Vừa dứt lời.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, ai cũng không có ý định rời đi.
Rốt cuộc ở bọn họ xem ra, ngươi mạnh thì mạnh thật, nhưng ngươi nói một câu đã khiến cho chúng ta cút đi, vậy không khỏi cũng quá không để hảo hán giang hồ vào mắt.
Lúc này.
Lâm Phàm từ Xám Xám trên lưng nhảy dựng lên, đột nhiên rơi xuống đất, kình đạo hùng hậu khuếch tán, hình thành chấn động mãnh liệt thổi quét tới bốn phương tám hướng.
Nhóm hảo hán giang hồ loạn thành một đoàn, có người trực tiếp bị kình đạo thổi bay nện vào trên từng cái kiến trúc.
Thủ đoạn như thế làm cho sắc mặt bọn họ kinh biến.
Kình đạo thật hùng hậu.
Cản cũng cản không được.
Thật sự rất đáng sợ.
Ngay cả những hảo hán giang hồ tự nhận là có chút thực lực đều run như cầy sấy, bọn họ biết Lâm Phàm rất mạnh, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới lại có thể mạnh mẽ đến loại trình độ này.
“Còn chưa cút à?” Lâm Phàm lạnh lùng nói.
Nhóm hảo hán giang hồ khó khăn lắm mới bò dậy được nhìn thấy tình huống trước mắt này, kinh bọn họ nào dám làm càn, toàn bộ chạy trốn khắp nơi, không còn dám dừng lại ở chỗ này.
Lâm Phàm ngạo nghễ đứng tại chỗ, không có ngăn cản những nhân sĩ giang hồ này, không cần thiết, đều là một đám pháo hôi mà thôi, để cho bọn họ rời đi, có lẽ có thể nói là đang cứu bọn họ.
Đỡ cho bọn họ bị người ta sử dụng như vũ khí.
Mất đi tính mạng một cách vô ích.
“Ngươi còn nhớ rõ ta không?” Đường Yến đi ngang qua Lâm Phàm, chủ động dò hỏi.
Lâm Phàm biết đối phương là ai, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Không quen biết.”
Trong mắt Đường Yến có chút thất vọng, không nói thêm gì nữa mà lập tức rời đi.
Lâm Phàm biết… Khi bản thân cũng đủ ưu tú thì sẽ có một đám con gái chủ động tới gần, bây giờ hắn là người có sư tỷ yêu mến, sao có thể bị những thứ này hấp dẫn.
Nhất định từ chối mà không cần suy nghĩ.
Từ chối đơn giản, có thể bớt đi rất nhiều chuyện về sau.
Không bao lâu.
Quảng trường to như vậy đã sớm không còn thịnh cảnh lúc trước, người đi chim tán, từng người trốn chạy đi.
Hắn lập tức đi về hướng đài cao, đi ngang qua Chu Cửu Lê trọng thương, tư thế bá đạo, đặt mông ngồi ở trên ghế.
“Chu đại thống lĩnh, trước kia ta đã cứu mạng ngươi, ngươi biết không?” Lâm Phàm nói.
Chu Cửu Lê đứt gãy một cánh tay, vẻ mặt trắng bệch nhìn Lâm Phàm, phẫn nộ trong mắt dường như có thể phun ra ngọn lửa, hoàn toàn không để lời nói của Lâm Phàm ở trong lòng.
Lâm Phàm biết lửa giận của Chu Cửu Lê đã trực tiếp thiêu đốt đến mức tận cùng, chỉ là không sao cả, hắn vẫn chưa bận tâm đến lửa giận của hắn ta.
“Lúc trước ta thấy các ngươi cũng không tệ, chủ động ngăn lại sự đuổi giết của Yêu đường và Võ đường cho các ngươi, đúng là mấy tên đó đủ tàn nhẫn, nhìn thấy người xa lạ như ta đều phải giết, ta không có ấn tượng quá tốt với bọn họ.”
“Nhưng… Cũng bắt đầu từ chuyện Đại Càn xâm lấn đó, ta phát hiện, người này hư có nghĩa mà tốt vô nghĩa, không đúng, mà là tốt sẽ che giấu, đều là người xấu, sớm biết rằng sẽ như thế này, lúc trước để cho các ngươi đi tìm chết cũng tốt, đỡ cho bây giờ phiền toái như vậy.”
“Cánh tay này của ngươi coi như báo ân đi, từ nay về sau ngươi không thiếu ta, ta không nợ ngươi, rất tốt.”
