Hiện giờ cũng chỉ có mỗi Lâm Phàm là có được đãi ngộ như vậy.
Hắn được tùy ý chọn lựa công pháp trong sơn môn, không cần phải dùng điểm cống hiến để đổi.
Lâm Phàm đẩy cửa bước vào, đi thẳng lên tầng ba.
Tầng ba của Công Pháp đường vẫn luôn được một lão già trông coi, tu vi cũng không tồi, hình như là Tẩy Tủy tầng năm.
Lão già thấy Lâm Phàm đến, đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, trong ánh mắt lộ ra vẻ tò mò.
Trong hai năm vừa qua, Lâm Phàm chưa từng tới đây để lựa chọn công pháp. Nhưng Trần Hư sư huynh đã dặn dò lão ta, sau này sẽ có một tên đệ tử tới Công Pháp đường lựa chọn công pháp, không cần ngăn cản hắn, hắn chính là niềm hy vọng của Chính Đạo tông.
Lão già không thể nhìn thấu tu vi của Lâm Phàm, sâu chẳng thấy đáy, vô cùng hùng hậu. Trong lòng lão ta thầm cảm thán, quả thật là tuổi trẻ tài cao, nếu hồi trẻ lão ta có thể có được tu vi như Lâm Phàm, lúc ấy lão ta tuyệt đối sẽ là tên nhóc rạng rỡ nhất.
Nhưng đáng tiếc.
Lão ta không có năng lực như vậy.
Lão ta nhìn Lâm Phàm đứng chọn lựa trước giá sách, đứng hồi lâu mà vẫn chưa chọn xong, bèn chủ động hỏi.
“Ngươi muốn tìm loại công pháp nào?”
Lâm Phàm cười nói: “Bí pháp, loại bí pháp có bội số tăng phúc cao nhất.”
“À, bí pháp, vậy hiện giờ tu vi của ngươi đến đâu rồi?” Lão già dò hỏi, thực sự rất tò mò, xưa giờ lão ta chỉ luôn ở Công Pháp đường, trái lại cũng không quan tâm mấy đến chuyện bên ngoài, hầu như chỉ nghe sơ qua mà thôi.
Lâm Phàm đáp: “Cũng được, Tẩy Tủy tầng sáu.”
Lão già nghe thấy thế, trố mắt đứng nhìn, như vừa chịu phải một cú đả kích, Tẩy Tủy tầng sáu lọt vào tai, tựa như sét đánh giữa trời quang, nổ vang không ngừng, toàn bộ đầu óc đều chấn động.
Quá… Quá khó để có thể hình dung bằng lời nói.
Tẩy Tủy tầng sáu mà cũng được hả?
Cách nói này thật sự khiến người ta cạn lời mà.
“Cảnh giới này đã là cao lắm rồi đó, lão phu tu luyện đến tận bây giờ mà chỉ đạt tới có Tẩy Tủy tầng năm, không tài nào sánh nổi với ngươi, hiện giờ Tẩy Tủy tầng sáu của ngươi đã viên mãn, sao không đột phá đến Tẩy Tủy tầng bảy luôn đi?”
Lâm Phàm hờ hững đáp: “Đệ Lục Cốt vẫn chưa cất chứa bí pháp, ta chuẩn bị tu luyện một môn bí pháp, chờ sau khi tu luyện viên mãn, ta sẽ đột phá Tẩy Tủy tầng bảy.”
Ánh mắt lão già nhìn Lâm Phàm chợt biến hóa.
Có cảm giác khiếp sợ không nói nên lời.
“Tất cả Long Cốt của ngươi đều đã tu luyện đến viên mãn rồi sao?”
“Đúng vậy, đã tu luyện viên mãn hết rồi, tu luyện chính là như vậy, mỗi bước đi đều in một dấu ấn, tuyệt đối không được không viên mãn.” Quan niệm đối với tu hành của Lâm Phàm rất đúng đắn, cần phải viên mãn, hễ là có tí khuyết điểm nào thì đều sẽ cảm giác không thoải mái.
Lão già không nói thêm nữa.
Đối với lão ta, đây có lẽ chính là bậc kỳ tài tuyệt thế chân chính.
Lão ta chưa từng gặp ai như vậy.
Trong lúc lão già đang ngây ngốc, Lâm Phàm lên tiếng: “Có bí pháp nào tốt không, giới thiếu tí đi, ta đã tìm kiếm ở đây rất lâu rồi mà vẫn chưa tìm được gì cả.”
