Tuy Ngụy Trung đã rất lớn tuổi, nhưng lão cũng không vì Lâm Phàm nhỏ hơn, dùng cách nói của trưởng bối để trò chuyện với Lâm Phàm, mà là trò chuyện với tư cách ngang hàng.
Đây là chuyện mà không phải bất cứ người nào cũng được.
Người có thể được Ngụy Trung đối đãi như vậy, e rằng cũng chỉ có mỗi Lâm Phàm.
Lúc này.
“Đa tạ Lâm huynh đệ tương trợ trận chiến ở Hạc thành, Ngụy mỗ xin uống chung rượu này.” Ngụy Trung nâng chén lên uống một hơi cạn sạch, không hề làm ra vẻ, lão biết Lâm Phàm đã tạo nên nhiều ảnh hưởng trong trận chiến ở Hạc thành, hoàn toàn có ảnh hưởng đến chiến cuộc.
Lâm Phàm đáp: “Ngụy công khách sáo rồi, không biết đã tìm được Hoa Liên huynh chưa?”
Ngụy Trung thở dài: “Chưa có tin gì cả, hiện giờ cũng không biết hắn còn sống hay đã chết, nhưng tia hi vọng duy nhất chính là thi thể của Hoa Liên đến tận bây giờ vẫn chưa tìm thấy, chỉ cần chưa tìm thấy thi thể, cho thấy vẫn còn khả năng sống sót.”
“Hy vọng sẽ không sao.” Lâm Phàm cảm thán.
“Hoa Liên đi theo ta cũng đã vài chục năm, hắn gặp nạn, trong lòng lão phu cũng là đau khổ vô cùng, chỉ cần hắn còn sống, nhất định sẽ trở về.” Ngụy Trung nói.
Có thể hiểu người của lão không nhiều lắm, Hoa Liên là một trong số đó.
Đối với lão mà nói, mất đi Hoa Liên chẳng khác nào bị chặt mất một cánh tay.
Ngụy Trung trông thì có vẻ bình thĩnh, nhưng mỗi khi màn đêm tĩnh lặng buông xuống, lão lại nhớ đến Hoa Liên.
“Hoa Liên phúc lớn mạng lớn, chắc là không sao đâu. Vẫn mong Ngụy công giải đáp giúp ta, hiện tại thế cục sao rồi, Đại Càn thật sự đã chịu dừng tay rồi sao?” Lâm Phàm hỏi.
Ngụy Trung cau mày, trầm giọng trả lời: “Khó nói lắm, kỳ lạ là vào khoảng thời gian gần đây, Đại Càn quả thật chưa có động tĩnh, nhưng điều duy nhất ta có thể xác định chính là, quốc sư Đại Càn chắc chắn sẽ ra tay với Đại Âm, bởi vì Đại Âm có thứ mà quốc sư cần.”
Lâm Phàm kinh ngạc hỏi: “Thứ gì?”
Ngụy Trung cũng không che giấu, từ tốn đáp: “Long mạch.”
“Long mạch…” Lâm Phàm vô cùng nghi hoặc: “Thực sự có thứ huyền bí này sao?”
“Ha ha, tất nhiên là có rồi, cả Đại Âm và Đại Càn đều có long mạch, chẳng qua là long mạch của Đại Càn sớm đã biến mất, theo ta được biết, long mạch Đại Càn biến mất từ mấy trăm năm trước, bị một vị tuyệt đỉnh cao thủ võ đạo cướp đi để phá vỡ giới hạn.” Ngụy Trung từ tốn kể.
Lâm Phàm chấn động, hắn đã từng nghe qua rất nhiều truyền thuyết có liên quan đến vị cao thủ tuyệt đỉnh võ đạo đó.
Nhưng những truyền thuyết đó đều không kể rõ ràng.
Hắn cũng chẳng hiểu là mọi chuyện ra sao.
“Đại Càn không có long mạch thì có ảnh hưởng gì?” Lâm Phàm tiếp tục hỏi.
Ngụy Trung đáp: “Trái lại cũng đâu có ảnh hưởng gì, ít nhất là so với trước kia, cũng y hệt, chẳng qua là long mạch này đối với bất cứ một vị cao thủ võ đạo nào thì cũng đều có sức hút cực kì lớn.”
“Vậy nghĩa là mục đích mà tên quốc sư kia tìm cách tấn công Đại Âm, chính là vì long mạch này?” Lâm Phàm hỏi.
