“Thối thì thối thôi, danh tiếng là thứ rất giả dối, hà tất phải bận tâm.” Lâm Phàm cười đáp.
“Ôi trời, ngươi còn cười được nữa, giang hồ đã lan truyền, Lâm Phàm ngươi cùng một giuộc với Ngụy Trung, hơn nữa Chính Đạo Tông cũng bị dính vào.” Trần Hư vô cùng bất lực, hình như đám nhân sĩ giang hồ đó cực kì oán hận Lâm Phàm, chưa phỉ nhổ chết hắn thì thề không bỏ qua.
Nếu Trần Hư biết Lâm Phàm căn bản không cho đám nhân sĩ giang hồ kia mặt mũi.
Hắn ta sẽ hiểu ngay vì sao bọn họ lại căm hận Lâm Phàm đến thế.
Đối với đám nhân sĩ giang hồ đó mà nói.
Khi xuất môn ra ngoài, đi lừa bịp chính là nhờ vào mặt mũi, thế mà mẹ nó Lâm Phàm ngươi hoàn toàn không chừa lại mặt mũi cho bọn họ, bọn họ có thể xem ngươi như người tốt được sao, chỉ là bọn họ giận thì giận, chứ nào dám thực sự ra tay trả thù.
Dù sao với tu vi đó của hắn, bọn họ đối phó được chỗ nào chứ?
Lâm Phàm cười nói: “Trưởng lão, loại hư danh này còn cần phải để ý sao, người khác nói là chuyện của người ta, chúng ta không nghe là được, ta muốn tu luyện, nếu trưởng lão không có việc gì khác thì xin rời đi cho.”
“Được, vậy ngươi tu luyện thật tốt đi, không ai quan tâm chuyện này nữa đâu.” Trần Hư là tới tìm Lâm Phàm tán gẫu, không có ý gì khác.
Hắn nhìn theo bóng lưng rời đi của trưởng lão.
Lâm Phàm lắc đầu cười, không hề có hứng thú với những chuyện bên ngoài, đối với hắn mà nói, tu luyện mới là mong muốn cuối cùng, những cái khác đều rất giả trân.
Đám nhân sĩ giang hồ đó không gây ra nổi sóng to gió lớn gì.
…
Đô thành.
Hội nghị ở Nội các.
Phái Bảo Hoàng hay tin người của liên minh chống Ngụy bị Lâm Phàm Chính Đạo tông đánh, lửa giận trong lòng hừng hực, hận không thể tiêu diệt cả Chính Đạo tông.
Nhưng bọn họ rất tỉnh táo, biết đây là chuyện phi thực tế.
Sự việc dính dáng đến rất nhiều người.
Nếu bọn họ hành động, hiển nhiên Ngụy Trung sẽ biết, một khi lão biết, nhất định sẽ gia nhập vào đó, gây ra ảnh hưởng cực xấu cho bọn họ.
“Đường lão, chúng ta cứ mặc kệ chuyện này sao?” Trần Quang thấy Đường lão của Nội các ung dung bình tĩnh ngồi đó, uống trà, không khỏi khẩn trương hỏi.
Đường Thế Sinh thì lại không hề để ý, ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm động.
Trần Quang thấy Đường lão không để ý tới mình, cảm giác cực kì khó chịu, ông ta thở dài một tiếng, cúi đầu.
Liên minh chống Ngụy là do bọn họ thành lập.
Đám nhân sĩ giang hồ đó rất giỏi lừa bịp.
Thứ bọn họ thiếu chính là danh tiếng, chỉ cần có hai từ ‘danh tiếng’ trong tay là bọn họ có thể khống chế, gây khó dễ cho đám sơn môn kia.
Sơn môn đều là những kẻ không có chính kiến, hai bên đều có thể xuôi theo.
Khi chưa chắc chắn tuyệt đối, những sơn môn đó cũng sẽ không đưa câu trả xác định.
Bởi vậy.
Muốn sơn môn gia nhập vào phái Bảo Hoàng rất khó.
Trong đợt liên minh chống Ngụy này, Độc Cô Kiếm đã báo cáo tình hình cho bọn họ, những tên sơn môn hách dịch đó, nhìn thấy Ngụy Trung đến thì lập tức trốn chạy, hình như rất sợ bị Ngụy Trung biết bọn họ là ai.
Loại tình huống này cũng là nằm trong dự liệu
Sau một hồi.
