Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 348: CHƯƠNG 348: CHỈ THẾ NÀY… (5)

Chu Vũ cực kỳ hoảng sợ, hai chân liên tục lui về phía sau, một chân giẫm nứt mặt đất, nửa chân hãm sâu trong đó, thật không dám tin tưởng, lúc nãy đối chưởng chỉ khoảng nửa khắc, hắn ta phát hiện trình độ kình đạo hùng hậu của đối phương đã vượt qua tưởng tượng của hắn ta.

Độc Cô Kiếm vung trường kiếm thi triển kiếm chiêu, chỉ thấy đầu kiếm của hắn ta điểm nhẹ không trung, mấy đóa bọt sóng hiện lên, bọt sóng xoay tròn, đột nhiên đánh về phía Lâm Phàm, mấy thứ này đều là kiếm ý do kiếm khí ngưng tụ, mà ở mặt sau mấy thứ kiếm hoa này giấu giếm sát chiêu của Độc Cô Kiếm.

“Tới tốt lắm.”

Lâm Phàm biến chưởng thành chỉ, chạm nhẹ một chút thì kiếm hoa tiêu tán, mà một kiếm đoạt mệnh kia đánh tới từ phía sau, ẩn chứa kiếm đạo rất mạnh trực tiếp va chạm với ngón tay Lâm Phàm.

Hai luồng kình đạo bùng nổ.

Một chút kiếm ý mà Độc Cô Kiếm ngưng tụ trực tiếp bị tan rã, kiếm ý hóa thành gió lốc dán sát Lâm Phàm thổi quét về phía sau.

Chu Vũ bay lên trời, cả người đứng trên cao, hai chân khép lại, thân thể xoay tròn lên, bay thẳng đến đỉnh đầu Lâm Phàm rồi rơi xuống, kình đạo xoay tròn ẩn chứa lực sát thương rất mạnh.

Hai vị cường giả giáp công vẫn không khiến Lâm Phàm có chút phân tâm như cũ, ngược lại vững vàng bình tĩnh đối phó.

Chỉ thấy Lâm Phàm đột nhiên giơ tay, dùng tư thế cự đỉnh ngăn cản sát chiêu của Chu Vũ.

“Lui cho ta!”

Đột nhiên ngón tay ngăn cản Độc Cô Kiếm bộc phát ra kình đạo, một kích đánh lui Độc Cô Kiếm, ngay sau đó hắn ngăn cản tay phải Chu Vũ tiến công, nhẫn thay đổi, hình thành trường kích, đôi tay nắm chặt nổi giận gầm lên một tiếng, bay thẳng càn quét về phía hắn ta.

Trường kích chém ra kình đạo vòng tròn mãnh liệt.

Chu Vũ cực kỳ hoảng sợ vội vàng ngăn cản, ầm vang một tiếng, trực tiếp bị quét ngang đi, phụt một tiếng, một ngụm máu tươi phun ra, máu tươi bị mặt nạ ngăn trở, chậm rãi xuyên thấu qua khe hở chảy xuôi xuống dưới.

“Không biết tự lượng sức mình.”

Lâm Phàm không để ý tới tên bị đánh bay, mà cầm trường kích trong tay nhảy lên cao, đôi tay cầm kích hung hăng ném tới trên đầu Độc Cô Kiếm, vốn định ngăn cản Độc Cô Kiếm, thấy trường kích kia mang theo kình đạo, trong lúc nhất thời không dám ngăn cản mà nhanh chóng tránh lui.

Ầm vang!

Trường kích rơi xuống đất.

Đập xuống mặt đất làm đất rung núi chuyển, một vết rạn nứt toạc, lan tràn ra phương xa.

Thấy một màn như vậy mí mắt Độc Cô Kiếm nhảy lên.

Nếu… Lúc nãy cứng rắn chống đỡ, chỉ sợ chưa chắc có thể chống đỡ được, cho dù chống đỡ được thì tuyệt đối cũng sẽ mang rắc rối đến cho bản thân.

Lúc trước có suy nghĩ xem thường Lâm Phàm.

Mà bây giờ lại vô cùng nghiêm túc, không thể chủ quan.

Trình độ kinh khủng của người này vượt xa tưởng tượng.

“Ngươi chỉ biết né thôi sao?”

Lâm Phàm vung trường kích, chỉ thấy trường kích tiêu tán trong chợp mắt, ánh mắt hắn bá đạo sắc bén, không thể không nói, kinh nghiệm chiến đấu của tên Độc Cô Kiếm trước mặt này cực kì phong phú, lợi hại hơn tên khốn mang mặt nạ vừa rồi rất nhiều.

Thống soái Hoàng Thành ty quả thật không tồi.

