Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 358: CHƯƠNG 358: SƯ TỶ…HIỆN GIỜ TA ĐANG RẤT CHỦ ĐỘNG (5)

Thiên Vân của Võ Thánh đường xuất hiện, gây ra một vài hạn chế cho Ngụy Trung, chuyện này khiến quyền lực của phái Bảo Hoàng càng thêm lớn mạnh.

Tuy hai bên không xảy ra xung đột, nhưng cảm giác bị cản trở khắp nơi vẫn tồn tại.

Ngụy Trung không biết cha của Đường Thế Sinh còn sống, chuyện này lão chưa từng không ngờ tới, nhưng mà hiện tại chuyện đó đã không còn là vấn đề mấu chốt, hiện giờ thế lực các phương đều đang tìm kiếm long mạch.

Lão biết, một khi long mạch hiện thế, cũng không biết sẽ có bao nhiêu lão quái vật ẩn mình xuất hiện.

“Hầy!”

Ngụy Trung lắc đầu, không biết phải làm thế nào cho phải, chỉ đành hy vọng long mạch có thể hiện thế chậm một chút, còn Xuân Thu lão đạo biết chỗ của long mạch đó, vẫn chưa chịu xuất hiện.

Rốt cuộc là lão ta đang đợi cái gì?

Chẳng lẽ Xuân Thu lão đạo cũng đang mưu đồ gì đò?

Lúc này.

“Ngụy công, Đường Thiên Vân tới.” Quản gia đến thông báo.

“Ừ, chuẩn bị đến đại sảnh.”

“Tuân lệnh.”

Ngụy Trung biết ý đồ đến của Đường Thiên Vân, đơn giản chính là muốn đàm đạo.

Đường Thế Sinh vẫn luôn đối nghịch với Ngụy Trung, như nước với lửa, rất thích nhìn thấy dáng vẻ tức giận nhưng lại không làm được gì của đối phương.

Thế nhưng sau khi Đường Thiên Vân xuất hiện thì tình hình lại có sự thay đổi.

Ngụy Trung phát hiện thái độ của Đường Thiên Vân đối với mình cũng không ác liệt, hay nói cách khác, là muốn tạo cơ hội để nói chuyện đàng hoàng.

Đại sảnh.

Đường Thiên Vân trông không già, dáng vẻ chạc trung niên, đây là cảnh giới hùng hậu của lão ta, dung nhan không có vẻ gì là suy giảm, sau khi bế quan, lão ta phát hiện con trai và Ngụy Trung đối đầu gay gắt.

Đường Thiên Vân cảm thấy đây thật sự là hành vi ngu xuẩn.

Sao tão ta có thể không biết ý đồ của Đường Thế Sinh được, còn không phải là muốn làm gia làm chủ, trở thành chủ nhân Đại Âm sao, nhưng chức chủ nhân này lại cần phải dựa vào Đại Càn, nói đến cùng vẫn là chỉ một con chó.

Mà lão ta xuất quan là vì long mạch.

Tu vi đạt tới đỉnh, trở thành truyền thuyết, chẳng phải tốt hơn nhiều so với con chó sao?

Càng già càng hồ đồ.

Bất đồng quyền lợi tất có tranh chấp.

Lúc này.

Ngụy Trung vội tiến đến, ôm quyền nói: “Quốc sư đại giá quang lâm, không kịp tiếp đón từ xa, xin quốc sư đừng trách.”

“Ngụy công, Đường mỗ không báo trước mà tự đến, nếu có quấy rầy, xin thứ lỗi.” Đường Thiên Vân lên tiếng.

“Mời.”

Ngụy Trung duỗi tay, không biết là rốt cuộc Đường Thiên Vân muốn thể hiện điều gì, đối với lão, dù là gì đi nữa, lão đều sẽ tiếp đón, sau đó lão ra lệnh cho người mang trà hảo hạng đến.

Nô bộc bưng ấm trà đến.

Đường Thiên Vân khẽ nhấp một ngụm, buông chén trà xuống: “Ngụy công, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, lão phu hôm nay đến quấy rầy, là có một chuyện muốn bàn bạc với Ngụy công.”

“Mời quốc sư nói.” Vẻ mặt Ngụy Trung nghiêm túc lắng nghe.

“Được, trước hết lão phu muốn hỏi, Ngụy công liều mạng như vậy, là vì chính mình, hay vì triều đình?” Đường Thiên Vân hỏi.

Hai tay Ngụy Trung ôm quyền, nâng qua đỉnh đầu: “Chính là vì thánh thượng.”

