Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 342: CHƯƠNG 342: ĐỂ TA NHÌN XEM LIÊN MINH NÀY LÀM CÁI GÌ (4)

Hay Hoàng Thành ty thực sự có chuyện gì à?

Cho dù có chuyện thì chưa chắc đã là chuyện tốt.

Đuổi đi là lựa chọn sáng suốt nhất.

Trong đầu Trần Hư hò hét, xong đời rồi, quả nhiên giống như hắn ta nghĩ, không… Là giống như các sư huynh nghĩ, về phần tại sao sư huynh sư tỷ không tới, vẫn là do hắn ta và Lâm Phàm có quan hệ tốt nhất.

Loại trọng trách này nhất định phải giao cho hắn ta xử lý.

“Hoàng Thành ty có chuyện quan trọng à?” Lâm Phàm hỏi.

“Ừ, có chuyện quan trọng, chuyện rất quan trọng, ngươi còn nhớ vị sư đệ bị Ngụy Trung thả về không?”

“Sư đệ Trịnh Thu?”

“Đúng vậy, chính là hắn ta, hắn ta ở Hoàng Thành ty một đoạn thời gian, tuy nói sau đó lại trở về, nhưng ở nơi đó còn có bạn bè, bạn bè nói cho hắn ta biết người Hoàng Thành ty tới đưa thiệp mời cho Chính Đạo tông, nhưng bị ngươi ngăn cản, hiện giờ trên mặt ngoài Chính Đạo tông chúng ta xem như từ chối Hoàng Thành ty, cũng chính là bị phái Bảo Hoàng mượn sức.”

Trần Hư rất bất đắc dĩ, trước mặc kệ có chuyện gì, nhận rồi lại nói, bây giờ nhận cũng không nhận mà trực tiếp từ chối, làm tình cảnh Chính Đạo tông rất xấu hổ.

Mặt Lâm Phàm lộ vẻ nghi hoặc, dò hỏi:

“Trưởng lão, rốt cuộc là chuyện gì, hình như rất nghiêm trọng.”

Trần Hư nói: “Đoạn thời gian trước, giang hồ xuất hiện liên minh chống Ngụy do một đám cao thủ giang hồ tạo thành, phái Bảo Hoàng phát thiệp mời cho các đại sơn môn, cùng mời cao thủ các sơn môn liên thủ, muốn diệt trừ Ngụy Trung, gần như tất cả các sơn môn đều nhận được, mà thiệp mời của Chính Đạo tông chúng ta bị ngươi từ chối.”

“Ha ha ha…” Lâm Phàm nghe xong lập tức nở nụ cười: “Trưởng lão, ta từ chối cũng tốt, một đám đồ chơi ăn no rửng mỡ, nghĩ đều là mộng đẹp.”

Trần Hư đâu dám chống lại Lâm Phàm, ngược lại không phải hắn ta nhát gan, mà bây giờ Lâm Phàm là bảo bối nhỏ, tiểu tổ tông của Chính Đạo tông bọn họ, cần phải dỗ.

Cho dù tai vạ đến nơi, tất cả mọi người đều có thể chết, chỉ mình hắn không thể chết được.

Đây là ý nghĩ của chính bản thân Trần Hư.

Kỳ tài yêu nghiệt như thế, cho hắn một ít thời gian, vậy trời đất này còn không bị hắn lật cái đáy lên trời à.

“Trưởng lão, liên minh chống Ngụy này tổ chức khi nào?” Lâm Phàm dò hỏi, ngược lại hắn rất tò mò, thật đúng là muốn đi xem, việc khác không nói nhiều, ai có thể ngăn được hắn chứ.

Nói một câu làm lòng người đau nhói.

Hắn tự nhận là bây giờ không ai trong Chính Đạo tông là đối thủ của hắn, hắn được gọi là đệ nhất sơn môn, hẳn là danh xứng với thật đi.

“Vừa mới tổ chức hôm nay.” Trần Hư nói.

Lâm Phàm quái lạ nhìn thoáng qua trưởng lão Trần Hư, không ngờ biết trễ như thế, ngược lại rất không thú vị.

“Mở ở đâu?” Lâm Phàm hỏi.

Trần Hư nói: “An Châu, núi Long Uyên.”

“Không xa.”

“Ừ, là không xa.”

Lâm Phàm nói: “Trưởng lão, ta đi xem liên minh chống Ngụy này rốt cuộc là tình huống ra sao, có ai tới.”

“Lão phu đi với ngươi.”

Trần Hư không yên tâm để Lâm Phàm đi qua một mình, muốn đi theo.