Nhưng tu vi thì vẫn chưa đủ trình.

Độc Cô Kiếm nghe Lâm Phàm nói vậy, sắc mặt càng thêm âm trầm, thân là thống soái Hoàng Thành ty, hắn ta chưa từng bị ai sỉ nhục như thế.

Tức khắc.

Độc Cô Kiếm từ từ nâng tay lên, chĩa thẳng trường kiếm vào Lâm Phàm, ngay sau đó, trời đất như yên tĩnh lại, một thứ kiếm ý sắc bén bộc phát từ trên người hắn ta.

“Hử?”

Lâm Phàm cảm nhận được kiếm ý phát ra trên người Độc Cô Kiếm, trong lòng thầm kinh ngạc, kiếm ý mạnh thật, hắn chưa bao giờ gặp ai có thể tu luyện kiếm đạo đến mức tận cùng như thế.

Kẻ trước mắt này cũng là người đầu tiên có thể tu luyện kiếm đạo đến trình độ khiến hắn phải kinh hãi.

Lâm Phàm cũng không sơ suất, ngược lại hắn ngưng tụ kình đạo, chuẩn bị sẵn sàng ứng chiến mọi lúc, kình đạo Huyền Vũ Chân Công căng tràn toàn thân.

Đột nhiên.

Lâm Phàm thấy sau lưng Độc Cô Kiếm hiện lên một ảo ảnh, đó là ảo ảnh do kiếm ý ngưng tụ thành, chỉ thấy ảo ảnh đó chậm rãi nhấc ngón tay lên, nhẹ nhàng chỉ một ngón về phía Lâm Phàm.

Thoắt cái, luồng kiếm khí trắng bạc dày đặc ngưng tụ lại, hóa thành một tia sáng đánh úp về phía trán của Lâm Phàm.

Đối mặt với kiếm ý sắc bén như thế, kình đạo trong cơ thể Lâm Phàm hoàn toàn bộc phát ra, kình đạo của Thập Cường Chân Ý đan chéo vào nhau, đột nhiên cùng hợp lại chống đối phương.

Ầm ầm!

Hai loại kình đạo va chạm, tạo thành uy thế kinh thiên động địa.

Ngay cả Lâm Phàm bị luồng gió hất bay cũng cảm giác được một tia sợ hãi.

Kình đạo quá mạnh.

Sao có thể khủng bố đến mức này.

Lúc bấy giờ.

Kình đạo bùng nổi.

Đột nhiên Độc Cô Kiếm lùi về sau, gục đầu một cái, thanh trường kiếm nắm chặt trong tay đã xuất hiện vết rạn, khóe miệng tràn máu tươi, tuy thương thế không nặng, nhưng hắn ta đã bị nội thương.

“Ha ha ha… Đó là sức mạnh ghê gớm nhất của liên minh chống Ngụy các ngươi sao, ta thấy cũng chỉ có thế thôi, theo ta nhìn nhận, các ngươi quả thật chính là những thằng nhóc thích làm trò ầm ĩ.”

Lâm Phàm đứng khoanh tay, ngửa đầu cười lớn, hoàn toàn không đếm xỉa gì tới đối phương.

Độc Cô Kiếm nhìn chòng chọc vào Lâm Phàm với vẻ mặt nghiêm trọng: “Ngươi cho rằng mình là thiên hạ vô địch sao?”

“Vô địch hay không ta không biết, nhưng các ngươi không phải đối thủ của ta thì là sự thật.” Lâm Phàm nói.

“Ngươi…” Độc Cô kiếm không ngờ trên thế gian này thế mà lại xuất hiện một cao thủ Lâm Phàm như vậy, vượt quá sức tưởng tượng rồi, đây là chuyện mà hắn ta chưa từng ngờ tới.

Đúng lúc này, một tiếng cười vang vọng giữa đất trời.

“Không ngờ Ngụy mỗ ta thế mà lại được các vị coi trọng đến vậy, thật là vinh hạnh cho Ngụy mỗ.”

Mọi người nghe được tiếng cười, sắc mặt đều xảy ra biến hóa.

Đặc biệt là sắc mặt của Độc Cô Kiếm càng khó coi đến tột cùng.

Lâm Phàm trông theo hướng phát ra giọng nói, một bóng dáng thình lình xuất hiện. Khi nhìn thấy dung mạo của đối phương, trong lòng hắn lập tức cảm giác người này không phải người tầm thường, có thể có dáng vẻ uy nghiêm như vậy, không phải tuyệt thế cao thủ, thì cũng là người nắm giữ quyền to.

Sau đó, hắn nghe thấy đối phương tự xưng là Ngụy mỗ.

Hắn lập tức hiểu ra.

Lão chính là Ngụy Trung.

Chương 348 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!