Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 355: CHƯƠNG 355: SƯ TỶ…HIỆN GIỜ TA ĐANG RẤT CHỦ ĐỘNG (2)

“Biết, lúc bọn họ đi, đã tới thông báo với ta rồi, không ngờ lúc trước bọn ta cùng nhau gia nhập sơn môn, ngẫm lại thời gian trôi qua thật nhanh, nháy mắt, sư đệ ta đều đã ba mươi, không còn trẻ trung nữa rồi.” Lâm Phàm cảm thán.

Thế nhưng hắn lại phát hiện ánh mắt sư tỷ hơi kỳ lạ.

Hắn đột nhiên phản ứng lại.

Hóa ra tuổi của sư tỷ cũng đã không còn nhỏ.

“Sư tỷ, sư tỷ vẫn rất trẻ trung xinh đẹp, cũng sẽ không vì năm tháng trôi mau, mà có bất kỳ dấu vết nào lưu lại trên mặt sư tỷ.” Lâm Phàm cười nói.

Ngô Thanh Thu không biết nên nói gì.

Từ sau khi sơn môn có thể luyện chế đại dược, nàng cũng có thể đi xin đan dược để dưỡng nhan, sau khi dùng, tốc độ lão hóa da mặt giảm, đồng thời làn da cũng trở nên căng mịn hơn, trắng đẹp hiệu quả.

Nữ nhân thích được xinh đẹp, có khi để tự mình ngắm, mà Ngô Thanh Thu lại chính là muốn đẹp để sư đệ ngắm.

Lúc này.

Lâm Phàm nói: “Lúc Cố sư đệ bọn họ rời đi, cứ nói sư tỷ thích trẻ nhỏ, còn hỏi ta định chừng nào có con với sư tỷ.”

Chuyện tình giữa bọn họ chính là nước chảy thành sông, đã không còn bất cứ trở ngại nào, hơn nữa Lâm Phàm cũng không cho rằng khi nói ra lời như vậy thì có gì không ổn.

Là chuyện rất bình thường mà thôi.

“Sư đệ, vậy đệ trả lời bọn họ thế nào?” Sâu trong lòng Ngô Thanh Thu thoáng chút chờ mong, rất muốn biết rốt cuộc là sư đệ đã trả lời thế nào.

Lâm Phàm nhìn ra sự chờ mong của sư tỷ.

“Thì nói tùy thôi.”

Ngô Thanh Thu vội la lên: “Chuyện này sao có thể nói tùy là tùy được, nhất định phải có thời gian chuẩn xác chứ, sư đệ, vậy rốt cuộc là đệ có muốn không?”

Lâm Phàm vô cùng sửng sốt.

“Sư tỷ, tỷ nóng vội quá vậy.”

“Có thể không vội sao, đâu phải đệ không biết tấm lòng của sư tỷ, một hai cứ phải đánh đố ta, có phải sư đệ không thích sư tỷ không, nếu đệ không thích sư tỷ, vậy sau này ta sẽ không hỏi nữa.” Ngô Thanh Thu nói.

Nếu hai người mới quen không lâu, nhất định Ngô Thanh Thu sẽ không to gan nói ra hết suy nghĩ trong lòng như vậy.

“Sư tỷ đừng nóng giận, sao có thể chứ, chỉ là chúng ta vẫn chưa thành thân, chuyện này…”

“Thành thân gì chứ, chỉ gia đình người bình thường mới muốn nghi thức đó, còn ta là nữ nhi giang hồ, chính là dám yêu dám hận, có nghi thức đó hay không cũng chẳng khác gì nhau.” Ngô Thanh Thu nói tiếp.

Nói thì nàng cũng đã nói rõ ràng thế rồi.

Nếu Lâm Phàm vẫn không có biểu hiện gì, vậy chẳng phải là không bằng cả súc sinh sao? Súc sinh còn biết mềm không được thì mạnh bạo, hiện giờ sư tỷ đã nói đến mức này, hắn há có thể không bày tỏ.

“Sư tỷ nói rất đúng.” Lâm Phàm buông chén đũa xuống: “Sư tỷ, lại đây.”

Ngô Thanh Thu không biết sư đệ định làm gì, nàng đứng dậy đi đến cạnh Lâm Phàm.

“Tới đây, ngồi vào lòng sư đệ này.” Lâm Phàm dang hai tay ra, nghênh đón sư tỷ tiến đến.

Ngô Thanh Thu ngây người, sau đó mặt đầy vui sướng, dường như không dám tin: “Sư đệ…”

“Sư tỷ, nhanh lên.”

Theo sự thúc giục của Lâm Phàm.

Ngô Thanh Thu trực tiếp sà vào lòng ngực hắn.