“Ừm, nếu ta đoán không sai, chính là vì sức mạnh của long mạch.” Ngụy Trung nói.
Lâm Phàm đã tiếp thu kiên thức về long mạch, người dùng long mạch, e rằng có thể đả thông kinh mạch toàn thân, sau đó cưỡi mây phi thăng, tuy nói hơi quá, nhưng tuyệt đối là kiểu như vậy.
Hắn nhớ đến lần chạm trán giữa mình và quốc sư, dường như đã hiểu ra một việc.
Quốc sư không ra tay với hắn.
Mục đích có lẽ là có hai khả năng.
Một là lão thấy hắn tu luyện siêu nhanh, biết trong tương lai hắn tuyệt đối có thể lớn mạnh, nên muốn kết duyên phận.
Còn hai là lão muốn nuôi hắn thành cổ.
Nhưng rốt cuộc chuyện là thế nào.
Hắn cũng không biết.
“Vậy long mạch này…” Lâm Phàm vừa mở miệng, đột nhiên nghĩ đến việc long mạch quan trọng như thế, cho dù Ngụy Trung biết nó ở đâu, lão tuyệt đối cũng sẽ không nói với mình, vậy nên hắn không hỏi tiếp nữa.
Ngụy Trung nhìn ra ý nghĩ của Lâm Phàm, cũng không giấu giếm mà nói: “Vị trí cụ thể của long mạch, toàn bộ thiên hạ, có lẽ chỉ có Xuân Thu lão đạo là biết, mà lão đạo này xuất quỷ nhập thần, ta chỉ biết lão hẳn là người ở Phủ Thiên, nhưng rốt cuộc là ai thì cũng không biết được, chỉ là đứa con của Từ gia mà Lâm huynh đệ đã từng cứu kia, cũng đang tìm kiếm lão.”
Nhắc tới đứa con của Từ gia, Lâm Phàm lập tức có ấn tượng.
Nam tử bất hạnh Từ Chi Chí, bị cả nhà phản bội.
Lâm Phàm im lặng một hồi lâu, sau đó lên tiếng:
“Ngụy công, ta từng gặp quốc sư một lần, lão ta cho ta cảm giác sâu không thấy đáy, ta đấu với lão ta một trận, cũng không nắm chắc phần thắng, kết quả có thể là bị thua nên đã chạy trốn, không biết giữa Ngụy công và lão ta thì thực lực ai mạnh hơn?”
“Không biết, lão phu và tên quốc sư đó vẫn chưa giao đấu qua, cũng không biết hắn nông sâu thế nào.” Ngụy Trung lắc đầu, quả thật lão cũng chưa giao đấu với quốc sư.
Không phải không muốn giao đấu, mà là không thể tùy ý như vậy.
Một khi trận chiến xảy ra, vậy thì đó chính là một trận đấu phải phân rõ thắng bại, nếu thắng thì tốt, nhưng nếu thua, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Lâm Phàm nói: “Ngụy công, cao thủ chân chính của Đại Âm nhiều không?”
“Là cao thủ gì?”
“Chính là cao thủ như quốc sư và Ngụy công đó.”
Ngụy Trung thoáng im lặng rồi nói: “Có, nhưng những cao thủ đó đều về núi ở ẩn, khó có thể tìm được, nếu muốn bọn họ xuất hiện, chỉ có một khả năng, đó là long mạch mở ra.”
Lâm Phàm ngẫm lại cũng đúng, dù sao cũng không thể chỉ có vài vị cao thủ, nhưng hắn lại không biết những cao thủ đó đang làm gì, Đại Càn đã chiếm đóng Giang châu, ấy thế mà bọn họ không hề có động tĩnh, ít nhất cũng nên ra mặt ngăn cản chứ.
Sau đó hắn đã có thể hiểu ra.
Đối với những cao thủ chân chính đó, ai là chủ nhân của mảnh đất này cũng không quan trọng, bởi vì nơi mà bọn họ quy ẩn ngày thường đến cả một bóng quỷ còn không ngó ngàng tới.
Cũng sẽ không có người lạ đến quấy rầy.
“Nếu long mạch mở ra, họ đều sẽ tới tranh đoạt.” Lâm Phàm nhận xét.
Ngụy Trung nói: “Tất nhiên rồi, cao thủ võ đạo chân chính không có quan niệm về Tổ quốc, điều duy nhất có thể khiến bọn họ để ý đó là rời khỏi chốn trần thế này, mà long mạch chính là cơ hội duy nhất của bọn họ.”
Chương 350 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]