Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 357: CHƯƠNG 357: SƯ TỶ…HIỆN GIỜ TA ĐANG RẤT CHỦ ĐỘNG (4)

Màn đêm thật yêu tĩnh, duy chỉ có căn phòng là truyền lên giọng nói.

“Sư tỷ, không ngờ cơ thể của sư tỷ lại nhạy cảm đến vậy, thế mà trước kia sư đệ lại không phát hiện.”

Nàng hơi cợt nhả nói.

“Sư đệ, ngươi thì giỏi rồi…”

“Sư tỷ đang khen sư đệ rất giỏi sao, ta cũng cảm thấy vậy.”

Quần áo rải đầy đất.

Kẽo kẹt rúng động.

Với một chiếc giường gỗ thủ công, phát ra tiếng động như vậy, chứng tỏ chiếc giường này đang phải chịu sự đè ép, đong đưa kịch liệt, cho thấy dấu hiệu có thể hỏng bất cứ lúc nào.

Dấu hiệu này cũng không tốt lắm.

Nhưng không thể không khen đầu giường được rất tinh tế, có tay vịn chống đỡ, nếu người ta thấy mỏi mệt, lúc không tìm được điểm tựa, có thể vịn hai tay lên đây, đỡ tốn sức.

Sáng sớm.

Mặt trời ló dạng.

Đây là một trong số ít những lần Lâm Phàm được ngủ ngon giấc đến vậy, lúc trước hắn toàn lo tu luyện, chỉ tu luyện mới có thể khiến hắn cảm giác được sự tồn tại của bản thân.

Chuyện xảy ra tối qua thật sự rất quan trọng.

Cho dù gặp chuyện lớn bằng trời, hắn cũng đều gác qua một bên.

Ngô Thanh Thu tỉnh lại, nàng mở mắt ra, nhìn thấy khung cảnh quen thuộc, đây là phòng của nàng.

Nàng nhớ đến chuyện đêm qua, hai má nóng bừng.

Ngô Thanh Thu sờ lên vị trí trống bên cạnh.

“Sư đệ…”

Nàng ngồi dậy, tấm chăn khoác trên người tuột xuống, cảnh xuân hiện ra, phong cảnh đẹp vô cùng.

Cọt kẹt!

“Sư tỷ, ta ở đây.”

Lâm Phàm bưng bữa sáng tới, vừa về đến phòng, hắn đã thấy thân hình đầy đặn của sư tỷ lộ hết ra ngoài, Lâm Phàm vội đóng cửa lại, để một mình hắn thấy được rồi, ngộ nhỡ bị người khác nhìn, chẳng phải là khóc ròng luôn sao?

“Sư tỷ, ta chuẩn bị bữa sáng cho sư tỷ này.”

Lâm Phàm bước đến mép giường, ôm sư tỷ vào lòng, trấn an, loại chuyện phát sinh lần đầu này, cần phải trấn an đối phương thật tốt, nếu không nàng sẽ rất dễ có tâm lý lo được lo mất.

Ngô Thanh Thu không nói gì, chỉ im lặng dựa vào lòng ngực sư đệ.

Chuyện xảy ra tối hôm qua, rõ ràng trước mắt, hơn nữa cơ thể cũng sẽ không gạt nàng, thật nhớp dính, nếu không phải lúc ấy quá muộn, lại quá mệt, nàng rất muốn thay khăn trải giường.

“Sư đệ…”

“Hửm?”

“Vậy là chúng ta sẽ có con sao?”

Lâm Phàm cười, dựa sát vào bên tai sư tỷ, nhẹ giọng thì thầm, không ai có thể biết hắn nói gì, nhưng sau khi Ngô Thanh Thu nghe thấy, hai má đỏ bừng, còn e thẹn đấm nhẹ vào ngực Lâm Phàm.

“Sư đệ, sao ngươi lại hư như vậy.”

“Ha ha ha…” Lâm Phàm vội ôm sư tỷ nói: “Hư cũng có điểm tốt của hư, sư tỷ không thích sư đệ xấu xa sao, hay thích sư đệ chất phác, không biết tình thú là gì, đêm qua sư tỷ nói rất thích mà.”

“Đừng nói nữa.”

“Được được, sư đệ không nói nữa, không ngờ da mặt sư tỷ lại mỏng như vậy, tối hôm qua suýt chút nữa eo sư đệ muốn gãy luôn rồi, để sư đệ mặc quần áo cho sư tỷ.”

Lâm Phàm không đợi sư tỷ trả lời, hắn trực tiếp hành động, loại chuyện mặc quần áo cần sự thân mật này, nhất định khó tránh khỏi đụng chạm.

Quan hệ đã xác định.