“Để ta coi.” Lão già chủ động giúp Lâm Phàm lựa chọn bí pháp.
Lão ta trông coi nơi đây đã lâu, vô cùng quen thuộc với công pháp chỗ này, rất nhanh, lão ta đã chọn được cho Lâm Phàm một môn bí pháp.
“Môn bí pháp này thì sao?” Lão già cầm lấy một quyển bí pháp hơi cũ kĩ.
“Phiền người nói rõ hơn.”
Lâm Phàm chỉ muốn biết bội số tăng phúc của bí pháp, còn những thứ khác, hắn đều không quan trọng tí nào, khỏi phải luyên thuyên về độ khó của tu luyện với hắn.
Khó khăn thì nói với người khác đi.
Còn hắn chỉ cần có thời gian, mọi khó khăn đều không thành vấn đề.
Lão già đáp: “Trần sư huynh đã dặn ta rồi, chỉ cần ngươi tới, ta sẽ lấy cho ngươi công pháp tốt nhất, môn bí pháp này gọi là Thiên Huyền Lục, là bí pháp mà tông chủ tiền nhiệm đã từng tu luyện, có thể tăng phúc kình đạo gấp chín lần, chỉ là môn bí pháp này có yêu cầu cực cao, đòi hỏi rất nhiều về mặt ngộ tính của căn cốt.”
“Ái chà, có thứ tốt như vậy, thế mà Trần trưởng lão lại không lấy ra sớm, bắt ta tu luyện Cửu Chuyển bí pháp gì đó, cũng chỉ tăng phúc gấp tám lần mà thôi, sớm nói ra là được rồi.” Lâm Phàm hết sức bất mãn.
Hiện tại hắn chỉ muốn tu luyện bí pháp đến mức tận cùng.
Khỏi phải nói.
Những bí pháp mà hắn tu luyện trước kia đều phải đổi, bội số tăng phúc quá ít, đã không còn xứng với năng lực của hắn nữa rồi.
‘Điệp Sơn Kình’ run bần bật.
‘Bão Nguyên Quy Nhất’ vô cùng sợ hãi.
Hai môn bí pháp thê thảm nhất này, là hắn đã tu luyện vào giai đoạn trước, ngẫm lại cũng là lập được công lao hiển hách cho hắn.
Lâm Phàm để chúng tiếp tục cống hiến thêm một thời gian cũng được.
Lúc này.
Lão già nghe thấy lời oán trách của Lâm Phàm, tâm trạng rất khó chịu. Cửu Chuyển bí pháp chính là bí pháp tuyệt học của Trần sư huynh, thế mà lại bị Lâm Phàm ghét bỏ, nhưng lão ta ngẫm lại thì lại thấy cuộc sống không nên như vậy.
Cuộc sống hẳn là phải tràn ngập tình hảo hữu.
Chứ đâu thể toàn những thương tổn thế này.
So bì lẫn nhau thì có gì hay ho?
Không hề hay ho chút nào.
“Ha ha…” Lão già cười xấu hổ, điệu cười này cũng không có ý gì khác, chính là để nén lại tâm trạng tiêu cực lúc này.
“Đa tạ trưởng lão đã giúp đỡ, đệ tử đi trước.”
Lâm Phàm cất bí pháp vào, ôm quyền rời đi.
Lão già nhìn bóng lưng đi khỏi của Lâm Phàm, thở dài một tiếng, cũng thật may, may rằng hắn là đệ tử của Chính Đạo tông, có lẽ lão sẽ thật sự được nhìn thấy một vị cường giả tuyệt thế chân chính bước ra từ Chính Đạo tông bọn họ.
Trên vách núi.
“Sư đệ, một nhà Cố sư đệ bọn họ đều dọn tới Cẩm thành Bằng Châu rồi, sư đệ đã biết chưa?”
Ngô Thanh Thu bưng hộp cơm đến, vừa gặp mặt đã vội hỏi, lúc nàng hay tin, tâm trạng thoáng mất mát, những đồng môn tu hành trong sơn môn, bởi vì các nguyên nhân khác nhau mà rời đi, đều khiến nàng không nỡ nhìn.
Đáng tiếc…
Nàng cũng lực bất tòng tấm.
Đó là lựa chọn của mỗi người, nàng đâu thể ngăn cản họ.
Chương 354 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]