Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 349: CHƯƠNG 349: CHIA LY (1)

Hai người chưa từng gặp nhau, nhưng đều biết đến sự tồn tại của đối phương.

Ngụy Trung đáp xuống bên cạnh Lâm Phàm, khẽ gật đầu với hắn rồi cũng không nói gì thêm, trái lại là lão nhìn về phía Độc Cô Kiếm, cả hai đều là người có thân phận địa vị ở Đại Âm.

Bây giờ họ gặp mặt nhau, cũng không đến nỗi cảm thấy lúng túng.

“Ngụy Trung…”

Vẻ mặt Độc Cô Kiếm âm trầm, hắn ta không ngờ Ngụy Trung thế mà lại trở về, xem ra lão đã sớm có mặt ở đây, chỉ là vẫn chưa ra mặt mà thôi.

“Độc Cô Kiếm, nhóm liên minh này của ngươi làm việc thế nào rồi, đã bàn ra cách đối phó với Ngụy mỗ chưa?” Ngụy Trung cười, cũng không vì Độc Cô Kiếm thành lập liên minh chống Ngụy mà tức giận, xem ra đối với lão, dùng cách nói của Lâm Phàm để hình dung thì hắn ta chính là loại người không đáng nhắc tới, không cần bận tâm.

Độc Cô Kiếm lạnh mặt hỏi: “Ngươi muốn gì?”

“Thú vị đấy, ngươi thành lập liên minh chống Ngụy để đối phó lão phu, bây giờ lại hỏi ta muốn gì, hay là Độc Cô Kiếm ngươi nhận được mệnh lệnh từ những lão già khốn kiếp đó, rồi lại cho rằng lão phu áp bức ngươi?” Ngụy Trung cười, sau đó lão nhìn ra đằng xa, giọng nói hóa thành sóng âm truyền đi xa: “Các vị cao thủ sơn môn, nếu tới rồi, sao không xuất hiện đối mặt với lão phu, nếu các ngươi muốn đối phó Ngụy mỗ, giờ lão phu đến đây một mình, chẳng phải đang cho các ngươi cơ hội ngàn vàng sao?”

Theo sự truyền đi của câu nói.

Từ đằng xa, đám cao thủ sơn môn mang mặt nạ quay sang nhìn nhau.

“Ngụy Trung tới rồi.”

“Không được, nếu cho lão biết chúng ta là ai, e rằng lão sẽ xuống tay với chúng ta, Thiết Kiếm tông và Hải tông ở Giang Châu là do Ngụy Trung tiêu diệt đó.”

Nhắc tới hai sơn môn này, trong lòng mọi người vô cùng kinh hãi.

Đối với bọn họ mà nói, đó là chuyện hết sức đáng sợ.

Dần dần, có cao thủ sơn môn muốn cũng không muốn, trực tiếp bỏ chạy, ngoài miệng thì nói đánh đuổi Ngụy Trung, nhưng khi sự việc bày ra trước mắt, tận mắt nhìn thấy Ngụy Trung, họ lại e sợ.

Có vẻ đối với bọn họ mà nói thì rời đi mới là an toàn nhất.

“Hầy, đồ nhát như chuột bạch, nguyên một đám thế mà đi hết rồi. Độc Cô Kiếm, những người mà ngươi tìm được này, cũng chẳng can đảm được như ngươi.” Ngụy Trung cười, trong mắt lóe lên tia khinh thường, hiển nhiên, đối với lão thì những sơn môn không có thực lực này, khó có thể làm nên trò trống.

Sắc mặt Độc Cô Kiếm bị lời nói đó làm cho âm trầm như đáy đại dương.

“Ngụy Trung, muốn đánh thì đánh đi, hà tất phải nói những lời vô nghĩa đó, người khác sợ ngươi, nhưng Độc Cô Kiếm ta không sợ ngươi đâu.”

“Ha ha, Độc Cô huynh cứ nói đùa, lão phu nói ngươi sợ ta hồi nào chứ, nếu ngươi thật sự sợ thì ngươi đã không đối nghịch với ta suốt mấy thập niên qua, ta thấy cái gọi là liên minh chống Ngụy gì đó nên quên đi, tìm người đáng tin cậy, đừng cố biến những điều không thể thành có thể.”

“Ngươi…”

Ngụy Trung phất tay nói: “Chạy lẹ đi, hôm nay Lâm tiểu huynh đệ của Chính Đạo tông ra mặt giúp Ngụy mỗ, đó là vinh hạnh của Ngụy Trung ta, cần phải tâm sự với Lâm tiểu huynh đệ, những chuyện vặt vãnh đó của ngươi lão phu không thèm để ý, cút đi.”

