Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 347: CHƯƠNG 347: CHỈ THẾ NÀY… (4)

Lâm Phàm nói: “Đừng làm ta sợ, nói lời tàn nhẫn cũng phải có thực lực tương ứng, không bằng luận bàn một phen, ta nhìn xem tầng cao nhất của liên minh chống Ngụy các ngươi có thực lực như thế nào, nếu quá yếu, ta khuyên các ngươi bỏ đi, tìm chút chuyện chính mà làm, đừng làm mấy chuyện vô tích sự này.”

Trong phòng ở phương xa.

“Có người tới gây chuyện, là người Ngụy Trung phái tới ư?”

Đám cao thủ sơn môn giao lưu với nhau, bọn họ đeo mặt nạ mà không dám dùng gương mặt thật tham dự liên minh lần này, chủ yếu là sợ bị nhằm vào.

“Không phải, hình như là một vị đệ tử Chính Đạo tông tên Lâm Phàm.”

“Tên rất quen thuộc, giống như từng nghe qua, đúng rồi, còn không phải là đoạn thời gian trước hội Quốc Sư phái cao thủ muốn tiêu diệt Chính Đạo tông, vốn dĩ Phạm Tĩnh và Trần Hư đều ở bên ngoài, cơ hội khó có được, ai có thể ngờ Chính Đạo tông lại xuất hiện một vị cao thủ bị che giấu, chính là người này tuổi còn trẻ mà tu vi lại rất hùng hậu, đánh lui cao thủ hội Quốc Sư.”

“Lão phu cũng có nghe qua.”

“Vậy bây giờ làm sao cho phải?”

“Việc này giao cho Độc Cô Kiếm, dù sao cũng không liên quan tới chúng ta, Hoàng Thành ty muốn đối phó Ngụy Trung thì cần phải lấy ra thực lực làm chúng ta tin phục, nếu chỉ một vị đệ tử Chính Đạo tông đều giải quyết không được, ta thấy liên minh này không tham gia cũng thế.”

“Nói có lý.”

“Các vị, các ngươi nói có vấn đề, hiện nay cao thủ sơn môn đều ở đây, cộng thêm các vị đồng môn tiêu diệt Ngụy Trung cũng không phải không có nắm chắc, sao phải không tự tin như thế.”

“Ai áp trận đầu?”

Khi có người nói ra lời này.

Toàn thể yên tĩnh.

Nếu liên thủ thì đúng là không sợ, nhưng lòng người phức tạp, ai cũng không dám chủ động áp trận, sự khủng bố của Ngụy Trung vẫn luôn quấn quanh ở trong lòng bọn họ.

Ai cũng không dám xem thường.

Một lát sau.

“Trước nhìn xem đi.”

Cách nói như vậy được phần lớn người đồng ý.

Sau đó đi ra bên ngoài, nơi có khoảng cách rất xa nhìn tình huống bên kia.

Lúc này.

Lâm Phàm và Độc Cô Kiếm - thống soái Hoàng Thành ty giằng co.

“Muốn ra tay với ta?” Lâm Phàm hỏi.

Độc Cô Kiếm trầm giọng nói: “Ngươi muốn chết thì có ngăn ngươi cũng không được, chẳng qua ngươi lại không biết ngươi đã mang đến cho Chính Đạo tông phiền toái lớn thế nào.”

“Ha hả, đừng nói nhảm, ta đều có thể bình yên rời đi từ trong tay quốc sư Đại Càn, ngươi có bản lĩnh gì mà giết ta?”

Độc Cô Kiếm híp mắt, nghiêm túc nhìn Lâm Phàm, chẳng qua khí thể bản thân hắn ta càng thêm sắc bén.

Nhưng vào lúc này.

Leng keng một tiếng.

Trường kiếm đeo ở sau lưng Độc Cô Kiếm ra khỏi vỏ, xoay tròn một vòng trên đỉnh đầu, giơ tay nắm lấy rồi chém ra một kiếm, kiếm khí tung hoành, uy thế cực mạnh thổi quét về hướng Lâm Phàm.

Lâm Phàm đứng ở tại chỗ cảm nhận được kiếm khí mạnh mẽ đánh tới, quần áo chấn động, nhẫn trên tay phải xảy ra thay đổi, một thanh trường kiếm đen nhánh xuất hiện.

Chém ra một kiếm nghênh đón kiếm khí.

Hai cổ kiếm khí va chạm.

Sinh ra tiếng nổ vang kịch liệt.

“Được, vừa vặn nhìn xem rốt cuộc thực lực của thống soái Hoàng Thành ty ra sao.”

