Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 340: CHƯƠNG 340: ĐỂ TA NHÌN XEM LIÊN MINH NÀY LÀM CÁI GÌ (2)

Cổ Đại Toàn nhíu mày, ngón tay bóp huyệt Thái Dương, giảm bớt cảm xúc.

“Nhìn lầm ngươi rồi.”

Hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

Chân núi.

Chu Cửu Lê chờ đợi với vẻ mặt nặng nề, thấy Cổ Đại Toàn một thân một mình từ trên núi đi xuống thì nhếch miệng lên, giống như hắn ta nói, không có bất kỳ tác dụng gì.

“Sao rồi?”

Đợi đến lúc Cổ Đại Toàn tới gần, Chu Cửu Lê mới mở miệng dò hỏi.

Cổ Đại Toàn cúi đầu nói: “Đại thống lĩnh nói rất đúng, quả thực là hắn cùng một phe với Ngụy cẩu.”

“Đây là chuyện không cần nghĩ nhiều, chẳng qua ngươi không tin, vốn định cho Chính Đạo tông một cơ hội nhưng xem ra hắn không biết quý trọng.” Chu Cửu Lê trầm giọng nói.

“Vâng, thuộc hạ hiểu.” Cổ Đại Toàn chém đinh chặt sắt đáp.

Trên núi.

Trần Hư chắp tay mà đứng, nhìn chân trời ở phương xa, ánh mắt dừng trên ráng màu, có lẽ là do xúc cảnh sinh tình, lòng có cảm nghĩ nên ý thơ bộc phát…

“Ráng màu…”

“Trưởng lão.”

Giọng nói truyền đến không đúng lúc đã cắt ngang Trần Hư phát huy, nếu là đệ tử khác tiến đến quấy rầy, Trần Hư tuyệt đối sẽ dạy cho đối phương một bài học thật sâu sắc.

Ngươi có biết, chỉ vì một tiếng hò hét của ngươi mà đã hủy diệt mất một câu thơ có thể truyền lưu thiên cổ?

Chỉ là ngay lúc nhìn thấy Lâm Phàm.

Trên mặt trưởng lão Trần Hư lộ ra vẻ tươi cười sáng chói tựa như cúc hoa nở rộ.

“Không tu luyện thật tốt, sao lại tới tìm… Ơ, hay là ngươi đột phá?” Trần Hư quan tâm dò hỏi, ngay sau đó tinh thần chấn động, nghĩ đến một loại khả năng, cũng là một màn hắn ta muốn nhìn thấy nhất.

Vẻ mặt Lâm Phàm thản nhiên, mỉm cười:

“Trưởng lão suy đoán không tệ, đệ tử đã đột phá, muốn xin trưởng lão một quyển bí pháp, dung nạp vào trong Đệ Ngũ Cốt.”

Trưởng lão Trần Hư khiếp sợ đến nỗi nói không nên lời.

Nếu có thể, hắn ta đều muốn bái Lâm Phàm làm sư phụ, thỉnh cầu hắn truyền thụ bí quyết làm sao có thể tu luyện nhanh chóng như vậy.

Chẳng qua thân phận của hắn ta đặt ở đó.

Chỉ cần nói ra yêu cầu này thì thật sự chẳng còn mặt mũi gì nữa

“Không tệ, thật không tệ.”

Trong lòng trưởng lão Trần Hư vui mừng, đều muốn vuốt ve đầu Lâm Phàm mà khen một phen thật tốt, sau đó ôm Lâm Phàm vào trong lòng ngực, vỗ nhẹ cái ót hắn, nói một câu… Thật là bé ngoan của lão phu.

“Bí pháp, bí pháp bình thường còn không bằng không tu luyện, để lão phu suy nghĩ kỹ một chút.”

Hắn ta thật lòng hy vọng Lâm Phàm có thể càng ngày càng mạnh.

Hơn nữa Lâm Phàm chủ động tới tìm hắn ta muốn bí pháp, đủ để chứng minh địa vị chính mình ở trong cảm nhận của hắn cao bao nhiêu.

Nếu không thì tại sao không đi tìm sư huynh sư tỷ chứ.

Điểm này là hắn ta vui mừng nhất.

Lâm Phàm chờ đợi, bây giờ hắn tu luyện tổng cộng bốn môn bí pháp, gấp ba, bốn lần, gấp bảy, gấp mười lần, bốn cốt viên mãn nối liền, có thể bộc phát ra kình đạo gấp hai mươi bốn lần.

Điểm này rất nhiều người đều khó có thể đạt tới.

Muốn nói bây giờ ai có thể đủ sức liều mạng với hắn.

Quốc sư trong hội Quốc Sư có khả năng giống hắn, cũng rèn luyện Long Cốt rất viên mãn, chỉ là không biết lão ta rèn luyện tới trình độ nào.

