Chỉ là tình huống bây giờ có chút không tốt lắm.
Một đám người ồn ào nhốn nháo.
Hình như khó khăn về việc ai làm minh chủ giang hồ, mọi người ai cũng không phục ai, đều phải làm minh chủ, cuối cùng xây lôi đài để một đám nhân sĩ giang hồ luận võ, lấy thực lực quyết định thắng thua.
Đây gần như chỉ là tranh chấp trong những người quen biết giang hồ.
Liên minh sơn môn vẫn còn đang bàn bạc, do thống soái tối cao của Hoàng Thành ty, Độc Cô Kiếm phụ trách.
Ngược lại không xảy ra tranh chấp ầm ĩ giống như những nhân sĩ giang hồ ở bên ngoài, vung tay đánh nhau vì tranh đoạt minh chủ giang hồ, mà là một đám đều không muốn đảm nhiệm minh chủ của liên minh sơn môn.
Chuyện thành còn dễ nói.
Chuyện không thành, vậy thật sự xong con bê.
Hơn nữa minh chủ dễ làm như vậy à, đó chính là muốn xung phong.
……
Trên sân rộng.
Một đám nhân sĩ giang hồ so đấu kịch liệt, cuối cùng cũng có kết quả, người thắng gọi là Lữ Tam bá đạo.
Chu Cửu Lê thân là Đại thống lĩnh Hoàng Thành ty, phụ trách đàn nhân sĩ giang hồ này, hắn ta chưa từng để đàn nhân sĩ giang hồ này vào mắt, nhưng tình huống bây giờ cần phải mượn dùng thanh thế của bọn họ để gợi ra ảnh hưởng thật lớn, hấp dẫn càng nhiều người tham gia.
“Các vị hào hiệp, Lữ Tam bá đạo thắng được, chức vị minh chủ của liên minh chống Ngụy thuộc về Lữ Tam.” Chu Cửu Lê đứng trên đài cao nói.
Đàn nhân sĩ giang hồ này có vài người tài giỏi.
Đương nhiên, cho dù có tài giỏi thì đó cũng chỉ là pháo hôi, chuyên môn dùng để hấp dẫn cao thủ còn sót lại của Yêu đường và Võ đường mà thôi.
Từ đó tranh thủ thời gian cho những cường giả trong sơn môn đối phó với Ngụy Trung.
Hai tay Lữ Tam ôm đao, ngạo thị quần hùng, râu ria rậm rạp ngược lại không duyên không cớ tăng thêm vài phần cảm giác tang thương, như bế quan ở núi sâu rừng già tu luyện đao pháp mấy chục năm, sau đó tu luyện thành công đi lên sân khấu.
Tiếng hoan hô vang lên.
Cho dù những thế lực kia không cam lòng thì cũng không có cách nào, Lữ Tam bá đạo này quả thực đủ mạnh.
Đánh bọn họ đến không có sức phản kháng.
Nhưng vào lúc này.
Một bóng người thong thả xuất hiện.
Xám Xám bá đạo hú lên một tiếng, hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Nghe được tiếng hú, tất cả mọi người đưa ánh mắt nhìn về phía này, muốn biết là ai tới.
Nhìn thấy con sói lớn như thế, trong lòng mọi người đều khiếp sợ.
Sau đó nhìn Lữ Tam bá đạo có chút nghiền ngẫm.
Sợ là vị này tới để tranh đoạt chức vị minh chủ.
Xem trận thế này không giống như loại hèn nhát.
Nhưng mà kỳ lạ thật, sao lại không có tùy tùng, hay là người cô đơn nhỉ?
Vậy tới để làm gì?
Không thấy chúng ta đều mang theo một đám tiểu đệ à, trận thế kia trông hùng dũng vô cùng.
“Hắn là ai?”
Đám hảo hán giang hồ rất nghi hoặc, đều muốn biết rốt cuộc hắn là ai mà thoạt nhìn vô cùng lạ mặt, hẳn không phải người tài giỏi trà trộn trên chốn giang hồ, hay nói cách khác chưa chắc có bài mặt.
Đoàn người có thể có bài mặt đều quen thuộc lẫn nhau.
Nói thật, bọn họ không có một chút ấn tượng nào về vị trước mắt này.
Xám Xám thong thả đi vào sân rộng rồi mới dừng bước lại.