“Thiên Mệnh Kiếm Đạo!”

Lâm Phàm nâng kiếm đi tới, nháy mắt đã dây dưa cùng một chỗ với Độc Cô Kiếm, kiếm pháp giữa hai người đều rất cao siêu, kiếm ý sắc bén đan chéo dựng lên, mặt đất hoàn chỉnh bị kiếm khí để lại từng vết cắt sâu.

Đánh nhau vô cùng kịch liệt.

Mà kiếm đạo của Lâm Phàm theo kình đạo tăng phúc, kiếm khí rất hùng hậu tràn đầy, đồng thời cũng uyển chuyển nhẹ nhàng, thoạt nhìn giống như một vị cao thủ kiếm đạo tu hành mấy chục năm.

“Đồn đãi không giả, Chính Đạo tông thật sự xuất hiện một vị đệ tử đáng sợ, ngay cả Lý Đạo Đoan đều không bằng hắn.”

“Kiếm đạo của Độc Cô Kiếm có thành tựu rất cao, không ngờ lại triền đấu với đối phương lâu như thế.”

“Thanh Nang tông và Chính Đạo tông ở gần nhất, nghe nói Địa Uyên của bọn họ đều bị Chính Đạo tông chiếm một nửa, cũng không biết bọn họ có suy nghĩ gì khi nhìn thấy tình huống trước mắt.”

“Hẳn là người Thanh Nang tông tới rồi.”

“Ở đâu?”

Đoàn người đều mang mặt nạ, ai biết ai là ai.

Chu Vũ mang mặt nạ im lặng không lên tiếng, vẻ mặt giấu ở dưới mặt nạ rất âm trầm, đều nghe lời nói của bọn họ vào trong tai.

Sao lại không tức giận.

Chính là không có biện pháp.

Đối phương nói đều là lời nói thật.

Hắn ta cảm nhận được đệ tử đồng lứa của Thanh Nang tông đã không thể so với Chính Đạo tông, tương lai một khi bọn họ không ở, Thanh Nang tông tuyệt đối sẽ bị Chính Đạo tông đè ép gắt gao.

Dường như nghĩ tới điều gì, CChu Vũ hóa thành một đạo tàn ảnh phóng đi.

Điều hắn ta nghĩ đến chính là liên thủ với Độc Cô Kiếm chém giết Lâm Phàm, bóp chết loại uy hiếp này, không… Đã không phải bóp chết, mà là cần phải giết chết đối phương trước khi trưởng thành.

Lúc này mọi người đều cảm thấy rất có khả năng tên lao ra ngoài chính là người của Thanh Nang tông.

Nếu không đâu cần xúc động như thế.

Hiện trường.

Lâm Phàm đang so tài kiếm đạo với Độc Cô Kiếm, cảm giác được bên cạnh có kình đạo truyền đến, không hề nghĩ ngợi mà đánh qua một chưởng, kình đạo hùng hậu đánh lui Chu Vũ.

“Tới tốt lắm, rốt cuộc có người ngồi không yên, vậy nhìn xem ta lấy một địch hai có thể bắt được các ngươi hay không.”

Lâm Phàm không bởi vì có người gia nhập chiến đấu mà mất lớn một tấc vuông, ngược lại cảm thấy rất hưng phấn, mỗi ngày khắc khổ tu luyện, còn không phải là vì đối mặt với bất kỳ kẻ địch mạnh nào đều có tuyệt đối thực lực ứng đối ư.

Hắn trực tiếp lùi trường kiếm về.

Mà chuẩn bị dùng quyền chưởng đối địch.

Kình đạo hùng hậu ngưng tụ trong lòng bàn tay, đặc biệt là tay phải bị tài chất đen nhánh của nhẫn bao trùm, sau khi ẩn chứa kình đạo càng tản ra ánh sáng quái dị.

“Vận chuyển càn khôn!”

Lâm Phàm bay lên trời tựa như liệp ưng, một chưởng đánh về hướng Chu Vũ, bàn tay bị kình đạo hùng hậu bao trùm, hấp thụ kình đạo xoay tròn.

Vẻ mặt Chu Vũ khẽ thay đổi, một chưởng ngang trời nghênh đón.

Kiếm chiêu của Độc Cô Kiếm đánh tới hình thành phong tỏa, mắt thấy nguy cơ trước mắt, Lâm Phàm dùng chỉ thành kiếm, đao thương bất nhập, va chạm với kiếm chiêu đánh tới, đồng thời một chưởng hung hăng đánh về phía bàn tay Chu Vũ.

Hai chưởng va chạm.

Chương 347 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!