Lâm Phàm nghe Ngụy công nói lời này.
Hắn biết tu luyện là chuyện không thể ngừng, lần này hắn ra ngoài là vì liên minh chống Ngụy, sau khi trở về hiển nhiên là muốn nỗ lực tu hành nhiều hơn, thực lực không đạt thành tựu thì chính là bị người khác đánh chết.
Thế nhưng…
“Ngụy công, tại hạ muốn đọ sức với Ngụy công, được không?” Lâm Phàm rất muốn biết, rốt cuộc là thực lực của mình đến đâu, trong sơn môn đã không còn ai đủ mạnh để khiến hắn phát huy toàn bộ sức lực.
Hay nói cách khác, Trần Hư trưởng lão đã sợ hãi.
Tên Diệu Thiên có thể chống lại Bách Hạo trưởng lão, cũng không phải đối thủ của hắn, hiện tại chỉ có duy nhất thực lực của Ngụy Trung và quốc sư là hắn không nắm bắt được.
Ngụy Trung nghe thế, thoáng kinh ngạc, sau đó cười nói: “Được, vừa hay ta cũng muốn thử kình đạo của Lâm huynh đệ một lần.”
Tiếp theo, Lâm Phàm chậm rãi vươn tay.
“Ngụy công, mời…”
Ngụy Trung giơ tay chạm vào bàn tay của Lâm Phàm.
“Mời!”
Vừa dứt lời.
Hai cổ kình đạo bất ngờ va chạm, dù đối với Ngụy Trung hay Lâm Phàm thì đây chỉ mới là bắt đầu, chưa hề biến hóa, theo sự va chạm không ngừng, kình đạo va chạm cũng càng hùng hậu hơn.
Rắc rắc.
Đá vụn trên mặt đất run lắc, theo sự va chạm kình đạo của bọn họ, mức độ nảy lên của đá vụn cũng càng lúc càng thường xuyên, hai cổ kình đạo va chạm hình thành từ trường, khiến đá vụn trên mặt đất lơ lửng giữa không trung.
Thuộc hạ hầu hạ Ngụy Trung nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trong lòng hết sức kinh hãi.
Hắn ta chưa từng thấy Ngụy công ra tay, cũng chưa từng gặp ai có thể so đấu với Ngụy công đến tình cảnh này.
Hắn ta nhìn về phía Lâm Phàm, không khỏi nhìn một cách trầm trồ.
Ngẫm lại cũng đúng, người có thể khiến Ngụy công coi trọng đến vậy, sao có thể là người đơn giản.
Lâm Phàm và Ngụy Trung cũng không nói chuyện.
Bốn mắt nhìn nhau.
Kình đạo va chạm đã đạt tới cực hạn.
Cả tòa đình hóng gió đều run lắc, bốn cây cột chống đỡ trong đình bắt đầu xuất hiện vết rạn.
Lâm Phàm chậm rãi đặt một tay khác lên bàn đá.
Bịch!
Thu kình.
Đá lơ lửng trên không trung rơi lộp bộp xuống, bị nghiền dập nát, phiêu tán trong thiên địa.
“Ngụy công thực lực thâm hậu, ta rất bội phục.” Lâm Phàm ôm quyền nói.
Ngụy Trung đáp: “Thực lực của Lâm huynh đệ đã xếp vào hàng ngũ trong tốp cao thủ tuyệt đỉnh đương thời, trong ấn tượng của ta, người có thể vượt qua Lâm huynh đệ chưa đến mười vị.”
Hắn thua, khi so đấu bại kình đạo của hắn đã thua bởi Ngụy Trung, nhưng hắn còn có một cảm giác, đó là cảnh giới Tẩy Tủy tầng năm, bất cứ lúc nào cũng có thể tăng lên Tẩy Tủy tầng sáu, nếu bước vào Tẩy Tủy tầng sáu, thực lực của bản thân cũng có thể tăng tốc độ lên.
Nhưng điều đó đã không còn quan trọng.
Kình đạo gấp hai mươi bốn lần quả thật cũng không đấu nổi Ngụy Trung.
Ngụy Trung lại càng cảm thấy Lâm Phàm chính là một kỳ tài võ đạo chân chính, thậm chí dùng từ kỳ tài để biểu đạt cũng là một loại sỉ nhục đối với Lâm huynh đệ.
Trước giờ lão chưa từng gặp người nào trẻ tuổi mà có thể tu luyện đến cấp độ cảnh giới như vậy.
Theo như lão điều tra, thời gian Lâm Phàm tu luyện cũng không lâu.