Lâm Phàm ôm sư tỷ, ngửi mùi hương trên người nàng, mùi hương này vẫn không thay đổi, sự tiếp xúc thân mật khiến Lâm Phàm cảm nhận được một tia va chạm, đôi tay ôm lấy eo nàng, nhẹ nhàng vuốt ve phần eo của sư tỷ.

Có chút kĩ năng.

Không vội không chậm, nhẹ nhàng vuốt ve.

“Sư tỷ, mùi hương trên người tỷ thật thơm.”

Lâm Phàm chìm đắm trong mùi hương này, hắn ngửi cần cổ của sư tỷ, loại cảm giác tê dại này, thật khiến sư tỷ e thẹn.

Cơ thể Ngô Thanh Thu mềm như bông, nàng ngại ngùng nói: “Sư đệ, đừng như vậy…”

“Vậy ta không ôm nữa.” Lâm Phàm làm bộ phải buông ra.

“Đâu có, ý sư tỷ không phải như vậy, chỉ là ban ngày ban mặt, hơi không tốt lắm.” Ngô Thanh Thu bị sư đệ vuốt ve như vậy, mặt đỏ như trái cà, nhưng lại rất chờ mong, đã rất lâu kể từ trước đến nay, đây là lần sư đệ chủ động nhất, và tay cũng không thành thật nhất.

Lâm Phàm dán sát vào lỗ tai sư tỷ, nhẹ giọng thủ thỉ: “Sư tỷ, tỷ có muốn sinh con không?”

Ngô Thanh Thu nghe thấy sư đệ nói thẳng ra như vậy.

Nàng xấu hổ đến mức ngượng ngùng không dám mở miệng.

“Sư tỷ, nếu sư tỷ không lên tiếng, ta coi như sư tỷ không đồng ý nha.” Lâm Phàm cười xấu xa.

“Sư đệ, ngươi hà tất phải chọc ghẹo sư tỷ như thế, ngươi hiểu ý sư tỷ mà.”

“Vậy thì là không muốn rồi.”

“Sư đệ…”

“Sư tỷ muốn không?”

“Muốn…”

Đối diện với sự tra hỏi của sư đệ, giọng nói của Ngô Thanh Thu nhỏ như tiếng muỗi kêu, cả gương mặt đều vùi sâu vào lòng ngực Lâm Phàm, thẹn không tả nổi.

Lâm Phàm cười đáp: “Được, nếu sư tỷ đã muốn, vậy tất nhiên là sư đệ không thể từ chối, đêm nay ta sẽ đến nhà sư tỷ, sư tỷ chuẩn bị sẵn sàng đi nha.”

Hắn nói xong lời này.

Lâm Phàm còn xấu xa vỗ nhẹ vào mông sư tỷ.

Sư tỷ hoảng hốt vội vàng đứng dậy, đến cả hộp cơm cũng không thèm lấy, nhanh chóng chạy mất.

Lâm Phàm nhìn theo bóng lưng chạy đi của sư tỷ, khẽ cười, hắn đã suy nghĩ cẩn thận, con người sống trên đời, chớ để bản thân phải tiếc nuối, nếu muốn, vậy thì cứ làm hết mình thôi, sư tỷ yêu hắn, chỉ cần không phải là loại người tuyệt tình tuyệt nghĩa, ai cũng có thể cảm nhận được.

Huống hồ.

Hắn cho rằng xác định mối quan hệ hay không cũng như nhau thôi.

Vậy nên hắn đã quyết định tỏ tình với sư tỷ.

Mập mờ quả thật không tồi, nhưng tại sao bản thân không trực tiếp cho sư tỷ một mái ấm gia đình?

Mấy năm nay, hắn yêu cầu sư tỷ nỗ lực tu luyện, quả thật sư tỷ cũng đã có nỗ lực, nhưng lại không tiến bộ nhiều, nếu đã như vậy, không bằng hắn cứ trân trọng khoảng thời gian tốt đẹp này.

Lý Đạo Đoan đi tới đi lui trong sơn môn, sau đó nhìn thấy Ngô sư muội đỏ mặt, cúi đầu, chạy như bay về phía xa, hắn ta gọi mấy tiếng mà cũng không nghe sư muội trả lời.

Chuyện này khiến hắn ta rất nghi hoặc.

Quái lạ, trước kia sư muội đâu có như vậy.

Lần này rốt cuộc là chuyện thế nào?

Sau đó hắn ta phát hiện sư muội chạy ra từ chỗ của Lâm sư đệ, hắn ta nghĩ ngợi, chắc là bọn họ vừa nói chuyện yêu đương rồi, đối với Lý Đạo Đoan mà nói, không tồn tại thứ gọi là thú vui tình yêu.

Tu luyện đã quá mất thời gian rồi.

Đâu còn thời giờ cho hắn nghĩ đến chuyện yêu đương.

Chương 355 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!