Cuối cùng một tầng trở ngại cũng hoàn toàn biến mất.

Tình cảm giữa hai bên đạt đến thăng hoa.

Mà đối với Ngô Thanh Thu, nàng thật sự rất thỏa mãn.

Hôm nay.

Lâm Phàm xin nghỉ một ngày, cố ý thả lỏng bản thân, đi dạo trong sơn môn với sư tỷ, hai người đan chặt mười ngón tay vào nhau, công khai quan hệ với mọi người.

Ngày trước sư tỷ xõa tóc dài.

Bây giờ quan hệ hai người đã được xác định, nàng đổi thành kiểu búi tóc, chỉ thả vài lọn tóc gần búi, Lâm Phàm cảm thấy, kiểu búi tóc như vậy thật sự rất đẹp, rất hợp với sư tỷ.

Nhóm đồng môn đi ngang qua.

Bọn họ phát hiện Lâm sư huynh và Ngô sư tỷ nắm tay nhau, hiểu ý liền cười.

Bọn họ cũng đã biết chuyện giữa hai người.

Bây giờ xem ra đã tu thành chính quả.

Đây là thật sự là chuyện đáng mừng.

Phương xa.

Triệu Học Khải và Trịnh Hiền Siêu nói chuyện với nhau.

“Ê, ngươi nhìn kìa…” Triệu Học Khải huých tay Trịnh Hiền Siêu, nhìn Lâm sư đệ và sư tỷ dắt tay nhau, hơn nữa quan hệ còn rất thân mật, liếc mắt một cái đã có thể nhận ra, đây là xác định quan hệ đó.

“Không ngờ nha, rốt cuộc chúng ta cũng thấy một màn như vậy.”

“Đúng vậy, đi, chúng ta đến đó chúc mừng hai người họ.”

Lâm Phàm đang tán gẫu với Ngô Thanh Thu, nhìn thấy hai sư huynh đi tới, khóe miệng lộ ra ý cười.

“Lâm sư đệ, sư tỷ, hai người mặn nồng quá nha.” Hai người cười nói.

Lâm Phàm đáp: “Hai vị sư huynh, ta và sư tỷ đã xác định quan hệ.”

“Ta biết rồi, hôm nay sắc mặt sư tỷ rạng rỡ, e là không thể thiếu công lao Lâm sư đệ rồi.”

“Cũng bình thường.”

Ngô Thanh Thu nghe thấy lời bọn họ nói.

Nàng lập tức hiểu ra ý tứ trong câu nói, giận dữ trừng mắt với hai người: “Hai vị sư đệ đây là rảnh rỗi quá sao?”

Bọn họ hiểu rõ, lời trêu chọc nói với sư đệ vừa rồi.

Sư tỷ nghe hiểu cả.

“Sư tỷ, đừng tức giận, hôm nay là một ngày đẹp, tỷ định chừng nào sinh con với sư đệ?” Triệu Học Khải cười hỏi.

Ngô Thanh Thu nhìn Lâm Phàm, dường như là muốn nói, chuyện này các đệ hỏi sư đệ đi.

Lâm Phàm lên tiếng: “Hai vị sư huynh chớ nóng vội, ta đang nỗ lực đây, chắc là sẽ nhanh có thôi.”

Ngô Thanh Thu vừa mới trải qua những việc này, da mặt đột nhiên trở nên siêu mỏng, nàng vội thúc giục hai người rời khỏi, làm chuyện gì nên làm đi, đừng suốt ngày ở đây nhảm nhí nữa.

Triệu Học Khải cùng Trịnh Hiền Siêu hiểu rõ, họ không được quấy rầy thế giới hai người của sư đệ và sư tỷ, trực tiếp rời đi.

“Sư tỷ, ta đi với tỷ thêm chốc lát.” Lâm Phàm nói.

“Ừm.”

Đối với Lâm Phàm, xem như đây là kỳ nghỉ ngẫu nhiên đi, mấy năm qua, hắn vẫn luôn nỗ lực tu luyện, thỉnh thoảng thả lỏng một lần vì sư tỷ, còn có thể có vấn đề sao?

Ai dám phản kháng, ai dám phản đối.

Nhất định là không có.

Mấy ngày sau.

Đô thành.

Ngụy phủ.

“Lâm huynh quả thật là một vị diệu nhân.”

Ngụy Trung đọc lá thư được truyền đến, không ngờ tu vi của Lâm huynh lại có tiến triển, từ giọng điệu thể hiện trong bức thư, e là tu vi đã tiến bộ rất nhiều, chia cách mấy năm, hai người vẫn luôn thư từ qua lại.

Tuy rằng không gặp mặt, nhưng mối quan hệ giữa hai bên lại cực kì tốt.

Chương 357 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!