Độc Cô Kiếm không nói tiếng nào, hắn ta nhìn Ngụy Trung và Lâm Phàm, sau đó ôm lấy Chu Cửu Lê bay lên không, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Sau đó đám người cũng rời đi.

Ngụy Trung giơ tay ôm quyền đối diện với Lâm Phàm: “Lão phu Ngụy Trung, tuy chưa từng gặp Lâm huynh đệ, nhưng Lâm huynh đệ tên tuổi vang dội, lão phu ngưỡng mộ đã lâu, giờ được gặp quả là danh bất hư truyền, anh hùng thiếu niên, anh hùng trẻ tuổi, Lâm huynh đệ chính là người đầu tiên.”

“Ngụy công khách sáo rồi, ngưỡng mộ danh tiếng Ngụy công đã lâu, danh bất hư truyền.” Lâm Phàm ôm quyền, được Ngụy Trung khen như vậy, khiến hắn ngại vô cùng, đặc biệt là vế sau, quá tâng bốc rồi.

“Lâm huynh đệ nghe về danh tiếng của lão phu, chắc hẳn đó là Ngụy cẩu mà dân gian lưu truyền, một kẻ cực kì xấu xa, tham ô tột độ, ai cũng có thể giết chết.” Ngụy Trung cười nói.

“Ngụy công cũng thật hài hước.”

“Hài hước có thể giúp người ta sống vui vẻ mà, dù sao thân là người trong triều đình, ngươi lừa ta gạt, tranh đấu không ngừng, ngày đêm cảm xúc sa sút, tâm trạng rất dễ bị ảnh hưởng.”

“Ha ha ha, nếu người đời biết được tính cách này của Ngụy công, e rằng cũng không dám tin.” Lâm Phàm cười, thật sự không ngờ Ngụy Trung sẽ có tính cách như vậy, trước kia hắn từng nghe vài tin đồn, trái lại hình tượng Ngụy Trung trong đầu hắn, dù sao cũng chẳng phải kiểu người tốt.

Ngụy Trung đáp: “Hôm nay ta có thể gặp được Lâm huynh đệ, trái lại cũng là duyên phận, nhớ đến chuyện giữa Ngụy mỗ và Lâm huynh đệ cũng từng có mâu thuẫn, nếu thật sự căng thẳng đến mức như trường hợp của Hoàng Thành ty, Ngụy mỗ cũng thật muốn đau đầu.”

“Trước kia chúng ta có nhiều hiểu lầm, vẫn mong Ngụy công bỏ qua.”

“Không sao, thật ra Ngụy mỗ ta cũng không phải là người tốt, không thể tránh khỏi có xung đột, chỉ là không ngờ khi Lâm huynh đệ biết đến liên minh chống Ngụy, có thể ra mặt ngăn cản, ngược lại thật sự là nằm ngoài dự đoán của Ngụy mỗ ta.”

“Ngụy công có thể chịu đựng áp lực chiến đấu với Đại Càn, theo ta thấy đó mới là hình tượng anh hùng.” Lâm Phàm cũng nhìn ra được Ngụy Trung là loại người tàn nhẫn độc ác, hơn nữa lão còn làm ra chuyện không đúng với chính đạo, trước mắt không nói người này ra sao, nhưng có thể có đại nghĩa như vậy, cũng đáng để kính trọng.

Một già một trẻ khen ngợi lẫn nhau ở nơi hoang vắng này.

Thật sự cũng là tình huống cơ bản trong lần đầu gặp mặt .

Khi gặp gỡ, người ta thường giả vờ tôn trọng lẫn nhau.

Trước hết là đánh giá.

Sau đó là khen ngợi lẫn nhau.

Và sau đó nữa…

“Lâm huynh đệ, chỗ này không tiện để nói chuyện, không bằng chúng ta đổi chỗ khác được chứ?” Ngụy Trung hỏi.

“Được, nghe theo Ngụy công.”

Đình hóng gió cách xa hơn mười dặm.

Ngụy Trung không phải đến một mình, mà là có cao thủ đi theo, lão sai đối phương đi mua chút rượu, chuẩn bị một ít rau trộn.

Lâm Phàm và Ngụy Trung ngồi đối diện với nhau trong đình hóng gió.

Nâng chén!

Uống một hơi cạn sạch.

Chương 349 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!