Lâm Phàm cười nói.
Chỗ ngồi minh chủ này quả thực thoải mái, làm hắn cảm thấy bản thân đã trở thành minh chủ.
Chu Cửu Lê nghe được lời nói của Lâm Phàm, nội tâm dao động rất lớn.
Nhưng rất nhanh hắn ta tiếp tục bị thù hận làm mờ đi đầu óc.
“Ngươi không chết tử tế được.”
“Ngươi mắng ta?”
“Không sai, ta mắng ngươi đấy, ngươi lại dám to gan ngăn cản việc của Hoàng Thành ty, Chính Đạo tông sẽ diệt vong vì ngươi.”
Lâm Phàm một câu cũng chưa nói, chậm rãi đứng dậy, đứng ở trước mặt Chu Cửu Lê, ánh mắt rũ xuống: “Ngươi lặp lại lần nữa?”
Chu Cửu Lê vốn định tiếp tục mắng to, chính là khi nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của đối phương thì trong lòng hắn ta hoảng hốt, nếu tiếp tục mắng thì nghênh đón hắn ta chính là tử vong.
Hắn ta cúi đầu, không dám đối diện với Lâm Phàm.
Trong lòng yên lặng nghĩ.
Ta không nói…
Nhưng mà rất nhanh.
Chuyện làm Chu Cửu Lê hoang mang lo sợ đã xảy ra, hắn ta trừng lớn đôi mắt, căm tức nhìn Lâm Phàm: “Ngươi muốn làm gì?”
“Quả thực thân tu vi này của ngươi chính là lãng phí, ngẫm lại được rồi, nối giáo cho giặc chính là ngươi, các ngươi nội đấu đến khi nào cũng không liên quan tới ta, nhưng ở trước mặt ngoại địch mà còn nghĩ nội đấu.”
Vừa dứt lời.
“Dừng tay…”
Rắc!
Lâm Phàm hủy diệt Long Cốt của Chu Cửu Lê, kình đạo tứ tán, đối với Chu Cửu Lê mà nói đây đã là đả kích có tính huỷ diệt, xong rồi, hoàn toàn xong rồi.
Độc Cô Kiếm vừa tới đã nhìn thấy Lâm Phàm phế bỏ tu vi Chu Cửu Lê, vội vàng ngăn cản, chỉ là mọi chuyện đều đã muộn rồi.
“Ngươi là người phương nào, dám can đảm phế bỏ tu vi Đại thống lĩnh Hoàng Thành ty.”
Độc Cô Kiếm giận tím mặt.
Cao thủ chân chính ở Hoàng Thành ty đều rất khó có được, phế bỏ một vị là thật sự thiếu một vị, đối với Hoàng Thành ty mà nói, thuộc về một loại đả kích khó có thể thừa nhận.
“Ngươi lại là ai?” Lâm Phàm hỏi.
“Thống soái, hắn là đệ tử Chính Đạo tông, hắn phế bỏ tu vi của ta.” Chu Cửu Lê cực kỳ bi thương, hận không thể nuốt sống Lâm Phàm, chỉ là bây giờ hiển nhiên hắn ta trở thành phế vật, chắc chắn sẽ bị Hoàng Thành ty vứt bỏ, cho dù không vứt bỏ thì nhiều nhất cũng để hắn ta làm chút công tác văn chức ở Hoàng Thành ty.
Không có duyên trèo lên địa vị càng cao.
“Chính Đạo tông…” Độc Cô Kiếm sững sốt, dường như không nghĩ tới: “Chính Đạo tông tới nơi này làm gì?”
“Nghe nói các ngươi làm một cái liên minh chống Ngụy nên cố ý đến xem, những nhân sĩ võ lâm ở bên ngoài lúc nãy có lẽ đều là ngụy trang, các cao thủ sơn môn bị các ngươi đưa thiệp mời núp ở đâu, không bằng đi ra nhìn xem.” Lâm Phàm nói.
Độc Cô Kiếm nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phàm rất lạnh lùng, kiếm ý sắc bén phát ra từ trên người hắn ta.
“Ngươi thân là vãn bối của Chính Đạo tông, thế mà tự tiện làm ra chuyện lớn nhiễu loạn triều đình, xem ra Chính Đạo tông các ngươi không muốn ở Đại Âm nữa.” Độc Cô Kiếm rất âm u.
Chương 346 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]