Chỉ mới vỏn vẹn mấy năm, hắn đã tu luyện đến cảnh giới này, quả thực không thể tưởng tượng, hết sức đáng sợ.
Nhưng lão đâu biết rằng Lâm Phàm là người được bạo kích hỗ trợ.
So sánh giữa thời gian tu luyện với bội số bạo kích, thông thường người có căn cốt không tồi, nếu muốn tu luyện đến cảnh giới này thì ít nhất cần phải tu hơn một trăm năm.
Đương nhiên, nếu dùng đại dược, thời gian cũng sẽ ngắn lại một ít.
Thế nên mới thấy.
Được bạo kích hỗ trợ quan trọng cỡ nào.
Nếu hắn không có thêm bạo kích hỗ trợ, vậy thì dù có nỗ lực, cũng phải tu hơn một trăm năm.
“Ha ha, đa tạ Ngụy công khen ngợi, thiên hạ rộng lớn, vô số cao thủ, ta vẫn còn kém lắm.” Lâm Phàm cảm thán.
Ngụy Trung nhìn Lâm Phàm sửng sốt, lão chưa bao giờ nghĩ Lâm huynh đệ thế còn khiêm tốn đến thế, lão nghe thấy lời này, quả thực không phải là lời nên nói, nếu bị người khác nghe được, e rằng họ sẽ tức hộc máu.
“Lâm huynh đệ, thiên hạ không lớn, chỉ có hai nước mà thôi, nếu Lâm huynh đệ kém, vậy thì có khi thật sự không có cao thủ rồi.” Ngụy Trung lên tiếng.
Lâm Phàm cười, không tiếp tục nói về đề tài đó nữa.
“Tiếc cho ngôi đình hóng mát này quá, cột trụ xuất hiện vết rạn rồi, xem chừng có thể sập bất cứ lúc nào à nha.”
Ngụy Trung nhìn vết rạn trên cột đá, không nhanh không chậm nói: “Nơi này được chứng kiến lão phu và Lâm huynh đệ so đấu, đó là vinh hạnh của nơi đây, tương lai cũng sẽ được hậu nhân ghi nhớ, đây chính là nơi giúp lão phu và Lâm huynh đệ trò chuyện.”
“Ha ha ha…” Lâm Phàm cười, trái lại hắn không ngờ Ngụy Trung lại nói như vậy.
Trận đấu kết thúc, hai người tiếp tục tán gẫu, nói rất nhiều, chỉ có duy nhất chuyện nội bộ triều đình là không đề cập đến, Ngụy Trung cũng không chủ động nhắc tới.
Lâm Phàm cảm thấy, đây là chuyện phân tranh của nội bộ triều đình, hắn là người ngoài, đương nhiên không nên tò mò.
Hình như Ngụy Trung cũng hiểu ra gì đó.
Lão biết tính cách của Lâm Phàm thế nào, suy nghĩ ra sao, nên cũng không nhắc tới vấn đề này.
Sau một hồi.
Ngoài đình hóng gió.
Hai người ôm quyền chào nhau.
“Ngụy công, hôm nay không thể ở lâu, ngày sau có cơ hội gặp lại.”
“Được, giang hồ đường xa, Lâm huynh đệ bảo trọng.”
Đây là lần đầu Lâm Phàm và Ngụy Trung gặp gỡ, hai người trò chuyện không bao lâu, nhưng lại như anh em đã kết nghĩa.
Mấy ngày sau.
Lâm Phàm quay về sơn môn, lập tức nhìn thấy Trần Hư đi tới.
Trần Hư lén nhìn ngón tay cái giơ lên của Lâm Phàm, đủ hiểu tình hình bên ngoài, không thể không nói, thật sự quá trâu bò, kinh hãi đến mức hắn ta không biết cũng cạn lời.
Chuyện liên minh chống Ngụy bị Lâm Phàm phá hư.
Hiện tại bên ngoài đều đồn ầm lên, Chính Đạo tông có một đệ tử tên Lâm Phàm, thế nhưng lại cùng một giuộc với Ngụy cẩu, gây ra ảnh hưởng rất lớn.
“Đúng là đủ giỏi mà.” Trần Hư cảm thán.
Lâm Phàm hỏi: “Trưởng lão, lời này là có ý gì?”
“Còn ý gì nữa, mấy hôm trước ngươi càn phá liên minh chống Ngụy, bên ngoài đã lan truyền ầm ĩ cả lên, danh tiếng của ngươi thối quắc theo.” Trần Hư nói.
Chương 351 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]