Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 339: CHƯƠNG 339: ĐỂ TA NHÌN XEM LIÊN MINH NÀY LÀM CÁI GÌ (1)

Thôi.

Không nghĩ tới những việc này nữa.

Tu luyện mới thật sự là chuyện nên chú ý.

Năm tháng vội vàng, thời gian trôi qua thật nhanh.

Đỉnh vách núi.

Lâm Phàm lên cấp về phía con đường võ đạo càng thêm cao thâm.

Phối hợp với bạo kích, độ thông thạo tăng lên rất nhanh.

Sau khi tu luyện Đệ Ngũ Cốt đến cảnh giới viên mãn.

Thực lực của hắn sẽ sinh ra thay đổi long trời lở đất.

Mấy tháng sau.

Tiếng nhắc nhở quen thuộc truyền đến.

【Nhắc nhở: Đệ Ngũ Cốt lên cấp!】

【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp một trăm lần!】

【Đạt được: Điểm vạn năng +100!】

Theo Đệ Ngũ Cốt viên mãn.

Một luồng khí nhẹ nhàng khoan khoái vọt thẳng lên cao rồi tràn vào trán, tinh thần thoải mái dễ chịu, có thể cảm giác được thân thể có thay đổi rất lớn, thực lực mạnh hơn là một phương diện, hơn nữa hắn cảm thấy lực khống chế đối với kình đạo cũng có tiến bộ rất lớn.

Tổng thể mà nói: Lại mạnh.

Lâm Phàm nhìn thoáng qua Xám Xám đang ngủ say, nhảy lên, thân như đại bàng, bay lượn mà đi.

Theo hắn hiện thân ở sơn môn.

Giống như mọi khi, hắn lại trở thành nhân vật cấp thần tượng trong mắt các đệ tử.

Hắn đã sớm quen với ánh mắt sùng bái của các sư đệ, ngoại trừ ban đầu có chút kích động ra thì bây giờ hắn đã thản nhiên tiếp thu.

Ngay lúc hắn đi tìm trưởng lão Trần Hư, sư muội Tào Chân Sương xuất hiện.

“Lâm sư huynh.”

Lâm Phàm dừng bước chân lại, nghi hoặc nói: “Sư muội, có việc gì?”

“Sư huynh, có người tìm ngươi, người đang ở cửa sơn môn đấy.”

Nghe Tào sư muội nói mấy lời này, mặt Lâm Phàm lộ vẻ nghi hoặc, lại là ai tới tìm mình nhỉ?

Nhìn xem cũng được.

“Đa tạ sư muội đã báo, ta đi xem.”

Rất nhanh.

Lâm Phàm đi vào cửa sơn môn, nhìn thấy bóng người đứng ở nơi đó thì mặt lộ vẻ nghi hoặc, không ngờ là Cổ Đại Toàn của Hoàng Thành ty tới, điều này làm cho hắn rất tò mò.

Sau nhiều lần từ chối thì ở trong mắt Lâm Phàm, hẳn là giữa hai người đã không có bất kỳ tiếp xúc nào.

Hắn cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc đi tìm đối phương.

Nhưng không ngờ Cổ Đại Toàn lại chủ động tìm tới mình, như thế làm cho hắn rất ngạc nhiên.

Nhưng dù vậy thì vẫn mặt đầy mỉm cười mà nghênh đón.

“Cổ huynh, đã lâu không thấy, nghĩ thế nào mà lại tới tìm ta.” Đầy mặt Lâm Phàm đều là vẻ tươi cười dối trá, bạn bè của hắn không tính nhiều, ngoài sơn môn và người trong thành Thiên Cửu ra, cũng chỉ có Vương Bảo Phong là gần gũi nhất.

Còn về Cổ Đại Toàn… Vậy không cần nhiều lời.

Sơ giao mà thôi.

Lâm Phàm hắn không nợ đối phương bất cứ cái gì, ngược lại đối phương thiếu hắn rất nhiều, hơn nữa còn là ân tình cứu mạng.

Cổ Đại Toàn nhìn thấy Lâm Phàm, vẻ mặt lạnh lùng dần dần trở nên ấm áp, đôi tay ôm quyền: “Lâm huynh…”

Từ ‘huynh’ này rất tiện lợi trong chốn giang hồ.

Không quan tâm có quen biết hay không, ai đều có thể gọi.

“Cổ huynh không ở Đô thành hưởng thanh phúc, sao lại chạy tới nơi này?” Lâm Phàm dò hỏi.

