyện quan trọng phải rời đi.

Chỉ là hắn ta nói không nên lời.

Hắn ta từng nghĩ mang theo Tú Tú rời đi.

Nhưng mà hắn ta không muốn mọi người biết đến Tú Tú, bởi vì thân phận của hắn ta ở đó, đôi tay hắn ta đã lây dính máu tươi và gây thù chuốc oán quá nhiều, Tú Tú là sơ hở duy nhất của hắn ta.

Một khi bị người có tâm phát hiện, chính là đưa Tú Tú đi tìm chết.

Huống hồ, Ngụy công chưa chắc sẽ để hắn ta hãm sâu vào trong tình cảm nam nữ.

Đối với loại người như bọn họ mà nói, thuộc về tối kỵ.

“Sẽ, nhất định sẽ.” Hoa Liên vuốt mái tóc dài của Tú Tú, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve phần lưng nàng ấy, hắn ta chưa từng nghĩ sẽ có chuyện như vậy xảy ra trên người hắn ta.

Một kẻ mấy chục tuổi đời ở bên nhau với cô nương làng chài mười tám mười chín tuổi.

Nếu bị người biết rõ biết, tuyệt đối sẽ chê cười.

Đột nhiên, đrong đầu Hoa Liên nảy ra một loại ý tưởng đáng sợ, chính là yên lặng núp trong làng chài, làm bạn Tú Tú vượt qua cả đời, rất nhanh hắn ta đã bị loại ý tưởng này dọa sợ.

Sao lại có ý tưởng như vậy.

Ngụy công có ân nặng tựa như núi đối với hắn ta, hơn nữa vẫn là thời điểm mấu chốt, sao có thể bỏ Ngụy công mà đi?

Chỉ là…

Sau khi trong đầu hắn ta vừa xuất hiện loại ý tưởng này thì không thể cứu vãn, nội tâm vẫn luôn tranh đấu.

Nếu Lâm Phàm biết tình huống lúc này của Hoa Liên, tuyệt đối sẽ dùng lời nói thấm thía nói cho hắn ta.

Nữ nhân chỉ biết ảnh hưởng tới tốc độ ra quyền của chúng ta.

Nhưng sư tỷ của ta không tính, chuyện của ngươi ngươi tự xem.

“Hoa ca, chúng ta có một đứa con đi.” Tú Tú ngượng ngùng dò hỏi.

“…”

Hoa Liên nghe được lời này, đầu đột nhiên nổ tung.

‘Con?’

Đây là chuyện hắn ta không dám tưởng tượng, đối với hắn ta mà nói, nói chuyện yêu đương chính là một loại xa xỉ, càng không cần nói đến có con.

Hắn ta nhìn Tú Tú, đối diện với ánh mắt nàng ấy, muốn nói đợi một chút nữa.

Nhưng không biết nghĩ đến cái gì, trong lòng Hoa Liên quyết tâm, còn không phải là con à, tại sao Hoa Liên ta không thể có.

Làm!

……

Chính Đạo tông.

Lâm Phàm trở lại sơn môn, đầu tiên là báo cáo an toàn với sư tỷ, chuyện đã trải qua vào lần đi ra ngoài này quả thực có chút khó mà nói, nguy hiểm là có, nhưng nguy hiểm không có theo đuổi không dứt, mà là kết thúc một vừa hai phải.

Trong lòng hắn vẫn luôn nghĩ tại sao quốc sư lại thả hắn rời đi.

Thậm chí còn chẳng hề phải ra tay giao chiến gì.

Quá kỳ lạ.

Trước không nói có phải vấn đề mị lực nhân cách hay không, hắn hoài nghi quốc sư nhìn thấy tình huống tu luyện của hắn rồi xem hắn trở thành nhân vật rất khó lường, muốn kết thiện duyên để ngừa tương lai bị chính mình đánh chết.

Nhưng ngẫm lại cũng không đúng.

Với thực lực hiện tại của hắn, có sự chênh lệch rất lớn với quốc sư.

Nếu quốc sư ra tay ngay lúc đó thì chưa chắc hắn có thể chống đỡ được.

Chương 338 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!