Lâm Phàm xua tay nói:

“Trưởng lão, ngươi đi tình huống sẽ khác.”

Trần Hư suy nghĩ, quả thực giống như Lâm Phàm nói, nếu hắn ta đi thì đó là đại biểu cho Chính Đạo tông, nhưng nếu như Lâm Phàm đi, chỉ thân phận đệ tử cũng không thể đại biểu cho cái gì.

“Ngươi đi một mình, lỡ như gặp nguy hiểm…” Trần Hư tỏ vẻ lo lắng.

Lâm Phàm đưa bàn tay đến trước mặt Trần Hư.

“Làm gì?”

Lâm Phàm cười nói: “Thử một lần?”

Trần Hư nhìn vẻ tươi cười của Lâm Phàm, ho nhẹ một tiếng, chậm rãi nói: “Làm gì có chuyện trưởng lão ra tay với đệ tử, ngươi muốn đi thì cứ đi, lại chưa nói không cho ngươi đi, đi sớm về sớm.”

Vừa dứt lời, Trần Hư lập tức khoanh tay rời đi, trong chớp mắt đã biến mất ở phương xa.

“Ai, cả cơ hội cũng không cho.” Lâm Phàm rất bất đắc dĩ.

Mà đối với Trần Hư mà nói, thật ra hắn ta có chuyện muốn nói với Lâm Phàm, ngươi nghĩ lão phu là thằng ngốc à, cũng không biết tình hình rèn luyện của ngươi, còn có bội số kình đạo bộc phát, ngoài đầu óc có bệnh ra thì còn lâu mới so với ngươi.

Lỡ như tiểu tử ngươi không biết kính già yêu trẻ, chẳng phải là mất mặt à.

Lựa chọn rời đi là lựa chọn sáng suốt.

An Châu, núi Long Uyên.

Trên đường lên núi cắm các loại cờ xí, có bang hội, có trộm cướp, có cướp ngựa, từng người đại biểu cho thế lực từng người.

Các thành viên trong đàn thế lực nhỏ này đều ngẩng đầu ưỡn ngực.

Bình thường vào nhà cướp của, không ngờ bây giờ lại có thể tham gia loại thịnh hội có quy cách cỡ này, tuy nói bọn họ đều là tiểu lâu la, nhưng tiểu lâu la cũng có tôn nghiêm.

Chỉ là liên minh chống Ngụy này mở vài ngày mà còn chưa kết thúc.

Điều này làm cho nhóm tiểu lâu la có chút không kiên nhẫn, rốt cuộc mở có cái gì tốt mà lại kéo đến bây giờ.

Lúc này.

Một bóng người chậm rãi đi ở trên đường núi.

Những thành viên đứng cạnh đường núi đều tò mò nhìn người cưỡi sói lớn, trong lòng đều nghĩ rốt cuộc hắn là ai?

Tuyệt đối không phải người thường.

Dù sao vật cưỡi này đủ hù dọa người, quá uy mãnh, tuyệt đối có thể một ngụm nuốt mất một người.

Xám Xám chưa bao giờ nghĩ tới việc nó lại có thể không duyên không cớ mà tăng thêm một tia khí thế nguy hiểm cho chủ nhân.

“Đều là chút binh tôm tướng tép, thật giả lẫn lộn, thế mà cũng làm liên minh chống Ngụy, thật thú vị.”

Lâm Phàm liếc mắt một cái đã nhìn ra chất lượng của những thành viên này, hơn nữa những cờ xí đó nhìn như làm không tệ, thật ra đều là một ít thế lực nghe đều chưa từng nghe qua.

“Vị huynh đệ này đến từ nơi nào, cờ xí không tệ đấy.” Lâm Phàm cưỡi ở trên người Xám Xám, sau đó dò hỏi.

Nam tử cầm đại đao Cửu Hoàn trong tay ngạo nghễ nói: “Cửu Hoàn bang.”

“Ồ không tệ, có nghe sơ qua.” Lâm Phàm cười.

Được Lâm Phàm khen ngợi, nam tử gật gật đầu rất hài lòng, rốt cuộc thế lực nhà mình thế mà có thể truyền xa như vậy, cũng không uổng công bọn họ thường xuyên nảy sinh xung đột với bang hội khác.

Trên núi.

Một chỗ đất bằng, nơi đó tạm thời xây dựng một ít phòng ốc.

Trong sân rộng.

Một đám người tụ tập ở đó.

Mà những người có uy tín danh dự đều ngồi trên ghế thái sư, phía sau đứng một vài tiểu lâu la, nhóm tiểu lâu la giơ cờ xí lên cao, thể hiện rõ ràng thế lực nhà mình.

Chương 342 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!