Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 356: CHƯƠNG 356: SƯ TỶ…HIỆN GIỜ TA ĐANG RẤT CHỦ ĐỘNG (3)

Ngô Thanh Thu quay về phòng, đóng sầm cửa lại, sau đó nàng sửa sang lại nhà cửa, đổi mới tất cả giường đệm.

Lúc này nàng hơi khẩn trương.

Nhưng cũng rất mong chờ.

Những chuyện khác thì không nói, nhưng nhất định phải dọn sạch phòng ốc trước tiên, làm tốt tất cả bước chuẩn bị, sẵn sàng chào đón đêm nay.

Làng chài Trường Thọ.

Tú Tú ôm con, đứng bên bờ biển nhìn chấm đen xuất hiện từ đằng xa, đó là bóng dáng của Hoa ca.

Tuy đời sống không có giàu có sung túc.

Nhưng bình an ấm áp đã là cuộc sống mà Tú Tú mong muốn nhất rồi.

Một lát sau.

Hoa Liên mang theo số cá bắt được lên bờ, có rất nhiều cá, ít nhất là vài trăm cân, đánh bắt đối với người bình thường mà nói, có thể thu hoạch được nhiều như vậy, thật đúng là trời cao phù hộ, nhưng đối với Hoa Liên, đánh cá lại là việc rất đơn giản.

“Tú Tú, ngoài trời gió lớn, sao nàng lại bế con ra đây?” Hoa Liên kéo lưới cá lên vào, nhìn thấy vợ đang bồng con chờ mình, trong lòng hắn ta chợt ấm áp, cuộc sống như vậy khiến hắn ta cảm thấy ấm cúng vô cùng.

“Con nhớ cha, một hai nhõng nhẽo đòi ra đấy chứ.” Tú tú hạnh phúc nói.

Đây là đứa con của hắn ta và Tú Tú.

Kể từ ngày nàng ấy đòi có con, hắn liền thỏa mãn Tú Tú, không bao lâu, hắn ta hay tin Tú Tú có thai, điều này khiến Hoa Liên cảm nhận được một loại trách nhiệm.

Đồng thời cũng hoàn toàn giữ chân hắn ta lại chốn làng chài Trường Thọ này.

“Đến đây, để cha ôm nào.”

Hoa Liên một tay ôm con vào ngực, một tay ôm lấy Tú Tú: “Lần này ra biển, vận may không tồi, ta đánh bắt được không ít cá, đợi lát nữa ta sẽ mang vài con cá cho thôn dân, nàng bế con về nhà chờ ta.”

“Ừm.” Tú Tú đáp.

Người làng chài đối xử rất thân thiện với một kẻ ngoại lai như hắn ta, mỗi lần Hoa Liên chia phần cá đánh bắt được cho các thôn dân, thái độ của họ đối với hắn ta cũng thay đổi đáng kể, thậm chí là trong thôn hắn ta còn rất tiếng nói.

Vài cụ già nhìn Tú Tú lớn lên từ bé, thấy nàng có thể gặp được một người ưu tú như vậy, cũng hết sức vui mừng.

Dù sao thì trước kia, lúc Tú Tú chỉ có một mình, nàng thật sự rất khổ sở, ra biển đánh cá lại không phải sở trường của nàng, chủ yếu là nhờ vào sự giúp đỡ của ngư dân mới có thể sống qua ngày.

Hiện tại trong nhà đã có thêm nam nhân, cũng là có được cuộc sống hạnh phúc bình an.

Một số cụ từng trải thăng trầm trong cuộc sống, cảm giác Hoa Liên không đơn giản, không giống như người bình thường.

Có một lần.

Những người trong thôn cùng đi bắt cá với nhau, bao gồm cả Hoa Liên, nhưng lần đó, trên biển nổi lên gió lốc, thổi bay thuyền của người khác, duy chỉ có thuyền của hắn ta là không chút sứt mẻ trên biển, hơn nữa còn cả cứu những ngư dân khác.

Việc này đối với một vài ngư dân bình thường mà nói, có lẽ cũng chẳng có gì.

Họ chỉ cảm thấy Hoa Liên lợi hại mà thôi.

Nhưng với những bậc tiền bối đã lăn lộn trên đời thì hắn ta tuyệt đối là nhân vật lợi hại.

Tuy nhiên họ không hiểu vì sao hắn ta lại xuất hiện ở chỗ này.

Nhưng chuyện đó không quan trọng.

Trong những năm tiếp xúc gần đây.