Lúc này.

“Có.”

Trần Hư cười nói: “Bí pháp mà ta tu luyện rất không tệ, Cửu Chuyển Bí Pháp, tu luyện đến cảnh giới viên mãn có thể tăng phúc kình đạo gấp tám lần.”

Môn Cửu Chuyển Bí Pháp này là tuyệt học sở trường của Trần Hư.

Cũng là bí pháp có bội số tăng phúc cao nhất mà hắn ta tu luyện.

Có chút chênh lệch với Huyền Vũ bí pháp, nhưng mà ở trong mắt Lâm Phàm đã thuộc về loại bí pháp rất tốt.

“Đa tạ trưởng lão.”

Lâm Phàm cảm kích nói.

Sau khi thực lực được mọi người biết rõ thì sinh hoạt của hắn dần trở nên đơn giản, không có những chuyện sốt ruột kia, bí pháp tu luyện và đại dược đều do trưởng lão cung cấp, nhân sinh muôn vẻ muôn màu như vậy.

Giấu giếm có gì tốt chứ.

Giấu giếm đến cuối cùng, giả bộ là giả bộ tới sướng rồi, nhưng quá trình lại rất gian khổ.

Trần Hư lắc đầu: “Ngươi có thể trưởng thành chính là hồi báo tốt nhất đối với sơn môn, Chính Đạo tông không tính là mạnh nhất, về sau còn cần dựa vào người trẻ tuổi như các ngươi chống đỡ, những sư đệ sư muội đó của ngươi cũng đều cần ngươi tới bảo vệ, giống thế hệ này của chúng ta, cũng đã làm tới cực hạn, muốn gần thêm một bước nữa còn cần dựa vào các ngươi.”

“Đệ tử ghi nhớ trong lòng.”

Lâm Phàm gật đầu thật mạnh, nhớ kỹ lời nói của trưởng lão ở trong lòng.

Lấy được bí pháp.

Lâm Phàm trở lại vách núi tiếp tục tu luyện, nếu cuộc đời hắn có kế hoạch thì sẽ lập tức phát hiện quá trình của hắn rất đơn giản.

Tu luyện — sư tỷ — tu luyện…

Tuần hoàn như thế.

Không có cuối.

Thanh Nang tông.

Trần Hầu cầm một phong thiệp mời, vẻ mặt rất nghiêm túc, vẻ mặt Chu Vũ bên cạnh cũng rất nặng nề.

“Phong thiệp mời này rất nguy hiểm.”

Trần Hầu nhận được thiệp mời mà Hoàng Thành ty đưa tới, ý tứ rất rõ ràng, hy vọng Trần Hầu có thể trở thành một trong những người trừng trị minh chủ của liên minh Ngụy, dẫn đầu những người hào hiệp trong giang hồ kia cùng bàn chuyện lớn.

“Sư huynh, nếu nguy hiểm thì chúng ta có thể không thèm nhìn, sơn môn chúng ta tự mình phát triển, có liên quan gì tới triều đình hắn chứ.”

Ý tưởng của Chu Vũ rất đơn giản.

Không thèm nhìn là được.

Hoàng Thành ty còn có thể làm gì bọn họ chứ, rốt cuộc Thanh Nang tông bọn họ cũng không phải ăn chay.

Trần Hầu trầm tư, chậm rãi nói:

“Sư đệ, Ngụy Trung ép chúng ta luyện chế Hóa Ma đan, làm chúng ta lên thuyền giặc của lão, Diệu Thiên bảo đảm với chúng ta, tuy rằng không có hoàn thành nhưng ta tin tưởng hắn ta sẽ giữ lời hứa, bây giờ Ngụy Trung là trở ngại lớn nhất ngăn cản Đại Càn tiến vào Hoài Châu, nếu có thể diệt trừ lão thì mọi việc như ý.”

“Sư huynh, đám người giang hồ kia đều là binh tôm tướng tép, năm bè bảy mảng, không đáng nhắc tới, nhưng Yêu đường và Võ đường trong tay Ngụy Trung cũng không phải ăn chay.” Chu Vũ lo lắng nói.

Trần Hầu nói: “Ha hả, Yêu đường và Võ đường chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trận chiến ở Hạc thành thương vong vô số, đã sớm thương gân động cốt, nguyên khí bị tổn thương nặng nề, phong thiệp mời này hẳn là không chỉ Thanh Nang tông chúng ta nhận được, tất nhiên tông môn khác cũng có, phái Bảo Hoàng lão rõ ràng muốn đưa Đại Âm cho Đại Càn thì liên quan gì tới chúng ta, mà cái chúng ta muốn chính là địa bàn tông môn.”

Chương 340 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!