Chu Vũ biết sư huynh nói thật, nhưng không biết tại sao vẫn cảm thấy có chút không tốt.
“Sư huynh, Đại Càn và Đại Âm xảy ra xung đột, chúng ta không hỗ trợ còn chưa tính, giờ trực tiếp làm dao nhỏ trong tay Đại Càn, chôn vùi Ngụy Trung. Ngươi cũng biết Đại Âm chống đỡ được là bởi vì Ngụy Trung đang liều mạng kéo về sau. Một khi không có Ngụy Trung, kỵ binh Đại Càn đạp tới, mà Diệu Thiên lại lật lọng thì nên làm sao cho phải.”
Tuy nói ý kiến của Chu Vũ là không hy vọng đánh vỡ cân bằng hiện giờ, nhưng lão ta lo lắng đều là Diệu Thiên lật lọng, mà không phải kỵ binh Đại Càn đến sẽ mang đến tai nạn cỡ nào cho các bá tánh.
“Tuy nói hắn ta là phản đồ, nhưng Diệu sư đệ làm người vẫn khá được.” Trần Hầu nói.
“Sư huynh, không thể nói lời chắc chắn như vậy.”
“Trước không vội thảo luận, nhìn xem có những ai, nếu Thanh Nang tông chúng ta không động thủ mà sơn môn khác gia nhập, xong việc phái Bảo Hoàng sẽ không nương tay với chúng ta, trái phải đều là lựa chọn, tình nguyện chọn cái có nắm chắc.”
Trần Hầu vẫy vẫy tay không muốn thảo luận nhiều, liên minh giang hồ gì chứ, cũng chỉ là phái Bảo Hoàng làm ra mà thôi.
Ngụy Trung đã rơi vào thế yếu.
Đánh một trận xong, xem như sắp đánh sạch mọi thế lực của lão.
Yêu đường và Võ đường đã từng có vô số cao thủ, nhưng bây giờ lại có mấy người có thể đặt lên mặt bàn.
Hoàng Thành ty gửi thiệp mời.
Không chỉ ba tông ở Hoài Châu, mà châu khác cũng đều nhận được.
Ví dụ như Quyền tông ở An Châu… sơn môn ở tất cả các châu đều nhận được thiệp mời.
Chẳng qua chuyện này làm vô cùng bí mật.
Không có bất kỳ một sơn môn nào dám can đảm tuyên truyền việc này ra ngoài, rốt cuộc nhận thiệp mời và không nhận là hai chuyện khác nhau, cho dù chuyện vỡ lở cũng tuyệt đối không phải do bọn họ nói ra.
Đô thành.
Trần Cửu của Hoàng Thành ty vội xong chuyện trong tay, đi trên đường phố mà không có bất kỳ mục đích nào, nhìn Đô thành phồn hoa, trong lúc nhất thời hắn ta rơi vào dòng suy nghĩ.
Ngày xưa kết thúc, buổi tối đều sẽ kết bạn với mấy người đồng sự đi uống chút rượu, nhìn xem những con hát mê người đó, nhưng trong khoảng thời gian gần đây hắn ta không có một chút tinh thần nào.
Cả người đều trở nên trầm lặng ít nói.
Về đến nhà.
“Mẹ, con đã trở về.”
Trần Cửu nhậm chức ở Hoàng Thành ty, lương tháng không ít, nhưng ở loại khu vực Đô thành tấc đất tấc vàng này, gần như chỉ có thể mua nổi phủ đệ hai phòng một sảnh có sân nhỏ.
Một bà lão ngồi trên ghế thái sư dệt khăn quàng cổ, trời trở lạnh, ngày đông cũng sắp đến, mấy thứ ăn mặc đồ dùng gia đình này đều do bà ấy dệt từng đường kim mũi chỉ ra.
Chính là vì trợ giúp chi phí trong nhà.
“Ừ, trở về là tốt rồi, đều đã làm nóng đồ ăn cho con rồi.”
Bà lão rất bận tâm tới việc cưới xin của con cái, rõ ràng nhậm chức ở Hoàng Thành ty, công tác ở nơi tốt như thế lại rất lâu vẫn không lập gia đình, làm lão phu nhân không biết làm sao cho phải.
Trần Cửu bưng đồ ăn nóng ra, nhưng trước khi dùng cơm đều sẽ thắp hương cho tổ tông, trong phòng có treo một bức họa ở trên tường cao, bức họa là lão tổ tông Trần gia, còn lại dưới bức họa là từng khối bài vị.
