Lúc này.
Từ đằng xa, một con chim ưng khổng lồ bay đến, đó là thú nuôi dùng để truyền tin của hắn và Ngụy Trung, sau lần chia tay ở đình hóng gió, không quá nửa năm, hai người bắt đầu đưa gửi thư từ cho nhau.
Lúc mới bắt đầu thì là thư kể chuyện phiếm, sau này lại là đàm luận chuyện quốc gia, đến bây giờ thì cái gì cũng nói.
Dần dần.
Hắn phát hiện Ngụy Trung thật sự là một người rất sát phạt quyết đoán, giết người không chớp mắt, nhưng đồng thời Lâm Phàm cũng phát hiện lão là một lão già hơi đáng yêu.
Con ưng khổng lồ đậu lên vai Lâm Phàm.
Lâm Phàm cầm lấy bức thư đọc cẩn thận, hắn nhíu mày.
Lần này trong bức thư được đưa tới, Ngụy Trung có nhắc đến tên một người.
Thiên Vân tại Võ Thánh đường.
Người này là cha của Đường Thế Sinh ở Nội các thuộc phái Bảo Hoàng, là một Võ Thánh còn sống, thế nhưng lão ta đã bế quan trở về, trong thư, Ngụy Trung than rằng áp lực của bản thân càng ngày càng lớn.
Khi lão Võ Thánh này xuất hiện, Đường Thế Sinh giới thiệu phụ thân của mình cho thánh thượng, có được danh hiệu quốc sư trong triều đình.
Bởi vì hai người thường xuyên gửi thư từ qua lại.
Nên Lâm Phàm cũng chuẩn bị sẵn giấy và bút mực tại vách núi.
“Xám Xám…”
Xám Xám nhìn thấy con ưng khổng lồ xuất hiện, biết ngay phải làm gì, nó chạy thẳng đến hang động, nhanh chóng ngậm lấy giấy bút đem ra.
Lâm Phàm viết thư trả lời cho Ngụy Trung.
【 Ngụy huynh chớ hoảng sợ, huynh đệ ta tu vi lớn mạnh, nếu cần thì xin huynh cứ nói thẳng, hai chúng ta liên thủ, đánh chết lão già đó hẳn là không thành vấn đề. 】
Lâm Phàm đặt lá thư lên rồi khẽ vỗ đầu con ưng khổng lồ.
“Đưa về đi.”
Lâm Phàm khoanh tay đứng nhìn, quan sát con ưng khổng lồ giương cánh bay cao, ánh mắt hắn dần trở nên sắc bén, hiện giờ hắn đã không còn sợ bất kỳ kẻ nào.
Hắn chính là người đứng đầu sơn môn.
Cho dù là ba vị trưởng lão liên thủ lại, hắn cũng có thể đánh chết ba người họ chỉ trong ba chiêu.
Vì sao lại là ba chiêu?
Mỗi người một chiêu, không thành vấn đề.
Tăng phúc gấp ba mươi hai lần, há là chuyện đùa.
Lúc này.
“Lâm huynh…”
Giọng nói truyền đến từ phía xa.
Lâm Phàm xoay người nhìn lại, phát hiện là Cố Ngạo và Trương Yên, năm ngoái bọn họ hạ sinh một đứa con, bây giờ cũng đứa bé đó cũng đã một tuổi.
“Lâm huynh, Trương sư muội.”
Lâm Phàm thu hồi ánh mắt sắc bén lại, mỉm cười vui vẻ nhìn hai người.
Hắn phát hiện trên người Cố Ngạo còn đeo theo tay nải.
Thật khiến hắn tò mò.
“Các người đây là muốn đi xa sao?” Lâm Phàm hỏi.
Cố Ngạo nói: “Lâm huynh, bọn ta tới là để cáo biệt huynh.”
“Cáo biệt? Các người phải rời đi à?”
“Ừm, đúng vậy, tu vi ta và Yên muội trong sơn môn cũng không tiến triển, phát hiện con đường tu luyện này không thích hợp với bọn ta, giờ đây bọn ta cũng đã có con, nếu cứ tiếp tục tu luyện, vậy thì sẽ không thể làm bạn với hài tử, ta đã đặc biệt nói rõ hoàn cảnh với sơn môn, chuẩn bị vào thành sinh sống.”
Cố Ngạo đã hoàn toàn từ bỏ việc tu luyện.
