“Ha ha ha…” Lâm Phàm nghe xong lập tức cười ha hả, phảng phất như nghe được chuyện buồn cười nào đó: “Nói rất đúng, cá mè một lứa, ngược lại ta muốn hỏi một chút, lúc Đại Càn công chiếm Giang Châu thì phái Bảo Hoàng và Hoàng Thành ty các ngươi đều đang làm gì? Hay là nói lúc ấy các ngươi đang nghĩ ngợi nên nghênh đón Đại Càn tới ra sao?”
“Láo xược!” Chu Cửu Lê tức giận quát lớn, giận tím mặt, lời nói của Lâm Phàm hoàn toàn chọc giận hắn ta, đối với hắn ta mà nói, hiện trường nhiều hảo hán giang hồ như vậy, sao có thể để hắn nói trắng ra như thế.
“Chu đại thống lĩnh, để ta dạy hắn một bài học nhớ đời.”
Sau đó lập tức thấy Lữ Tam rút đao trong tay ra, mũi đao chỉ vào Lâm Phàm, một luồng khí thế sắc bén bộc phát ra từ trên người gã.
Lâm Phàm liếc mắt nhìn đối phương một cái: “Đừng tự tìm mất mặt.”
Lữ Tam cảm thấy mình đã bị nhục nhã.
Sao có thể chịu đựng chuyện như vậy.
“Bá Đạo Đệ Nhất Thức, Phong Lôi Nộ Hống!”
Lữ Tam di chuyển rồi nhảy dựng lên cao, kình đạo ngưng tụ trên đao, tu luyện tới bây giờ, đánh ra uy danh hiển hách trong chốn giang hồ, làm sao có thể chịu đựng người khác khiêu khích, càng không cần phải nói vị trước mắt này còn là người rất trẻ tuổi.
Người chung quanh kinh ngạc hô to.
Rốt cuộc nhìn thấy Lữ Tam thi triển tuyệt học.
Cuộc chiến tranh đoạt minh chủ lúc trước, Lữ Tam cũng không thi triển tuyệt học Bá Đạo.
Ở bọn họ xem ra, cho dù tiểu tử này là đệ tử sơn môn, cũng chỉ là tiểu tử thúi miệng còn hôi sữa mà thôi, tu vi có thể mạnh đến chỗ nào chứ, nếu không phải cố kỵ đến sơn môn sau lưng hắn, bọn họ đều muốn gặp tiểu tử này một lần.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn Lữ Tam nhảy lên đến giữa không trung.
Sắc mặt bình tĩnh.
Vẫn chưa để việc này ở trong lòng.
Hắn chậm rãi nâng tay lên.
Leng keng!
Tất cả mọi người không thể tin được một màn trước mắt.
Chỉ thấy hai ngón tay Lâm Phàm kẹp lưỡi dao rơi xuống dễ như trở bàn tay, nhẹ nhàng dùng sức, kình đạo khuếch tán, rắc một tiếng, mặt ngoài lưỡi dao xuất hiện vết rạn, ngay sau đó, lưỡi dao hoàn chỉnh vô khuyết nháy mắt rách nát.
Lâm Phàm đẩy một chưởng về phía trước.
Mảnh nhỏ vốn là vật rơi tự do, đã bị kình đạo thúc giục hóa thành từng miếng lưỡi dao sắc bén, tua nhỏ thân thể đối phương.
Trong chớp mắt.
Toàn thân Lữ Tam loang lổ vết máu.
Không có vết thương trí mạng.
Lại tựa như sét đánh giữa trời quang, thật mạnh đánh cho Lữ Tam hồ đồ.
Lâm Phàm cưỡi ở trên người Xám Xám, cúi xuống thân thể, ánh mắt khinh thường nói: “Minh chủ của liên minh chống Ngụy chỉ có thực lực như vậy, nói ra làm người ta chê cười, ta thấy đàn nhân sĩ giang hồ các ngươi ăn no không có chuyện gì nên muốn chạy đi đầu thai à?”
“Cuồng vọng.”
Chu Cửu Lê giận dữ, đánh về phía Lâm Phàm một chưởng ngang trời.
Lâm Phàm không thèm nghĩ mà đánh qua một chưởng.
Phanh!
Hai chưởng va chạm chỉ khoảng nửa khắc.
Một tiếng kêu thảm thiết truyền đến.
Chu Cửu Lê trực tiếp bị đánh bay, một cánh tay trực tiếp nứt toạc, máu tươi vẩy đầy đầy đất, kình đạo hùng hậu làm hắn ta khó có thể ngăn cản, mà Lâm Phàm còn chưa thi triển kình đạo quá mạnh.