Đốt hết hương, lễ bái xong.
Trần Cửu trở lại trước bàn cơm, ăn đồ ăn mà mẫu thân tự tay chuẩn bị.
“Cửu Nhi, gần đây lũ vong ơn bội nghĩa đó có động tác gì không?” Bà lão dò hỏi.
‘Lũ vong ơn bội nghĩa mà bà ấy nói chính là Đại Càn.
Đại Càn đã từng xuất binh quấy nhiễu biên cảnh Đại Âm, Thánh tổ khai quốc tự mình dẫn dắt quân đội lập tức đạp mấy châu của Đại Càn, đánh Đại Càn liên tục lui về phía sau, quỳ xuống đất khóc cầu, cầu xin thả cho Đại Càn một con ngựa, Đại Càn nguyện cúi đầu xưng thần.
Không ngờ bây giờ Đại Càn lại chủ động giẫm lên vết xe đổ tiến công.
Đối với bà lão thì đó chính là lũ vô ơn, trước kia thấy các ngươi đáng thương nên tha các ngươi một lần, không ngờ lại làm ra chuyện như vậy.
“Không có.”
Bà lão một bên dệt khăn quàng cổ, một bên cảm thán nói: “Ai, thánh thượng bây giờ không hiểu chuyện, bỏ rơi nhiệm vụ, không để chuyện quốc gia ở trong lòng, những người làm thần tử như các con phải trợ giúp thánh thượng quản lý tốt quốc gia này.”
“Con biết rõ, mẹ.” Trần Cửu nói.
“Nhớ trước đây lão tổ tông con chính là cận vệ bên người Thánh tổ, vì cứu Thánh tổ mà chết. Thánh tổ xúc động trước công tích của hắn, phong tước cho nhà chúng ta, có thể truyền thừa nhiều thế hệ cho nên con sinh ra là có thể hưởng thụ vinh quang của lão tổ tông con, mấy thứ này đều là Thánh tổ ban thưởng cho chúng ta, con cũng không thể quên mất cội nguồn, chẳng sợ bây giờ thánh thượng ngu ngốc, không để ý tới triều chính thì con cũng phải báo đáp thật tốt.” Bà lão không vội không hoảng mà chậm rãi nói.
Nghe mẹ nói những lời này.
Trần Cửu dừng chiếc đũa ăn cơm trong tay lại: “Mẹ ạ, mẹ nói nếu một vị tham quan, đại tham quan tàn nhẫn độc ác, nhưng hắn ta có thể vì quốc gia mà quên cả sống chết, người này là người xấu hay người tốt?”
“Người tốt.” Bà lão nói.
“Tại sao?” Trần Cửu khó hiểu nói.
“Bởi vì lão tổ tông con rất được thánh tổ ân sủng, hoành hành không e sợ, rất bá đạo.”
Đầu óc Trần Cửu đầy dấu chấm hỏi.
Hắn ta chưa từng dò hỏi lão tổ tông là dạng người gì, chỉ biết trước kia lão tổ tông rất được thánh sủng mà thôi.
Nhưng không nghĩ tới…
Trần Cửu phảng phất nghĩ thông suốt một việc.
Ăn cơm chiều xong thì vội vàng rời khỏi phủ đệ.
Một tháng sau.
Vách núi.
Trần Hư tới, nhìn thấy Lâm Phàm đang tu luyện, lộ ra vẻ vui mừng, nhưng hắn ta tới dò hỏi một chuyện.
Bây giờ cảm giác của Lâm Phàm vô cùng mạnh, đã phát hiện Trần trưởng lão đến từ sớm.
Trước tiên kết thúc chờ đợi.
“Không quấy rầy ngươi tu luyện chứ.”
“Quấy rầy, vừa mới đoạn công để đợi trưởng lão.”
“Ngươi nói như vậy, ngược lại lão phu cảm thấy đã làm sai chuyện.”
“Trưởng lão có việc?”
Trần Hư nói: “Khoảng thời gian trước có phải có người Hoàng Thành ty tới hay không?”
“Có.”
“Nói gì?”
“Đều là một ít vô nghĩa, bị ta mắng cho đi rồi, trước kia đã cứu mạng hắn ta, nhìn nhầm, sớm biết thế không cứu.” Lâm Phàm không biết trưởng lão dò hỏi chuyện này là có ý gì.
Chương 341 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]