Với thiên tư của hắn ta, nếu chịu nỗ lực tí, có thể tu luyện đến Tẩy Tủy tầng ba, nhưng chuyện này lại đòi hỏi thời gian quá lâu, có khi có cháu rồi mà hắn ta còn chưa chắc sẽ đạt tới nữa.
Với góc nhìn của Cố Ngạo, thời gian dùng để vùi đầu vào tu luyện, gần như không quan trọng bằng việc ở cạnh làm bạn với con.
Lâm Phàm hiểu ý nghĩ của Cố Ngạo, hắn cũng không khuyên nhiều, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình.
Hắn say mê tu luyện, nhưng Cố Ngạo say mê gia đình, sự khác nhau về hạnh phúc giữa hai người, gọi là quan điểm cá nhân.
“Vậy ngươi định đến thành nào?” Lâm Phàm hỏi.
“Cha vợ của ta làm ăn ở Cẩm thành Bằng Châu, cả nhà ta định dời tới đó.”
“Đó không phải là địa bàn của Từ gia sao?”
“Ừm, đúng vậy.”
“Cũng tốt, nếu huynh gặp phải phiền phức gì thì cứ đến tìm Từ gia, hiện giờ quan hệ giữa ta và Ngụy Trung rất tốt, Từ gia lại bị Ngụy Trung khống chế, bọn họ không dám thất lễ với các người đâu.” Lâm Phàm nói.
Đối với Từ gia, đây quả thật chính là đang chơi bọn họ, trước kia không phải có thù oán sao, bây giờ lại trở thành bằng hữu rồi.
Chắc chắn bọn họ sẽ rất thảng thốt.
Ngụy công ngươi đúng là rất biết chọn bạn mà chơi đó.
Cố Ngạo cảm thán đáp: “Lâm huynh, có cơ hội ta sẽ đến nhìn thăm ngươi. Nhưng ta nói thật, ngươi và sư tỷ nên thành thân đi, từ khi Yên Nhi sinh con, sư tỷ cứ chạy đến thăm đứa bé suốt, từ trong ánh mắt của sư tỷ, ta có thể thấy nàng rất thích trẻ con đó.”
“Ta biết, yên tâm đi.” Lâm Phàm trả lời.
Cố Ngạo nói: “Vậy được rồi, việc này ta không nói nhiều nữa, Lâm huynh, chúng ta đi đây, mong ngươi bảo trọng, ta tin ngươi đó.”
“Ta cũng tin ngươi sẽ có thêm đứa thứ hai.”
“Ha ha ha…”
Lâm Phàm nhìn theo bóng lưng rời đi của cả nhà Cố Ngạo, thở dài thườn thượt.
Hai người đã từng vào sơn môn cùng nhau.
Hắn thật không ngờ lại có ngày chia ly.
Nói thật, hắn hơi tiếc nuối.
Nhưng việc theo đuổi cuộc sống riêng của bản thân là quyền lợi ở mỗi người.
Trong sơn môn.
Sau khi Đệ Lục Cốt viên mãn, hắn cần phải tu luyện bí pháp, gia tăng sức mạnh bản thân.
“Bái kiến Lâm sư huynh.”
Một thế hệ mới thay cho lớp người cũ, trong khoảng thời gian này, có một số đệ tử mới nhập môn, tương tự cũng có vài đồng môn thế hệ cũ rời khỏi, tu luyện chính là tàn nhẫn như thế.
Người tu hành mấy năm nhưng lại phát hiện không có bất kì sự tiến bộ nào.
Chỉ có thể rời đi, tìm con đường khác.
Lâm Phàm gật đầu chào hỏi với các sư đệ sư muội, hiện giờ trong sơn môn, mức độ nổi tiếng và địa vị của hắn đã không còn thấp hơn đại sư huynh Lý Đạo Đoan.
Thậm chí trong lòng của các đệ tử, địa vị của Lâm sư huynh còn cao hơn đại sư huynh cao rất nhiều.
Công Pháp đường.
Thông thường khi đệ tử chọn lựa công pháp, đều phải dùng điểm cống hiến mới có thể đổi, hơn nữa cũng không được bước vào tòa nhà, mà là được người trông coi Công Pháp đường đưa sách cho, ngươi sẽ tự chọn công pháp, sau đó người trông coi sẽ đưa quyển công pháp đó cho.
Khi Lâm Phàm đến, người trông coi Công Pháp đường ngẩng đầu nhìn Lâm Phàm rồi khẽ gật đầu.
Chương 353 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]