Chỉ cần Cổ Đại Toàn có việc thỉnh cầu thì hắn đều sẽ từ chối, đừng nói đến mấy thứ đại nghĩa dân tộc lung tung rối loạn đó, nếu là người khác nói với hắn, ngược lại hắn còn tin tưởng, chỉ riêng Hoàng Thành ty là hắn đã nhìn thấu hoàn toàn.

Lúc chiến sự xảy ra thì ngay cả cặn bã cũng chưa nhìn thấy.

À không đúng, còn nhìn thấy một vị, là tới đưa thánh chỉ lui binh.

Nếu không phải bị hắn xé, quỷ biết sẽ xảy ra chuyện gì.

“Ai, có thể có thanh phúc gì mà hưởng thụ, bây giờ vội đến sứt đầu mẻ trán, ngược lại Lâm huynh rất thoải mái, ở trong sơn môn tu luyện không hỏi thế sự, nếu không phải người mang chức trách thì ta cũng muốn tìm nơi tốt nghỉ ngơi một chút.” Cổ Đại Toàn cảm thán nói.

Lâm Phàm nói: “Cổ huynh cần gì phải nói này đó, lúc chiến sự xảy ra ta lại không rảnh rỗi, chính là mạo hiểm cả tính mạng để đi chống địch, mà Cổ huynh thân là thống lĩnh Hoàng Thành ty thì lại không làm chút việc nào?”

Nói là cười nói, nhưng ý trên mặt chữ lại làm Cổ Đại Toàn cảm giác được một tia không thích hợp.

“Lâm huynh, ngươi cũng biết tuy ta thân là thống lĩnh Hoàng Thành ty, nhưng có việc cũng không phải một mình ta có thể quyết định.” Cổ Đại Toàn nói.

“Được rồi, không nói lời khách sáo nữa, chính cái gọi là đạo khác biệt khó lòng hợp tác, ta đã từng không biết Hoàng Thành ty đang làm cái gì nên cũng không nói gì nhiều, nhưng sau đó ta lại phát hiện thật sự là Hoàng Thành ty các ngươi không làm việc chính, suốt ngày chính là gây chuyện linh tinh.”

Lâm Phàm nói rất trắng ra, cũng không sợ đắc tội Hoàng Thành ty, khó chịu thì tới gây với ta, nhìn xem cuối cùng là ai gây ai.

Cổ Đại Toàn nghe Lâm Phàm nói lời này, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Gã tới tìm Lâm Phàm là muốn nói chút chuyện, ai có thể ngờ chuyện còn chưa nói mà đã bị Lâm Phàm mắng một chặp, thân là thống lĩnh Hoàng Thành ty, tất nhiên cần phải bảo vệ thanh danh của Hoàng Thành ty.

“Lâm huynh ăn nói cẩn thận, tôn chỉ của Hoàng Thành ty chính là giúp đỡ chính đạo, diệt trừ Ngụy Đường, duy trì sự ổn định của triều đình, làm những chuyện như vậy, mỗi một việc đều…”

“Được rồi, đừng nói nữa, càng nói càng tức.” Lâm Phàm trực tiếp cắt ngang lời nói đường hoàng của Cổ Đại Toàn, nghe xong đều muốn đánh Cổ Đại Toàn một trận tơi bời.

Nếu không phải đã từng quen biết thì hắn cũng mặc kệ đối phương.

Cổ Đại Toàn ngây người nhìn Lâm Phàm.

Cũng không biết Lâm Phàm ăn thuốc nổ gì mà giọng điệu vô cùng căng thẳng, chỉ là biện luận đơn giản mà thôi lại làm cho đối phương có chút không kiên nhẫn.

“Cổ thống lĩnh, ngươi trở về đi, mặc kệ bất cứ chuyện gì ta cũng không muốn hỏi tới, nếu ngươi nói chính là chuyện của Hoàng Thành ty, kính xin khỏi mở miệng vàng, không có hứng thú.” Lâm Phàm nói.

Cổ Đại Toàn có rất nhiều lời nghẹn ở trong lòng, nghe Lâm Phàm nói những lời này, trong lúc nhất thời gã cũng không biết nên nói cái gì.

Thấy gã không nói lời nào, Lâm Phàm xoay người đi đến sơn môn.

“Không tiễn, sau này đừng tới.”

Giọng nói kiên quyết truyền vào trong tai Cổ Đại Toàn, làm gã sợ hãi đến đứng ngây ngốc tại chỗ.

Tận mắt nhìn thấy bóng dáng rời đi của Lâm Phàm.

“Này… Này…"

Chương 339 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!