Còn chưa thi triển ra khoảng một thành kình đạo.
Nhóm hảo hán giang hồ tham gia liên minh chống Ngụy hoàn toàn há hốc mồm.
Đây mẹ nó chính là tình huống gì.
Đường Yến khiếp sợ.
Đây vẫn là tiểu tinh anh Kình Lôi minh mà ả ta biết ư, loại thực lực này không khỏi cũng quá khủng bố.
“Thực lực các ngươi như vậy mà cũng dám tạo thành liên minh chống Ngụy, quả thực chính là chê cười cực lớn, người giang hồ làm chuyện giang hồ, đừng đầu óc một đám nóng lên, bị người lừa dối vài câu lập tức không biết đông nam tây bắc, đừng nhìn, người ta nói chính là các ngươi đấy.”
Ánh mắt Lâm Phàm nhìn mọi người.
Lời này của hắn hoàn toàn chọc giận các hảo hán giang hồ, một đám đều nhìn Lâm Phàm với vẻ phẫn nộ căm tức.
“Nhìn cái gì? Không phục thì ra đây luyện một chút, thật đúng là muốn nhìn xem các ngươi có bản lĩnh gì.” Lâm Phàm nhìn xuống từ trên cao, chút nào không vị giác này đó giang hồ hảo hán ánh mắt, đối với hắn mà nói, mấy ánh mắt này mềm như bông không có một chút lực sát thương.
Lúc này.
Một vị hảo hán không thể nhịn được nữa, trực tiếp nhảy ra.
“Các vị anh hùng hảo hán, người này nhục nhã chúng ta như thế, làm sao có thể chịu đựng, cho dù thực lực hắn mạnh mẽ lại có thể làm gì, chúng ta nhiều người như vậy còn sợ một người hắn ư, Hồ Nhất Vi ta không phục, người nào nguyện ý liều mạng cùng với ta thì đứng ra.”
Hồ Nhất Vi chưa từng chịu qua điểu khí như vậy.
Nghĩ chung quanh đều là người một nhà, còn có thể sợ hắn hay sao, chủ động nhảy ra muốn liều mạng với Lâm Phàm.
Thấy có người nhảy ra.
Lâm Phàm nhìn đối phương có vẻ rất nghiền ngẫm.
Đối mặt ánh mắt Lâm Phàm, Hồ Nhất Vi góp đủ dũng khí đối diện với Lâm Phàm, xấu hổ chính là hắn ta đều đã như thế, lại phát hiện nhóm hảo hán giang hồ phía sau đều không nhúc nhích mà đứng ở nơi đó.
Căn bản không hưởng ứng kêu gọi của hắn ta.
Vào giây phút mấu chốt này.
Hồ Nhất Vi sợ.
“Ngươi đối nghịch với ta?” Lâm Phàm hỏi.
Hồ Nhất Vi vô cùng khẩn trương, cười nói: “Không có gì, ta nói đùa.”
Sau đó lại ngoan ngoãn lui về giữa đội ngũ.
Hắn ta thấp giọng lẩm bẩm: “Các ngươi quá nhát gan, chỉ một người hắn, chúng ta chính là có nhiều người như vậy…”
Mặc cho hắn ta oán giận thế nào cũng không có người để ý tới hắn.
Thật giống như chuyện không liên quan đến mình, treo lên thật cao, bọn họ coi như không nghe được.
Lâm Phàm cười.
Một đám giang hồ hảo hán nhóm đều cúi đầu, bị khí thế của Lâm Phàm áp chế, không có sức phản kháng chút nào, thật ra bọn họ cũng rất muốn giận đánh loại người kiêu ngạo ương ngạnh như Lâm Phàm này.
Chính là nhìn xem cách đó không xa, Chu Cửu Lê chậm rãi đứng dậy, há mồm thở dốc.
Bọn họ bỗng cảm thấy đây là hành vi rất nguy hiểm.
“Được rồi, liên minh chống Ngụy nực cười gì chứ, đến đây là kết thúc, không muốn chết đều cút cho ta, nếu không đừng trách ta tàn nhẫn độc ác.” Lâm Phàm tức giận nói.
Hắn biết cái gọi là hảo hán giang hồ của đám này căn bản chính là pháo hôi, không thể tạo thành uy hiếp đối với Ngụy Trung, nhưng có thể bám trụ cao thủ trong tay Ngụy Trung.
Chương 345 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]