Lâm Phàm đứng ở nơi đó đặc biệt dễ khiến cho người ta chú ý, ánh mắt của mọi người đều dừng ở trên người hắn.
Trong đám người, vẫn có vài vị phát hiện khuôn mặt Lâm Phàm quen mắt, như từng gặp qua ở đâu.
Trong đó có một vị nữ tử yên tĩnh đứng trong đám người, không tính là tiểu lâu la, lẳng lặng nhìn chăm chú vào Lâm Phàm, trong đầu nhớ lại người từng gặp.
Nếu Lâm Phàm nhìn thấy vị nữ tử này, hắn tuyệt đối sẽ nhận ra cô ta.
Đường Yến.
Cao thủ giang hồ mà Bát tiểu thư thành Thiên Cửu từng mời, một vị nữ tử chuyên sử dụng ám khí.
Mà hai vị khác, rõ ràng chính là Trịnh Tam Đao và Phan Nhạc Sơn.
Từ khi thành Thiên Cửu bị Cự Kiếm Viên Long quát lui ra phía sau thì lưu lạc giang hồ, tiếp tục làm chuyện chống lưng cho người ta.
Sau đó biết được tổ chức thịnh hội giang hồ như vậy, làm sao có thể không tham gia, trong lòng bọn họ đều muốn chức vị minh chủ, nhưng mà khi nhìn thấy những cao thủ đến hiện trường thì lập tức không còn ý nghĩ như vậy.
Quá lợi hại.
Bọn họ không phải đối thủ.
Bây giờ không ngờ lại gặp được người từng có tiếp xúc ở chỗ này.
Trong lòng ba người bọn họ đều nhớ rõ, Lâm Phàm là một vị tiểu tinh anh bình thường của Kình Lôi minh thành Thiên Cửu.
Chỉ là…
Tại sao sẽ xuất hiện ở chỗ này.
Đến bây giờ bọn họ còn không biết ban đầu khi bọn họ bị Cự Kiếm Viên Long quát lui ra sau, Lâm Phàm mạnh mẽ lên sân khấu, dùng tu vi Tẩy Tủy cảnh trấn áp toàn trường.
Trịnh Tam Đao nói với người bên cạnh: “Ta biết hắn, mấy năm trước từng gặp, là tiểu tinh anh của Kình Lôi minh thành Thiên Cửu.”
Sau khi hắn ta lộ ra thân phận của Lâm Phàm.
Người ở hiện trường châu đầu ghé tai.
Sau đó…
“Ha hả, hóa ra là thành viên của tiểu bang hội, may quá, làm ta sợ muốn chết, còn tưởng rằng có nhân vật khó lường nào tới.”
“Giả ngầu đến tận nơi này, quả thực có bệnh.”
Đoàn người trào phúng.
Sau đó.
Một vị tráng hán đi ra, hai tay đeo vòng sắt và hình thể cường tráng mang cho người ta cảm giác áp bách rất mạnh, nghĩ hảo hán giang hồ đều ở đây, tất nhiên phải biểu hiện tốt một phen.
“Tiểu tử ngươi cút ra ngoài nhanh lên, đây không phải là nơi mà thành viên của bang hội nho nhỏ như ngươi có thể xằng bậy, lão tử đếm ba tiếng, nếu không cút thì sẽ đánh vỡ đầu của ngươi.”
“Một!”
“Hai!”
“Ba!”
“Tìm chết.”
Tráng hán bỏ qua con sói to lớn dưới người Lâm Phàm, hình thể có to hơn thì cũng là dã thú, chỉ cần là dã thú thì hắn ta không sợ hãi chút nào, bước chân giao nhau, tăng thêm tốc độ vọt tới chỗ Lâm Phàm.
Lâm Phàm làm lơ đối phương, tò mò quan sát tình hình chung quanh.
Đại hán nổi giận gầm lên một tiếng, vòng sắt trên hai tay đột nhiên va chạm lẫn nhau, dán thật chặt ở cùng một chỗ, tách ra lại hợp lại, hắn ta giơ cánh tay lên đập tới với uy thế hung mãnh.
Trong đám người có kẻ kinh hô.
“Ơ! Vị này không phải Chương Hán vòng sắt vô địch à, hắn ta đã sớm tu luyện Thiết Hoàn quyền đến mức nhuần nhuyễn, sao lúc nãy không thấy hắn ta lên đài nhỉ.”
Chương 343 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]