Các cụ phát hiện Hoa Liên là một thanh niên rất chững chạc.

Nếu Hoa Liên biết được ý nghĩ của đối phương, e là hộc một ngụm máu già…

Thanh niên?

Số tuổi của ta có khi còn già hơn ngươi tưởng tượng nữa đó.

Ban đêm, vầng trăng tròn vành vạnh.

Lâm Phàm tắm rửa thơm tho, thay đồ mới từ sớm, tuy ban ngày hắn rất thẳng thắn, nhưng chờ khi thời cơ đến, nhịp tim lại đập liên hồi.

Lâm Phàm nén sự hồi hộp lại.

Dần bình tĩnh.

Hắn cẩn thận suy nghĩ, hà tất phải khẩn trương như vậy, nam nữ hoan ái, tình cảm giữa mình và sư tỷ cũng đã đi đến mức này rồi, huống hồ hắn đã giữ mình vì sư tỷ nhiều năm.

Điều đó đủ để chứng minh tình cảm mà hắn dành cho sư tỷ là thực sự nghiêm túc.

Nếu không phải yêu thì sao hắn có thể gìn giữ đến mức độ này.

Lâm Phàm đến trước phòng sư tỷ.

Hắn đứng trước cửa, hít sâu một hơi, đưa tay lên khẽ gõ cửa.

Cốc cốc!

“Sư tỷ, ta tới rồi.”

Một lát sau.

Phòng trong truyền ra giọng nói.

“Cửa không khóa, sư đệ vào đi.”

Lâm Phàm đẩy cửa, quả nhiên là không khóa, hắn bước vào trong, liếc nhìn bốn phía bên ngoài, không có ai để tới nơi này, trái lại hắn cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Cảm giác cứ như đang vụng trộm yêu đương ấy.

Rõ ràng là nói chuyện tình cảm bình thường, những không hiểu sao hắn lại có cảm giác như thế.

Lâm Phàm ngửi được hương thơm.

Trên bàn bày những món ngon phong phú, sư tỷ còn chuẩn bị thêm cả rượu.

“Sư tỷ, hôm nay sư tỷ đẹp quá.”

Lâm Phàm phát hiện sư tỷ trang điểm rất đặc biệt, lúc trước sư tỷ chỉ trang điểm nhạt thôi, nhưng hiện tại xem ra, lớp trang điểm này vừa phủ lên, cảm giác như dung mạo thay đổi trong chớp mắt.

Nói như thế nào nhỉ?

Vẻ đẹp càng thêm sắc xảo.

Nét đẹp nhất của sư tay chính là ngũ quan tinh xảo, lại còn có khí chất hiên ngang.

“Sư đệ, đói bụng chưa, ăn một ít trước đi.”

Nhịp tim Ngô Thanh Thu đập lên dữ dội, cũng chẳng kém hơn Lâm Phàm, nàng đợi ngày này lâu lắm rồi.

Chỉ là khi ngày này thực sự xảy ra.

Loại cảm xúc này đúng là khó có thể tưởng tượng, cũng chỉ khi tự trải nghiệm, bản thân mới có thể cảm nhận được cảm giác như thế nào.

Ăn cơm?

Trong tình huống này mà còn nghĩ đến chuyện ăn cơm, chỉ có những kẻ thiếu muối mới nghĩ ra được.

Lâm Phàm trực tiếp đi đến trước mặt sư tỷ, dùng một tay kéo sư tỷ vào trong lòng, mặt đối mặt, chóp mũi chạm chóp mũi, thâm tình nhìn nàng.

“Sư tỷ, một đêm xuân đáng giá ngàn vàng, sư đệ đã nghĩ rất lâu, cơm thì chừng nào ăn mà không được, vẫn là để ta ăn sư tỷ trước đi.”

Hắn bế sư tỷ lên bằng một tay, trong lúc sư tỷ kinh ngạc hô lên, hắn đã đi đến mép giường.

Sư tỷ đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng dù là như thế, mặt nàng vẫn đỏ bừng, cơ thể hơi cứng đờ, dù sao nàng cũng chưa từng trải qua chuyện như vậy.

Giờ chuyện đã xảy ra.

Hơn nữa nàng cũng đã nghĩ chuyện sẽ phát sinh lúc sau, chưa từng trải nghiệm thì có thể không nghe qua sao?

Bước dạo đầu thế nào.

Khúc giữa diễn ra sao.

Cuối cùng là làm gì.

Trong lòng nàng hiểu rõ.

Chương 356 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!