Đường Thế Sinh chậm rãi nói: “Gấp cái gì, chúng ta đấu với Ngụy Trung đến tận bây giờ, còn sợ thiếu chút thời gian này sao, đừng nóng vội, không bao lâu nữa, sẽ có một vị lão tiền bối xuất hiện.”
Sau khi Đường Thế Sinh nói câu này ra.
Tất cả mọi người đều tò mò nhìn, nóng lòng muốn biết là ai.
Nhưng Đường Thế Sinh lại không nói tiết lộ gì.
Lão ta tiếp tục uống trà.
Kiểu phong độ khống chế toàn cục này, khiến bọn họ thấy rất yên tâm.
…
Thành Thiên Cửu, quán trà.
Ngô Tuấn dẫn lão Quách đi uống trà, thời gian qua không có Lâm Phàm, là Ngô Tuấn đã chăm sóc lão Quách, đối với lão Quách mà nói, hiện tại đã không còn chuyện gì có thể khiến lão ta bận tâm.
Chuyện nên giải quyết đều đã giải quyết xong, lão ta chỉ muốn quãng đời còn lại thật êm đẹp mà thôi.
Đối với lão Quách, những năm vừa qua là khoảng thời gian thư thả nhất của lão.
Khi Ngô Tuấn và lão Quách chuẩn bị trả tiền rời đi thì nghe thấy một đám nhân sĩ giang hồ ngồi nói chuyện phiếm ở bàn cách vách.
“Há há! Các ngươi không biết rồi, hai tháng trước, Long Uyên Sơn thành lập liên minh chống Ngụy, không ngờ lại bị một người phá hoại, người đó chính là Lâm Phàm đệ tử của Chính Đạo tông, thực lực của hắn cực kì đáng sợ, lúc ấy Lữ Tam thân là minh chủ, thế mà lại không địch nổi một chiêu.”
“Uầy, đao pháp của bá đao Lữ Tam lợi hại lắm nha.”
“Lợi hại? Có thể lợi hại bao nhiêu, không phải cũng bị đánh te tua đấy à? Biết Hoàng Thành ty không, Đại thống lĩnh Chu Cửu Lê, bị một chưởng nổ nát cánh tay, không hề có sức phản kháng.”
“Trời ạ, ta không được chứng kiến tận mắt, tiếc quá.”
“May là ngươi không ở đó, nếu không ngươi cũng gặp nạn luôn rồi.”
……
Ngô Tuấn và Quách gia nhìn nhau, trong mắt toát lên vẻ khiếp sợ.
Bọn họ biết Lâm Phàm đã càng lúc càng vươn xa.
Bọn họ đã là người thuộc về hai thế giới rồi.
Có lẽ Ngô Tuấn khó có thể hiểu.
Nhưng lão Quách học rộng hiểu sâu lại rất rõ, Hoàng Thành ty đáng sợ đến nhường nào, đó là một con quái vật khổng lồ.
Nhưng lão không ngờ…
Tẩy Tủy của Lâm Phàm mà lão từng được nhìn thấy.
Đã đạt tới trình độ này.
Nói không kiêu ngạo đều là giả.
…
Thấm thoắt, thời gian trôi qua thật nhanh.
Hai năm sau.
Vách núi.
“Ha…”
Vào khoảng thời gian này, hắn không đi đâu, vẫn luôn ở lại sơn môn tu luyện, thực lực tiến bộ cực kỳ nhanh.
Lâm Phà đã rèn luyện Đệ Lục Cốt đến viên mãn.
Hiện tại tu luyện thật sự rất khó.
Khó khăn cực cao.
Đặc biệt là độ thông thạo căn bản không còn đơn giản như đã từng nữa.
Hắn hiểu rõ tu luyện gian khổ.
Suốt thời gian hai năm, hắn đã tu luyện Cửu Chuyển Bí Pháp viên mãn, sau đó rèn luyện Đệ Lục Cốt, rèn luyện Đệ Lục Cốt đến màu đỏ viên mãn.
Bây giờ sức mạnh của hắn mạnh đến cỡ nào, đã không thể đong đếm, nhưng tuyệt đối đã phát sinh biến hóa long trời lở đất so với bản thân của hai năm trước.
Hắn tu hành đến nay đã hơn tám năm.
Hắn đột nhiên đi vào thế giới này được tám năm.
Không có thu hoạch gì.
Một trong số ít thành tựu mà hắn đạt được chính là có một thân thực lực, còn có quen được một vài bằng hữu.
Chương 352 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]