“Được, lão phu hiểu rồi, vào thẳng vấn đề luôn đây, lần này lão phu xuất quan là muốn mượn long mạch của Đại Âm dùng một chút, chỉ cần Ngụy công nguyện hỗ trợ, lão phu sẽ lệnh cho Đường Thế Sinh không đối địch với Ngụy công nữa, đồng thời mở ra quân lương, cung cấp quân bạc, đòi lại phần lãnh thổ bị mất đi của Đại Âm, không biết Ngụy công có nguyện ý hợp tác hay không?” Đường Thiên Vân chậm rãi nói.

Ngụy Trung nghe thấy vậy, nghi hoặc nhìn đối phương.

Sau đó lão bật cười.

“Lời này của quốc sư là có ý gì?”

“Long mạch hiện thế, tất nhiên sẽ có tranh đoạt, chỉ cần lúc đó Ngụy công giúp ta cướp đoạt long mạch là được.”

Đường Thiên Vân biết một khi long mạch mở ra, hiển nhiên sẽ xuất hiện rất nhiều cao thủ, với lực lượng cá nhân của lão ta thì chưa chắc có thể đoạt được, nếu có người hỗ trợ, khả năng cũng sẽ cao hơn.

Lão ta biết Ngụy Trung không hề có hứng thú với cái gì gọi là truyền thuyết võ đạo.

Điều Ngụy Trung quan tâm là thánh thượng.

Lão chỉ muốn bảo vệ Đại Âm.

“Ha ha, quốc sư nói ra lời này, bảo Ngụy mỗ phải tin tưởng thế nào đây?”

Đường Thiên Vân đứng dậy cười nói: “Được, không vội, nhanh thôi Ngụy công sẽ nhìn ra đâu là thật đâu là giả, Đường mỗ không làm phiền thêm nữa, cáo từ trước.”

Ngụy Trung chờ sau khi đối phương rời đi.

Lão nhíu mày lại.

Lão tin lời Đường Thiên Vân nói, nhưng việc này rất quan trọng, hiện giờ thế cục vững vàng, một khi xuất binh, chiến sự sẽ lại bùng nổ lần nữa.

Mà một khi chiến bại, sợ là sẽ phát sinh vấn đề.

Lời đề nghị hợp tác của Đường Thiên Vân, thật sự khiến lão dao động, chỉ là trước mắt vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn, lão cũng không dám tùy tiện hành động.

Kể từ sau khi Lâm Phàm xác định quan hệ với sư tỷ, hắn chỉ nghỉ ngơi một đoạn thời gian ngắn, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào tu luyện.

Hắn sắp xếp thời gian, thông thường là đến đêm sẽ về phòng sư tỷ, hai người đã ở chung với nhau, chờ sau khi sư tỷ ngủ say, hắn nhanh chóng đứng dậy đi đến cách núi tu luyện, tu luyện liên tục đến đêm hôm sau.

Lặp đi lặp lại.

Chính là dành khoảng thời gian buổi tối cho sư tỷ.

Tuy Lâm Phàm đánh mất vài canh giờ để tu luyện, nhưng hắn không hề cảm thấy hối hận, cũng không cảm thấy có gì không ổn, dù sao thì cũng đâu thể tu luyện suốt ngày đêm, khiến sư tỷ sống đời cô độc.

Việc hắn có thể làm chỉ có bấy nhiều.

Cũng may là sư tỷ có thể thông cảm cho hắn, chưa từng vì chuyện này mà có bất cứ oán trách nào với Lâm Phàm.

Bí pháp Thiên Huyền Lục thật huyền diệu, kình đạo gia tăng gấp chín lần, gấp đôi bí pháp duy nhất mà hắn tu luyện đến tận bây giờ là Huyền Vũ bí pháp.

Mấy tháng sau.

Đúng với suy đoán của Lâm Phàm.

Sư tỷ có thai.

Tỉ lệ ghi bàn của hắn cực cao, không cần nhiều lời, trăm phần trăm là phải có, đối với chuyện sư tỷ có thai này, hắn hết sức vui mừng, cố tình đến Ninh thành tìm Vương Bảo Phong xin giúp đỡ.

Hắn nhờ Vương Bảo Phong giới thiệu một người phụ nữ có kinh nghiệm phong phú, chăm sóc cho cuộc sống của sư tỷ hàng ngày.

Hắn cũng không cho sư tỷ đến đưa cơm nữa.

Mà là về sau, hắn trực tiếp về nhà ăn cơm với sư tỷ.

Hắn trân trọng từng phút giây gặp nhau.

Chương 358 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!